Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 quán cười

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3 ... 8, 9, 10, 11, 12  Next
Tác giảThông điệp
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Thu Mar 18, 2010 7:59 am

Đỡ Đẻ
Một bà đỡ khá lành nghề nhưng hay mất bình tĩnh. Người ta gọi bà đến đỡ một ca đẻ. Bà đến với hòm dụng cụ trong tay. Bà nói với người chồng:
- Anh hãy đi khỏi chỗ này, đây không phải việc của anh.
Khoảng mười phút sau, bà thò đầu ra cửa và nói:
- Anh có kìm không?
- Hả, ông chồng lo lắng hỏi.
- Vâng kìm, nhanh lên hãy tìm đi! Không hả hở gì hết, tôi biết việc tôi làm.
Ông chồng đi tìm cho bà ta một cái kim, nhưng khoảng năm phút sau, bà lại xuất hiện ở cửa:
- Anh có cái cờ lê to không?
- Cờ lê à? Lạy chúa, điều gì đã xảy ra với vợ tôi?
- Không có gì cả, anh khỏi lo tôi có bằng cấp hẳn hoi cơ mà, nhưng tôi cần một cái cờ lê.
Người chồng đem đến cho bà một cái cờ lê. Bà khép cửa lại.
Người ta nghe tiếng kim loại va chạm nhau xủng xoảng, két... két đến ghê rợn, ông chồng hoảng vía, mười phút sau, bà đỡ thò đầu qua cửa thở hổn hển, mặt nhễ nhại mồ hôi:
- Hãy nghe đây, anh gọi cho tôi một người đồng nghiệp của tôi, tôi không làm thế nào mở được hòm đồ nghề của tôi.
Thêm truyện mới | Xem truyện khác
Truyện cười luudiachiweb.com
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Thu Mar 18, 2010 8:00 am

Hối không kịp
Vợ hớn hở hỏi chồng: "Nghe bảo anh tâm sự với đồng nghiệp: Chỉ từ sau khi lập gia đình mới biết hạnh phúc đáng quý, phải thế không anh?"
ủ rũ gật đầu: "Đúng! Đời sống là như vậy. Bất kì sự việc gì đến lúc mất đi mình mới biết nó quý giá."
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Thu Mar 18, 2010 9:28 am

Không Đến Nỗi Ngu Ngốc Quá
Một người đàn ông có dính líu đến một vụ kiện, gợi ý luật sư của mình rằng nên gửi biếu ông chánh án sắp xử vụ kiện này món quà. Luật sư của anh ta liền cảnh cáo rằng ông chánh án rất liêm khiết và nếu gửi quà như thế cho ông ta thì chỉ làm cho ông ta thành kiến mà thôi.
Trong quá trình xử kiện, luật sư nhận xét thấy ông chánh án tỏ ra thiên vị khách hàng của mình và cuối cùng đã phán xử thiên vị cho anh ta. Sau đó người đàn ông nói với luật sư của mình rằng anh ta đã gửi biếu ông chánh án một món quà rất hậu hĩnh.
Ông luật sư nói:
- Nhưng ông không thể làm như thế được!
Anh ta nói:
- Ôồ, tôi gửi quà đấy! Nhưng tôi nhớ lời khuyên của ông nên tôi đã lấy tên đối phương của tôi!
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Thu Mar 18, 2010 5:19 pm

Có ức không?!
Trên tuyến xe bus chạy vào trung tâm thành phố Chicago, nước Mỹ, có một gã đô con lực lưỡng thường xuyên lên xe và lớn tiếng: “Mike khổng lồ - Nhà vô địch quyền anh hạng nặng – Không trả tiền vé xe bus”.
Phụ xe rất ngán gã này và không dám hỏi han câu nào. Nhưng tình trạng không trả tiền của gã Mike khổng lồ diễn ra thường xuyên, phụ xe ức lắm, anh bèn đăng ký học một lớp Karate khóa 6 tháng. Trong thời gian đó, gã Mike khổng lồ vẫn thường xuyên lên xe và lớn tiếng không trả tiền.
Ngày đầu tiên sau khóa học, sau khi gã Mike khổng lồ bước lên xe và lại giở trò cũ, anh chàng phụ xe tiến lại gần và gằn giọng: “Tại sao mày không trả tiền?”. Thoáng ngạc nhiên bối rối và Mike đáp: “Vì Mike khổng lồ dùng vé tháng!”.
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Sun Apr 11, 2010 11:09 am

có một bức hình mang thương hiệu việt nam muốn chia sẻ với mọi người , và nó chỉ có ở việt nam thôi đấy nhé
Về Đầu Trang Go down
King of Loves
Thành viên rất chi là chăm ngoan
Thành viên rất chi là chăm ngoan
avatar

Tâm trạng : bored
Nam
Tổng số bài gửi : 1318
Age : 28
Đến từ : Đà Lạt
Châm ngôn sống : Đừng ném lời cho gió nếu như không biết được gió sẽ đi về đâu!
Số lần được cám ơn : 22
Điểm : 30278
Ngày tham gia : 20/12/2009

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: Hai lúa là em
Hài hước:
9/10  (9/10)
Nội tâm:
7/0  (7/0)

Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Sun Apr 11, 2010 1:55 pm

=)) Đúng là chỉ có ở VN, chắc có từ thời bước chân lạc Long quân xuống biển, âu cơ lên non, Bitis tổ ong nâng niu bàn chân việt. Made in Viet Nam
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://yume.vn/tonyvanthang_dalat
Natasa
Thành viên chăm chỉ
Thành viên chăm chỉ
avatar

Tâm trạng : lonely
Nữ
Tổng số bài gửi : 532
Age : 30
Đến từ : столица Казань - Республика Татарстан
Châm ngôn sống : Trong giao tiếp, đừng đổi bạn thành thù mà hãy đổi thù thành bạn (Pitago)
Số lần được cám ơn : 1
Điểm : 28864
Ngày tham gia : 17/02/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Sun Apr 11, 2010 3:13 pm

Anh Thương Em...!

Quầy giao dịch mở thẻ tín dụng đông nghẹt, một ông già trông đẹp lão đến làm thủ tục mới thẻ tín dụng. Cô nhân viên thấy ông có tuổi liền đề nghị khách hàng xung quanh nhường cho ông làm trước. Ông lão hỏi cô nhân viên về các loại thẻ và công dụng của nó, sau khi nghe cô nhân viên kể hết thảy các loại thẻ nhưng ông vẫn không đồng ý làm thẻ, cô nhân viên ngân hàng thắc mắc hỏi:

- Vậy ông muốn mở loại thẻ nào?

Ông già nói:
- Tôi nghe thằng cháu nó bảo loại thẻ nào đó nhưng nãy giờ vẫn không thấy cô nhắc đến!?

Cô nhân viên lắc đầu nói:
- Cháu kể hết cho ông nghe rồi mà?

Ông già gợi ý:
- Thẻ gì thằng cháu tôi nó bảo có 03 chữ là anh em gì đấy?

Cô nhân viên:
- Chỉ có thẻ ATM thôi ông ơi?

Lúc này ông già mới ồ lên một tiếng:
- Đúng rồi, nó bảo với tôi là loại thẻ này gọi là thẻ Anh Thương Em cho dễ nhớ! Mãi mà không nghĩ ra, vậy cô làm cho tôi thẻ Anh Thương Em này nhé!

Cô nhân viên:
- Dạ được ạ... ATM là Anh Thương Em ạ!

Natasa sưu tầm - Bye
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Wed Apr 21, 2010 3:37 pm

Yêu tập sự



AT - 1 Sau hơn nửa năm kiên nhẫn trồng cây si, một hôm đang dắt xe bước lẹt xẹt dưới mưa theo nàng, tôi giật mình khi nàng quay lại. Chắc lại thêm một trận lôi đình nguyền rủa tại sao cứ thích làm cái đuôi của nàng. Tôi đoán vậy.
Quen rồi. Tôi không sợ.
Tôi đứng nghiêm, sẵn sàng đón nhận. Cùng lắm là như những tiếng sấm chớp đang rạch nát bầu trời kia. Nhưng không. Nàng nói:
- Thôi được, em đồng ý.
Tôi ngơ ngác. Tôi không hiểu. Nàng nói một câu đầy đủ chủ ngữ, vị ngữ, đảm bảo đúng cấu trúc ngữ pháp mà tôi không hiểu. Đưa tay vuốt nước mưa trên mặt, tôi lập bập (do run vì lạnh của mưa nhiều hơn là do đứng trước nàng)
- Em... em... đồng ý gì?
- Thế anh đang làm gì suốt sáu tháng nay? - Mắt nàng tròn xoe như viên bi ve. Tôi dám cá là không thể tròn hơn được nữa.
Ối giời ơi! Vậy là nàng đã đồng ý yêu tôi. Trong tích tắc người tôi như có luồng điện chạy từ gót chân lên tới đỉnh đầu, dừng lại ở ngực lâu hơn một chút, tim đập... phầm phập. Người tôi nóng ran. Tôi thả chiếc xe đạp cái rầm, bánh xe trước võng lên quay xè xè trên mặt đường bị ngập. Hai tay tôi vuốt mặt đến lần thứ ba và bước tới.
- Em... em nói...
- Em nói là em đồng ý yêu. Nhưng là yêu... yêu tập sự - Nàng nói và giơ tay ra hiệu tôi không được tiến lại gần hơn nữa.
- Yêu tập sự là sao? - tôi đứng chết trân.
- Là chưa chính thức, phải thử thách đã.
2. Tối ấy, sau một cử tắm nước nóng và một cử ngồi xông, người tôi... vẫn sốt. Thằng bạn cùng phòng hoảng quá kéo cả chiếc chăn trùm lên người tôi rồi đóng cửa đi mua thuốc. Vừa rên hừ hừ trong chăn tôi vừa nghe tít tít dưới gối. Thì ra là tin nhắn của nàng.
- Anh nhớ lau người rồi tắm nước nóng không cảm lạnh. Hợp đồng mới ký mà đổ bệnh bắt người ta chăm là hủy luôn đấy.
- Em yên tâm, trông anh lèo khèo thế chứ sức đề kháng lớn lắm. Thế mới theo em được chứ. Mà hồi chiều em bảo yêu tập sự là sao. Nói rõ hơn đi - Tôi quên béng cơn sốt đang bám riết lấy mình. Tay run run nhắn lại.
- Anh học công nghệ thông tin mà lĩnh vực này chậm thế. Yêu tập sự là giống như giai đoạn thử việc ấy. Nếu anh làm không tốt sẽ bị cắt hợp đồng, ngược lại sẽ được biên chế chính thức.
- Trời ạ! Yêu với công việc là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Thế em đã từng cho mấy chàng tập sự như thế này rồi?
- Anh là người đầu tiên đấy. Tự hào không?
- Tự hào quá nhỉ. Thế giới hạn để đạt được vào tập sự là phải chiếm được bao nhiêu tình cảm trong em?
- 20%.
- Tức là còn phải 80% nữa anh mới được biên chế chính thức. Sao em cho anh ít vậy? Cao hơn chút nữa đi.
- Không được. Làm theo năng lực hưởng theo lao động. Yêu cũng vậy mà.
- Nhưng em có biết anh yêu em cả 100% rồi không? Sao em bất công quá, như chủ nô ấy.
- Ấy! Em đâu được vinh dự ấy. Và anh càng không phải nô lệ. Chỉ là em cảm nhận được tình cảm của anh có vậy nên em đáp lại đúng bằng ngần ấy. Anh muốn làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu thì phải lên tình yêu... cộng đồng.
- Ừ, được rồi. Nhưng như vậy vẫn ít. Thêm một chút nữa đi.
- Thôi thì vì nể chiếc xe đạp hồi chiều bị thả rơi tự do, trật sên, thêm 5% nữa. Thế là em chịu lỗ đó. Cho anh nợ. Lo mà trả. Nếu không thì...
- Vẫn ít. Vẫn ít...
- Còn ít gì nữa. Hay là muốn về mo, về âm...
Vừa lúc ấy thì thằng bạn về, nó la trời mưa to quá, đường nước ngập cả, hàng quán đóng cửa tìm mãi mới được hiệu thuốc còn bán. Nói rồi nó kéo chăn giục tôi dậy uống thuốc. Tôi trả lời tỉnh queo. "Tao khỏe rồi". Mà thật. Mồ hôi tôi tứa ra nhiều hơn cả khi ngồi xông. Không lẽ mỗi lần chờ tin nhắn, chờ phản ứng của nàng ra sao tôi căng thẳng quá mà túa mồ hôi hột, hay là tin nhắn của nàng có ma lực gì đó, tương thích hệ thần kinh tôi. Chẳng biết nữa. Chỉ biết tôi cảm thấy người trở về trạng thái cân bằng, không còn chênh chao như gà say nắng giống hồi nãy nữa. Lạ thật. Nhắn tin mà trị được sốt. Liệu có ai tin không nhỉ?
3. Tôi uể oải bước vào phòng. Thằng bạn hỏi: "Sao thế! Lại bị nàng tập kích à?". "Không! Ừ, mà phải. Một chút thôi". Tôi trả lời rồi nằm dài thượt ra giường. Nó hiểu là chưa phải lúc để hỏi thêm chuyện. Nó cười, một nụ cười bà mụ, và bảo phải đi có công chuyện. Tôi nằm một mình. Hai mắt trân trân nhìn trần nhà. Và lo. Không biết bao giờ mới qua được kiếp nạn tập sự. Nghĩ lại những ngày qua mà rợn cả tóc gáy. Chung quy chỉ tại nàng chẳng giống ai. Dù bận tôi vẫn dành một phần khá thời gian để ngốn không biết bao nhiêu sách vở về tâm lý bạn gái, tâm lý bạn gái đang yêu, hay đại loại là những cuốn sách kiểu ấy. Nhưng khi "ứng dụng thực tiễn" thì tá hỏa, nàng không phải "mảnh đất phì nhiêu" để tôi ươm những hạt mầm chân lý tình yêu của cả nhân loại đã kết tinh trong những cuốn sách ấy. Hay nàng yêu tập sự nên khác. Mà thật, có thấy cuốn sách nào nói về tâm lý bạn gái yêu tập sự đâu. Nàng là nàng. Độc lập. Đặc biệt. Là một. Là riêng. Là thứ nhất. Đã thế, nàng lại luôn ở tư thế sẵn sàng đón nhận những sơ hở và sai lầm của tôi. Hôm hẹn đi ăn chè, vừa dạy xong định lao đi ngay thì đúng lúc phụ huynh học sinh chẳng hiểu sao bữa ấy đi làm về sớm, mời lại uống nước hỏi han chuyện học và công việc gia sư. Thế là đến trễ. Nàng bắt đầu ì xèo, dù tôi đã cho miệng đi trước rồi mới phanh dừng xe trước nàng.
- Anh xin lỗi! Em chờ lâu chưa? Dù cố nhưng anh vẫn trễ năm phút - Tôi không quên nở một nụ cười cầu hòa.
- Năm phút mà anh tưởng ít à? Chỉ cần mấy giây thôi tên khủng bố đã thiêu trụi một thành phố rồi. Anh đang tập sự mà đã thế, liệu sau này sẽ sao? Không được, phạt 5%.
- Trời! Sao em ác thế. Chỉ năm phút mà em nỡ làm sứt mẻ cả một... con tim.
Nhưng nếu nàng đến muộn thì chỉ cần:
- Em xin lỗi! Anh được cộng 2%.
- Sao em phạt anh 5% mà em chỉ có 2% ?
- Vì em là con gái.
- Em hà tiện tình cảm quá đấy - Tôi hơi bực. Từ nhỏ tới giờ đã ai ăn hiếp tôi trắng trợn vậy đâu.
- Không lẽ anh thích đi tập sự ở nơi khác? - em tỏ rõ bực hơn.
Tôi chết cứng. Ngọng lưỡi. Cái gì nàng cũng "Vì em là con gái". Tôi muốn la lên với hội liên hiệp phụ nữ - tổ chức luôn hoạt động kêu gọi nam nữ bình quyền - một câu gì đó cho hả dạ mà cứ tắc nghẹn nơi cổ họng. Tôi đành phải xuống nước. Thành ra phần trăm tình cảm của em dành cho tôi cứ dao động điều hòa quanh con số 25. Thời gian cứ trôi. Biết lấy gì đắp đầy 75% kia. Con số 75 trở thành ám ảnh, tôi ghét nó lúc nào không biết. Đến điểm số 7,5 tôi cũng ghét. Thà được 7 còn hơn!
4. Nhưng nguyên nhân chính khiến cặp mắt tôi căng lên như bị ai chống hai mi mắt dậy là do chuyến đi chùa Thiên Mụ buổi chiều. Không biết xuất phát từ đâu mà nàng lại có sáng kiến ấy. Ừ thì đi chùa cũng được. Có sao đâu. Nhưng tại sao Huế có đến mấy trăm ngôi chùa mà nàng cứ nhất định phải đi Thiên Mụ. Nghe bảo những đôi nào yêu nhau mà lên Thiên Mụ sẽ chẳng bao giờ thành cả. Kiểu gì cũng tan đàn xẻ nghé. Một nhân chứng sống là cặp đôi lớp tôi. Hôm cả lớp tổ chức đi chơi, có ghé về chùa, hai người định không vào. Nhưng rồi thấy lớp chơi vui quá, không cầm lòng được chàng mới bảo nàng đi cổng chính còn chàng trèo tường vào. Như vậy là hai người đi hai đường khác nhau, không vào cùng một lúc. Ấy vậy mà chẳng lâu sau đường anh anh đi, đường em em bước. Hai đứa cùng yêu nhau 100%, đã tránh không vào cùng mà vẫn "rớt đài", huống hồ tôi và nàng mới có 25%. Dễ lắm chứ. Mong manh lắm chứ. Tôi nói lo lắng ấy ra thì nàng gạt phắt:
- Chúng mình đã yêu nhau đâu. Mới yêu tập sự mà.
- Nhưng tránh vẫn hơn. Cho yên tâm. Cho an toàn.
Tôi nói vậy mà nàng cười ngất, còn bảo: "Trông anh như ông cụ non ấy". Thế là đành mang vẻ mặt "ông cụ non" theo nàng lên chùa. Chân bước mà lòng lo nơm nớp. Tới khi vào chánh điện, nàng đốt nhang đưa cho tôi và bảo: "Anh khấn gì đi". Tôi giật mình. Khấn gì bây giờ nhỉ? Tôi đã bao giờ đi chùa đâu. Liếc sang. Nàng đứng nghiêm trang, vẻ mặt hết sức thành tâm. Nàng lẩm bẩm. Không rõ nàng đang cầu gì. Hay là mình cầu... cầu... hôn với nàng? Đã ai làm vậy trên chùa chưa nhỉ? Kệ! Tôi sẽ cầu. Nghĩ rồi tôi chắp tay thành tâm: "Con lạy đức Phật tổ Như Lai, con lạy Quan Thế Âm bồ tát từ bi cứu khổ cứu nạn, xin hãy phù hộ cho em đây sẽ lấy được người như... con, và sống đến đầu bạc răng... rụng. Nam mô a di đà Phật. Nam mô a di đà Phật". Dứt lời, quay sang em thì nhận được cái liếc xéo. Sắc đến lạnh người.
Vừa bước ra khỏi chánh điện, tôi bất ngờ bị một cú véo đến vẹo xương sườn.
- Khi nãy anh cầu gì? Chốn cửa Phật là nơi để anh đùa à? Vào đây phải nghiêm cẩn thành tâm chứ.
- Ai bảo anh không thành tâm. Lúc ấy chỉ nghĩ đến mỗi em nên cầu vậy.
Nàng không nói gì nữa. Thêm một cái liếc xéo. Nhưng lần này tôi không lạnh người mấy. Thấy hay hay. Rồi nàng chạy ra phía vườn thông.
5. Thoắt cái đã một năm kể từ ngày tôi được nàng nhận vào yêu tập sự... Tôi đề nghị phải làm lễ long trọng để kỷ niệm ngày đặc biệt này. Nàng hưởng ứng. Chúng tôi đi thuyền thiên nga ra giữa sông và thả hoa đăng. Tôi nhủ sẽ thả những ngày "tập sự" đi để nhanh vào "biên chế" mới được. Vừa đạp thuyền tôi vừa thắc mắc:
- Hết một năm tập sự rồi, em tính sao?
- Nhưng chúng ta mới đạt 30% tình cảm thôi mà.
- Vậy em định cho anh tập sự tới bao giờ? Có ai tập sự lâu hơn một năm đâu? Em định làm lại luật đấy à?
- Thì em học luật mà. Càng tập sự lâu càng chắc chắn chứ.
Tôi biết nói chuyện với nàng kiểu này có đến sáng mai cũng vậy. Chán. Tôi yên lặng, tập trung đạp thuyền. Nàng cũng lặng yên đạp. Hồi lâu, thấy không khí có vẻ u ám, tôi quay qua đề nghị:
- Bây giờ ta chơi trò đố nhau. Anh đố em, em trả lời sai anh sẽ được thêm 5%. Em đúng anh sẽ mất 5%. Rồi em đố anh ngược lại, được không?
- Nhưng đố kiểu gì? - Nàng hào hứng.
- Một người nhắm mắt lại, người kia hỏi về các sự vật hiện tượng trước mắt. Bắt đầu nhé. Em nhắm mắt đi, trước mắt chúng ta có mấy con thuyền?
Tôi vừa dứt câu hỏi, nàng đã nhắm mắt. Chỉ chờ có vậy. Tôi nghiêng qua ôm và... hôn. Nàng hoảng người vùng vằng chống lại. Tôi càng xiết mạnh hơn, giữ chắc và ghé sát tai nàng: "Em nhẹ chứ, kẻo lật thuyền". Tự dưng người nàng mềm nhũn. Nhưng chính lúc tôi đang lâng lâng nhất thì "bụp". Tôi giật mình. Mắt nàng tròn xoe nhìn tôi như nhìn... sinh vật lạ. Tôi định vặc lại vì cú đấm của nàng vào hông quá đau thì nàng đã dùng chính tay vừa "ra chiêu" che miệng tôi lại và nói: "Có mỗi thuyền ta thôi".
Tôi chẳng còn hiểu điều gì đang xảy ra nữa, chỉ biết kéo nàng sát vào mình hơn. Mặt sông hơi nước bay lên lành lạnh mà cả người tôi nóng rực. Hình như tôi đã qua kỳ tập sự!
VĂN THÀNH LÊ
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Wed Apr 21, 2010 4:01 pm

khiep dai the!doc hok noi!
nhưng thui trót vao ùi!hok để lại gì thì hok phải là em!thế nên mạn phép cho em kể chuyện cười vs!chuyện nì đọc ơ đâu ui!em nho hok noi.
chuyện tình cá vs nước
cá nói:
-Anh không bao giờ thấy dc nước mắt của tôi, vì tôi sống trong nước…
Nước nói:
- Tôi cảm nhận được nước mắt em, vì em luôn sống trong tim tôi…
Cá nói:
- Em yêu anh! Em luôn mở to mắt mình để cho anh có thể chảy vào trong em, để em luôn nhìn thấy anh!
Nước nói:
- Anh yêu em! Anh luôn ở bên em, để anh có thể quấn quýt lấy em, để anh có thể ôm trọn em trong lòng mình…
Nồi nói: Sắp sôi rồi! Còn ở đấy mà tâm sự!!!
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Fri Apr 23, 2010 4:51 pm

chán!post thêm vài bài cho nó đỡ buồn!
Truyền thuyết kể rằng trong ngày lễ giáng sinh nếu như có 1 ai đó nhận được 1 con hạc giấy xếp từ tờ polime 500k thì người đó sẽ là người hạnh phúc và vui vẻ nhất thế gian này.còn người tặng thì được tôn trọng như 1 vi thánh vậy.vậy thì bạn còn chần chừ gì nữa mà không gửi cho tôi 1 con hạc như vậy nhỉ tôi sẽ rất hạnh phúc đó,còn nếu như bạn không có thời gian để gấp nó thì cũng không sao đâu bạn cứ gửi tiền cho tôi tôi sẽ tự gấp nó.tôi không cảm thấy phiền đâu bạn đừng có lo đó cũng là vì tình bạn của chúng ta thôi mà.
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Thu May 06, 2010 2:08 pm

Ai đó từng thốt lên: Tình yêu là một giấc mơ dài ngọt ngào, và hôn nhân là chiếc đồng hồ báo thức.

- Thưa bác, cháu sẽ hỏi cưới con gái của bác.
- Thế à? Thế anh có nhiều tiền không?
- Để làm gì ạ? Cháu cưới vợ chứ có phải đi mua vợ đâu?

*
* *

- Tớ căm thù tột cùng cái thằng cha người yêu cũ của vợ tớ quá!
- Thôi, chuyện đã qua rồi, cậu ghen tuông làm gì?
- Tớ có ghen đâu, tớ giận vì thằng chả bỏ cuộc sớm quá.

*
* *

- Em này, anh định mời một người bạn đến dùng bữa tối ở nhà mình.
- Nhà chúng ta như một đống lộn xộn, em chưa đi mua sắm gì cả, bát đĩa thì chưa rửa, con cái thì nhếch nhác…
- Anh biết chứ. Anh định cho anh ta tham khảo thêm trước khi quyết định cưới vợ mà!
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Sun May 09, 2010 2:55 am

Một thổ dân bộ lạc ăn thịt người đang lôi ai đó về. Bạn anh ta trông thấy, hỏi: “Cậu kiếm được ai về thế này?”
- À, một sinh viên.
- Cái gì? Lại một sinh viên à? Thôi, bỏ hắn đi!
- Tại sao?
- Hôm qua, tớ cũng bắt được một sinh viên. Thế mà khi đem nấu, nước chưa kịp sôi hắn đã ăn hết cả khoai tây trong nồi.
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Sun May 09, 2010 2:57 am

Một thổ dân bộ lạc ăn thịt người đang lôi ai đó về. Bạn anh ta trông thấy, hỏi: “Cậu kiếm được ai về thế này?”
- À, một sinh viên.
- Cái gì? Lại một sinh viên à? Thôi, bỏ hắn đi!
- Tại sao?
- Hôm qua, tớ cũng bắt được một sinh viên. Thế mà khi đem nấu, nước chưa kịp sôi hắn đã ăn hết cả khoai tây trong nồi.
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue May 11, 2010 2:20 am

Thư gửi người yêu

"Em yêu! Hôm qua em hỏi anh rằng anh đối xử với em tốt chừng nào. Nhất thời anh chẳng nghĩ ra gì cả. Qua một đêm suy nghĩ, cuối cùng anh cũng nhớ ra mấy điểm anh đối xử tốt với em".


1/Trước khi quen em thì anh lãnh học bổng, đến khi quen em rồi thì học bổng của anh em lãnh.

2/ Có một quả táo, em ăn. Có 2 quả táo em ăn quả to.

3/ Em xấu xí như vậy mà anh vẫn khen em xinh. Anh đẹp trai như thế mà em lại bảo anh xấu.

4/ Đi chơi toàn anh tiêu tiền, khi về KTX anh chỉ dám ăn mì tôm.

5/ Lúc em giận, anh phải làm thùng rác cho em đổ nỗi bực dọc. Lúc anh bực tức thì anh phải làm thùng rác cho chính mình.

6/ Khi em muốn hôn anh, em liền hôn. Khi anh muốn hôn em thì trước tiên phải được em cho phép.

7/ Em thường xuyên đánh anh. Anh chưa bao giờ đánh em.

8/ Có lần em hỏi anh nếu em yêu một người khác thì anh làm thế nào. Anh nói sẽ đánh cho thằng kia một trận. Anh lại hỏi nếu anh yêu người con gái khác thì thế nào, em trả lời rằng em sẽ giết anh ngay.

9/ Đến nhà em anh phải ngủ ở ghế sopha, em đến nhà anh, anh cũng phải ngủ ở sopha.

10/ Anh mua tặng em một cái áo 60.000, anh nói dối là chỉ có 40.000. Em mua cho anh cái đồng hồ 100.000, em lại nói dối anh là 500.000.

11/ Cùng một con cá em ăn phần thân. Còn anh, phần đầu cá.

12/ Anh làm hỏng cái tai nghe của em liền mua một cái mới đền ngay, còn em làm mất chiếc xe đạp của anh một lời xin lỗi cũng không có.

13/ Lần em ốm, anh gầy mất 2kg. Lần anh ốm, em béo lên 2 kg (em đến phòng chăm sóc anh, ăn hết mọi đồ ăn, hoa quả, bánh kẹo của anh).

14/ Anh không chê em thấp, thế mà em lại chê anh cao.

15/ Mẹ anh đối xử tốt với em như vậy còn em một chút cũng không.

16/ Lần đó đi xem rock ngoài trời, em cỡi lên vai anh rất thích thú, gào thét cả buổi. Còn anh bị ép nặng suýt rơi lệ.

17/ Con chó cảnh nhà anh đẻ, anh chọn con đẹp nhất mang đến cho em. Em lại tặng anh con cá vàng em nuôi gần chết, hại anh chăm sóc thêm 2 ngày nữa phải đem chôn nó.

18/ Trước khi quen em, anh ngủ 8 tiếng. Quen em rồi chỉ còn 4 tiếng.

19/ Trước khi quen em anh không bao giờ chờ ai quá 5 phút. Quen em rồi anh phải đứng hàng tiếng đồng hồ.

20/ Trước khi quen em, anh ngày nào cũng ăn sáng. Sau khi quen em, anh chỉ ăn mỗi buổi tối.

21/ Về nhà mẹ anh, anh ngồi cạnh để đỡ lời. Gặp mẹ em, em chạy đi nói điện thoại.

22/ Viết mail cho em viết những lời lẽ ngọt ngào nhất. Nhận mail của em, toàn những lời trách móc.

23/ Chat với em, anh chat mỗi mình em. Còn em chat hàng chục người.

24/ Viết thư tay cho em, viết nhiều trang. Nhận thư tay của em, "Hòn Vọng Thư".

25/ Anh lỡ hẹn, anh xin lỗi đến vài ngày sau. Em lỡ hẹn, em nhoẻn cười lấy lệ rồi quên béng.

26/ Ra đường gặp cướp. Anh đánh nó, em bảo anh côn đồ. Anh không đánh nó, em bảo anh hèn nhát.

27/ Đi xe anh đi cẩn thận, em bảo anh kém thế. Đi nhanh, em bảo anh đi ẩu.

28/ Lễ tết, anh em, chị em đều có quà. Chị anh, anh anh thì anh chẳng mua cho thứ gì.

29/ Em lấy lược ra chải ngay ngã tư. Còn anh vuốt tóc một cái, em bảo anh điệu thế.

30/ Đi xem phim, em thấy chán, em đòi về. Anh thấy chán, ngồi xem hết phim.

31/ Đi uống coffee, em ngồi uống cái soạt rồi đứng dậy. Anh bất chấp mọi người cười, cũng uống cái soạt rồi đưa em về.

32/ Đi chơi với em, thấy em buồn, anh cố gắng làm cho em vui. Thấy anh buồn, kệ anh.

33/ Quà em tặng anh, anh để rất trân trọng. Quà anh tặng em, em vứt lung tung trong nhà.

34/ Anh đứng trước trường đợi em, em bảo anh giám sát em. Anh ngồi ở nhà không đi nữa, em bảo anh không quan tâm đến em.

35/ Em bảo anh về đến nhà gọi cho em, anh gọi ngay. Anh bảo em về nhá máy cho anh, em bảo anh khắt khe.

36/ Em tặng anh cái gối bé xíu, anh ôm ấp mỗi khi ngủ. Anh tặng em cái gối ôm, em để gác chân.

37/ Em tặng anh chậu cây, nó tươi tốt sau mấy ngày. Anh mua cho em đủ lọai cây kiểng, chúng được chôn cất vài tuần sau đó.

38/ Anh nói nhiều, em bảo anh lắm mồm. Anh nói ít,
em lại bảo anh ít nói.

39/ Cá độ với nhau, anh thua, em bắt anh thực hiện bằng được. Em thua, em viện đủ lý do để không thực hiện.

40/ Những gã nào thích em, em vẫn để kệ họ. Có ai thích anh, anh phải tìm cách xa họ ngay.

41/ Em cười với bao nhiêu là con trai, để cho họ một tia hi vọng. Anh chỉ mới có một lần thôi, vớibạn em, em đã bảo anh là Sở Khanh rồi.

42/ Anh nhắc em chăm chỉ. Nhắc em mặc áo ấm. Nhắc em không thức khuya, em hỏi: "Anh là mẹ em à?". Nếu anh không nhắc em, em lại bảo: "Anh chả quan tâm gì đến em".

43/ Có gì anh cũng đều muốn kể cho anh nghe, công việc, bạn bè, gia đình, sở thích… Em thì luôn giấu anh, chỉ kể khi anh đã biết gần hết thôi.

44/ Những cái bưu thiếp anh làm tặng em, em chê óng chê eo. Những cái thiệp em tặng anh. Hầu hết chỉ là E-card. Anh vẫn giữ lại nó, mặc dù nó đã hết hạn xem được từ lâu rồi.

45/ Những gì em viết cho anh, dù chỉ là một tờ giấy nháp, anh vẫn giữ trong cái hộp. Những gì anh viết cho em, đều tự đáy lòng anh, em đọc rồi em chê chữ anh xấu.

46/ Bạn trai của em, chẳng bao giờ em giới thiệu với anh. Bạn gái của anh, em đòi biết hết.

47/ Anh biết hết những người bạn của em, giúp đỡ họ nếu có thể. Em chẳng nhớ tên bạn của anh, cho dù nó là bạn thân của anh đi nữa.

48/ Trước khi quen em, anh chẳng mấy khi ra khỏi nhà. Đến mức mà mẹ anh cũng ngạc nhiên. Sau khi quen em, cứ mỗi lần anh định đi đâu chơi. Anh sẽ có đủ lý do để ra khỏi nhà và cũng chỉ muốn có em đi cùng.

49/ Trước khi quen em, anh muốn mình thật là nổi trội, được nhiều cô gái ngưỡng mộ. Sau khi quen em, anh phải thật bình dị và chỉ cần mỗi mình em thôi.

50/ Em đòi anh hiểu em, thế mà em chẳng hiểu anh gì hết.


(Sưu tầm)
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Sun May 16, 2010 1:27 am

khoa học đã chứng minh:con người là loài động vật thông minh nhất!nhưng trên thực tế thỳ bò mới là loài động vật thông minh nhất!bằng chứng là có 1 con bò nào đó đang căng mắt ra đọc cái tyn nhắn này!
Về Đầu Trang Go down
mainguyen
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : sleep
Nữ
Tổng số bài gửi : 407
Age : 26
Đến từ : giữa trời và đất là nhân gian
Châm ngôn sống : Sống chậm lại - Nghĩ khác đi - Yêu thương nhiều hơn <3
Số lần được cám ơn : 7
Điểm : 27487
Ngày tham gia : 06/06/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Jun 08, 2010 2:41 pm

Hi!!!!!chào cả nhà.
duyên hok ta


ôm hôn thắm thiết cho lần đầu gặp mặt




tiếp tục màn tìm hiểu




úi,cái gì kia


tao đây,mày nhìn cái gì ..thik gẫy răng à

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Wed Jun 09, 2010 11:56 pm

kái nì kinh dị chứ hok phải là truyện cuời
Về Đầu Trang Go down
VoTinh_it'sme
Thành viên chăm chỉ
Thành viên chăm chỉ
avatar

Tâm trạng : inlove
Nam
Tổng số bài gửi : 529
Age : 29
Đến từ : Thăng Bình - Quãng Nam.
Châm ngôn sống : Sống đơn giản cho đời thanh thản... cứ hồn nhiên rồi sẽ bình yên!!!
Số lần được cám ơn : 24
Điểm : 27631
Ngày tham gia : 26/05/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: bx number 1 ^^
Hài hước:
10/10  (10/10)
Nội tâm:
99/100  (99/100)

Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Jul 13, 2010 5:57 am

thanks mèo dạo ni chăm sóc cái quán của anh nha
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://topvip.oni.cc
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Jul 13, 2010 6:02 am

Trong kỳ thi lại vấn đáp, giáo sư hỏi:
- Hình như tôi gặp cậu ở đâu rồi thì phải?
- Dạ, lần trước em thi trượt. Lần này là lần thi lại đấy ạ.
- Vậy lần trước tôi hỏi em câu gì?
- Dạ... thầy hỏi: “Hình như tôi gặp cậu ở đâu rồi thì phải?”.
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Jul 13, 2010 6:02 am

* *
Một ông hàng xóm nói với bà mẹ trẻ:
- Thằng nhỏ nhà cô mới có 3 tuổi mà ngày nào cô cũng cho nó tập chạy thế? Định hướng con thành vận động viên điền kinh à?
- Dạ đâu có. Cháu đang chuẩn bị cho nó đi mẫu giáo đấy chứ ạ. Cháu nghe nói ở đó, trẻ 4, 5 tuổi đã phải chạy 150 trong vòng 5 phút nên cháu cứ tập
dần cho nó quen ạ.
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Jul 13, 2010 6:03 am

Em sẽ làm bất cứ điều gì để qua được kỳ thi này – Một nữ sinh rất quyết tâm nói với thầy giáo.
- Bất cứ điều gì?
– Vâng! Bất cứ điều gì – Cô nữ sinh nhắc lại rồi nghiêng người về phía trước và nhìn thẳng vào mắt thầy.
- Bất cứ điều gì thật nhé!
- Vâng, bất cứ điều gì.
- Thế thì em hãy về và ôn lại bài thật kỹ vào.
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Jul 13, 2010 6:05 am


Trên một chuyến xe khách đang chạy, có tiếng chàng trai cất tiếng lên tha thiết:
- Em ơi! Em về đâu đấy?
Cô nàng sinh viên vừa lên xe dọc đường đáp dấm dẳng:
- Về nhà!
- Nhà ở đâu?
- Ở quê!
- Quê em ở đâu?
- Vớ vẩn, sao cứ hỏi đi hỏi lại mãi làm gì, ai quen anh nào?
- Không quen thì mới hỏi để tui biết mà còn thu tiền vé xe chứ!
- Thế mà cứ tưởng..........
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Jul 13, 2010 6:07 am

Tình bạn giữa những người phụ nữ và đàn ông

Tình bạn giữa những người phụ nữ:
Cô vợ không về nhà một đêm. Sáng hôm sau, cô nói với chồng rằng mình đã qua đêm tại nhà cô bạn gái. Anh chồng kiểm tra 10 cô bạn gái thân nhất của vợ, nhưng chẳng cô nào biết về chuyện ấy cả.
Tình bạn giữa những người đàn ông:
Anh chàng không về nhà một đêm. Sáng hôm sau, anh nói với vợ rằng mình đã qua đêm tại nhà một ông bạn. Cô vợ lập tức cầm điện thoại hỏi 10 ông bạn thân của chồng. 8 người trong số đó xác nhận rằng anh ta đã ở đó đêm qua, 2 người còn lại nói rằng anh ta vẫn đang ngủ.

Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Jul 13, 2010 6:08 am

Một người ở xa đưa con ra Hà Nội dự kỳ thi đại học 2010. Khi về, ông nói chuyện với mấy người hàng xóm:
- Ở trên ấy, người ta sính dùng đồ Tây ghê lắm. Ngay đến cái hồ ở ngay trong nước mình thôi, của mình rành rành nhé, thế mà người ta cũng gọi là Hồ Tây cơ đấy.
*
* *
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Jul 13, 2010 6:09 am

Trong một cuộc thi người đẹp năm 2010, Ban giám khảo hỏi một thí sinh: - Em hiểu thế nào về câu “một túp lều tranh hai trái tim vàng”?
- Thưa Ban giám khảo, nếu có một túp lều tranh và hai quả tim vàng thì em sẽ rất hạnh phúc. Hai quả tim kia, một quả bán đi để mua đất, xây nhà, quả còn lại thì để mua xe, làm vốn ạ.
- !!!
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   

Về Đầu Trang Go down
 

quán cười

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 9 trong tổng số 12 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3 ... 8, 9, 10, 11, 12  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Giải trí :: Truyện cười-