Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 quán cười

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2, 3 ... 10, 11, 12  Next
Tác giảThông điệp
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:04 pm

chúc các bạn vui vẻ với quán cưòi của lethilinh
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:05 pm

Dự đoán thời tiết.


Theo trung tâm dự đoán khí tượng thủy văn, các tỉnh miền Đông Nam Bộ: đêm không nắng, ngày vắng sao, nhiệt độ thấp nhất trong phòng máy lạnh là 16 độ, nhiệt độ sôi của nước là 100 độ.

Tại các khu vực phía Tây Bắc: có mưa rào rải rác và giông nhiều nơi nhưng hiện chưa biết nơi nào.

Sau đây là tin thời tiết ven biển Ninh Thuận và Bình Thuận: đêm không mưa có lúc mưa lớn, ngày nắng nhẹ lâu lâu thì nắng gắt, biển động nhẹ, trên giường động mạnh, nhưng có lúc không động, hên xui.

Vùng biển Kiên Giang và Vịnh Thái Lan: có bão lớn, gió giật cấp 2 cấp 3, có khi lên đến cấp đại học.

Các bạn có thể nhắn tin tới số 0X00 để dự đoán thời tiết với chúng tôi.

***
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:06 pm

Hạnh Kiểm Của Cha, Con


Một cậu con trai than thở với bạn học:
- Tuần trước bà cô tao đưa giấy mời họp phụ huynh để khiển trách hạnh kiểm của tao.
Bạn học:
- Thế ba mày có đi không?
- Có*
- Đã đi rồi sao hôm nay mày còn cầm tờ giấy mời họp nữa?
Cậu con trai nhăn mặt:
- Đây là tờ giấy bà cô tao mời má tao*
Bạn học ngạc nhiên:
- Chi vậy?
Cậu con trai:
- À , ừ... thì giấy mời họp để bà cô tao than phiền về hạnh kiểm của... ba tao*
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:06 pm

Thư của một chàng trai gửi cha

TG :Lê Hoàng


Cha thân yêu!

Con lên thành phố đã nửa năm rồi. Mặc dù thời gian trôi quá nhanh, nhưng nhiều lúc nghĩ lại, con không khỏi rùng mình và tự hỏi tại sao mình có thể sống sót được.Chắc cha cũng biết là thành phố nhiều cám dỗ. Với một chàng trai mới lớn, ngây thơ, sôi nổi và nhiều nhiệt huyết như con, thành phố quả như một chai rượu ngon, dễ say và đầy nguy hiểm.



Và thưa cha, chả giấu gì cha, nguy hiểm đã gần kề: con đang yêu cha ạ!

Đọc tới chỗ này, con đoán ngay rằng cha sẽ quát lên: Sao lại yêu? Vội gì yêu? Lên thành phố để học cơ mà?

Nhưng thưa cha, xin cha bình tĩnh. Thứ nhất vì con đã phát hiện ra, học là một sự nghiệp lâu dài, thậm chí quá lâu dài đến bất tận.

Thứ hai, ở cái thành phố này, không thể thiếu yêu mà sống được. Trong thành phố chỉ có hai hạng người: hoặc đang yêu, hoặc đang bị yêu. Không có loại thứ ba.

Nhưng con cũng xin thú thực với cha rằng, con mới sắp yêu thôi, chứ chưa yêu thực sự. Con còn hỏi ý kiến cha. Mặc dù cha luôn nói rằng con lớn rồi, con có quyền quyết định, nhưng kinh nghiệm đã cho con thấy, không hỏi trước nguy hiểm tới mức nào.

Cha kính mến!

Hiện giờ đang có hai người con gái khiến con băn khoăn. Nếu không nói là băn khoăn vô cùng. Con chưa đích danh được cô nào. Một nàng tên là Nguyễn Thị Vàng. Một nàng tên là Linh Đa Chứng Khoán.

Vàng, như cái tên của nàng mà cha đã thấy, sinh ra trong một gia đình có truyền thống và căn cơ. Nhiều năm nay, nàng luôn là biểu trưng cho sự chắc chắn, trang nhã và vững bền. Nếu xét về nhân thân, Vàng quá nhiều ưu điểm: có chiều sâu, có uy tín, có các giá trị nhân bản, chưa kể nàng luôn có sức khỏe, sức nặng và độ bền. Vàng chịu được nhiều loại va đập, thử thách, có cảm tình với các cụ già và thích ứng nhanh với môi trường. Nàng có thể kín đáo, có thể lòe loẹt, có thể phô trương nhưng cũng có thể âm thầm. Nàng luôn gây cảm giác yên tâm và bình tĩnh.

Nhược điểm của Vàng là có những lúc hơi chậm chạp, hơi cổ và đôi khi khá xưa cũ. Nàng tuy đắt nhưng cũng có những phút bị mang tiếng rẻ tiền, chưa kể gây chú ý cho trộm cướp. Nói thẳng ra, nếu lấy được nàng, con sẽ có một cuộc sống khá yên ổn nhưng kém sôi động vì nàng cũng hơi cứng tuổi. Đó là chưa kể cha mẹ nàng khá câu nệ, có ý chê con còn nông nổi và nghèo. Đi bên cạnh Vàng, con có cảm giác vững tâm như đi cạnh con voi già.

Còn Linh Đa Chứng Khoán thì sao? Đấy là một thiếu nữ rất trẻ cha ạ. Nàng xuất thân từ một gia đình Tây học nên tác phong sinh hoạt khá thoải mái, tự do. Nếu như đến nhà Vàng, con phải ăn vận nghiêm chỉnh, đi đứng khép nép thì đến nhà Chứng Khoán, con có thể mặc gì cũng được, ăn nói búa xua và nằm ngồi tùy thích. Chứng Khoán có tác phong sôi nổi, có cử chỉ ồn ào, lại giao tiếp rất rộng và không hề hỏi han quá khứ. Đi cạnh Chứng Khoán, con luôn thấy ngây ngất, bùng nổ, hồi hộp và lo âu. Con có cảm giác sẽ được nàng hoặc mất nàng trong nháy mắt.

Phong cách sống của Chứng Khoán hơi bốc đồng, thậm chí đôi khi pha liều mạng. Nàng thức khuya, dậy muộn, hút thuốc lá, uống cà phê, thỉnh thoảng lại hét lên hay thậm chí nói những câu Đan Mạch. Được cái Chứng Khoán không ràng buộc như Vàng. Nàng có thể yêu, rồi cho con một cái đá, sau đó lại yêu, sau đó lại cho một cái đá cứ liên tiếp như thế nhiều lượt trong tuần. Nếu ngày xưa thỉnh thoảng mới có anh trầm mình vì Vàng thì hôm nay hầu như tuần nào cũng có chàng đòi tự tử vì Chứng Khoán. Yêu Chứng Khoán nguy hiểm và tuyệt vọng. Đi cạnh nàng, con có cảm giác như đi cạnh con cọp, đầy kiêu hãnh với thiên hạ nhưng chả hiểu lúc nào cọp quay ra xơi lại chính mình.

Cha thân yêu!

Cha hãy mừng vì con trai của cha mới ra đời đã hiểu rằng muốn có hạnh phúc phải nhanh chóng làm quen với lựa chọn một trong hai nàng như thế. Còn những lũ con gái mơ mộng, vô vị, suốt ngày chỉ thơ văn hoặc chỉ lá khô với đêm trăng, chè đậu xanh với xí muội thì con không quen làm gì cho mất thì giờ và tiền bạc. Con cũng biết rằng lựa chọn đúng một trong hai nàng là việc rất khó, nó có thể ảnh hưởng trực tiếp tới tương lai, hay tới cả tính mạng. Chả thiếu gì chàng trai trên thành phố này, kể cả các chàng trai già, chỉ vì lựa chọn sai nên thân hình xơ xác, tâm hồn trống rỗng và tài sản sạch trơn. Con lo lắng quá, băn khoăn quá. Con muốn hỏi ý kiến cha và nhờ cha chỉ bảo xem phải suy tính thế nào, kẻo lỡ cả đời trai trẻ đẹp.

Con của cha.

Trần Đào.

St
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:07 pm

Thấy nàng Tóc Nâu mở cửa hàng bốc thuốc, docbohanh vào mừng cái nhỉ:

Bắt đầu từ một lời khuyên

Cộng doanh số bán hàng trong ngày, thấy nhân viên mới bán được những 100 ngàn đô la, chủ cửa hàng gọi cô này lên hỏi:
- Chỉ với một vị khách, làm thế nào mà cô bán được ngần ấy tiền hàng?
- Đầu tiên, ông ta mua một lưỡi câu nhỏ. Sau đó tôi khuyên ông ta mua thêm một cái loại vừa và một cái lớn. Mua xong lưỡi câu, tôi bảo ông ta nên mua thêm dây câu: loại nhỏ, loại nhỡ và loại to. Tiếp đến là cần câu, lều câu, xuồng câu hai động cơ...Cuối cùng, thay vì chúng ta phải chở hàng đến tận nhà cho khách, tôi khuyên ông ta nên mua luôn một chiếc microbus chuyên dùng để chở xuồng và đi picnic.
- Như vậy là cậu đã thuyết phục và bán cho ông ta tất cả mọi thứ bắt đầu từ ý định chỉ mua một cái lưỡi câu. Giỏi lắm!
- Không hẳn thế đâu ạ- cô nhân viên giải thích- Ông ta đến mục đính chính là mua một hộp băng vệ sinh cho vợ. Nhưng tôi khuyên ông ta rằng: nếu vợ ông ở tình trạng như vậy, thì ông không nên ở nhà mà tốt nhất là đi câu vài ngày.
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:07 pm

Sao không xuống

Một người đàn ông ra thành phố thăm con. Lần đầu đi xe bus bác sung sướng lắm.

Trong khi đó, người lái xe liên tục nói:
- Nguyễn Ðình Chiểu...xuống! Võ Thị Sáu... xuống! Trần Hưng Ðạo...xuống! Nguyễn Chí Thanh... xuống!
Thấy người đàn ông đó vẫn ngồi, người lái xe hỏi:
-Sao bác không xuống?
Ông ta trả lời:
-Tao đang chờ mày đọc tên tao để xuống đây.

St.
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:09 pm

Một ngày kia ... Đường tăng đi ngang qua Ngũ Hành Sơn ... Theo lời bồ tát ... Ngộ Không đã gọi Đường tăng ... 1 tiếng gọi thắm thiết cất lên từ hốc núi ... S....Ư.... P....H....Ụ ..... Xa xa Đường Tăng nghe thấy ... Và đáp lại ... N....H...Ậ....U....K....H....Ô....N....G .... ..........Ngộ không:...A.I......T..R.Ả.....T.I..Ề.N..Đư�� �ng tăng: B....Ê....N.... C....O....N.... L....Ấ....Y.... H....Ó....A.... Đ....Ơ....N.... Đ....Ỏ.... Đ....Ư....Ợ....C.... T....H....A....N....H.... T....O....Á....N.... L....Ạ....I.... K....H....Ô....N....G?
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:09 pm

Thày bói xem chỉ tay một người đàn ông.

- Nửa đầu cuộc đời, ông khổ sở vì thiếu tiền, sau đó... sẽ đỡ hơn nhiều.

- Vì tôi sẽ kiếm ra tiền ư?

- Không, vì ông sẽ quen đi.
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:10 pm

- Tớ vừa đánh vỡ cái gương, điềm này báo trước rằng 7 năm tới tớ sẽ bất hạnh.

- Nhảm nhí! Bà hàng xóm của tớ cũng vừa đánh vỡ một cái gương lớn, vậy mà bà ta chẳng phải khổ sở một ngày nào.

- Đời còn dài, làm sao cậu biết được là bà ấy sẽ không bất hạnh?

- Biết chứ! Bà ấy vừa bị xe hơi cán chết chiều hôm qua.
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:10 pm

Một lữ khách trên sa mạc bị lạc đoàn, số nước ngọt ít ỏi mang theo cũng gần cạn. Trong lúc tuyệt vọng ông ta than: "Ôi, Thượng đế ơi! Người nỡ để con chết thế này sao?"
Bỗng từ trên cao có tiếng vọng xuống: "Ta không thể mang nước uống đến cho con được nhưng ta có thể trả lời các câu hỏi của con".
Lữ khách mừng rỡ hỏi:
- Vậy xin người hãy cho con biết, nơi có nước ở gần đây nhất?
- Gần lắm, nó chỉ cách chỗ con đứng chưa tới nửa dặm.
- Ở hướng nào ạ? Đông, Tây, Nam hay Bắc?
- Hướng đi xuống con ạ ^^"
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:11 pm

Tí khuyên Tèo:
-Này, chổ bạn bè mình nói thật, cậu phải tập thể thao chứ còm nhom thế
kia, cậu gặp chuột nhắc cũng sợ
- Giởn hoài, mình đã từng đối diện với cọp rồi đấy
- Thật không? Rồi sao nữa?
- Rồi mình sang chuồng bên cạnh xem gấu.
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:12 pm

Một bệnh nhân tới gặp bác sỉ chuyên gia phẩu thuật ruột thừa:
- Tại sao gọi là "ruột thừa" vậy bác sỉ
- Đoạn ruột này chỉ là một mẫu thừa dính vào ruột, thức ăn không qua đó,
nó chẳng giúp ít gì cho tiêu hóa cả
- Nếu vậy thiếu nó, người ta đâu có chết?
- Người ta không chết, nhưng tôi chết
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:12 pm

Nhân viên kế hoạch hóa gia đình hỏi một người mẹ đang bồng một cháu bé
trên tay:
- Bà bảo chồng bà đã chết 6 năm rồi, sao lại có cháu bé này?
- Ổng chết, nhưng tôi chưa chết
______________________________________
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:12 pm

Một ông 45 tuổi tâm sự với bạn:
- Mình định lấy vợ, nhưng cô ấy còn chưa học xong trung học. Không biết mọi người có nói gì về mình không?
- Có lẽ về cậu thì không. Nhưng họ sẽ nói về cô ấy là: "Còn nhỏ quá chắc bị lừa..."
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:13 pm

Tình yêu học trò.

Học trò ngày nay không chỉ yêu sớm, mà còn yêu... rất sớm.

Năm đó mình học lớp 9, mình có thương một cô nàng học lớp 7. Mình chấp nhận ở lại lớp 2 năm để có thể cùng nàng chung bước đến trường... Nhưng có ngờ đâu... sau 2 năm ở lại lớp... nàng vẫn là học sinh lớp 7.

Bực mình hỏi nàng tại sao, nàng trả lời: "Em xin lỗi, em đã thương một anh học lớp 5".
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:13 pm

Chuyện con nít.

Cô giáo bảo Tèo: Em lười học thì chỉ làm khổ bố mẹ thôi.

- Thưa cô, nhưng bố em lại bảo, chính cô mới làm bố khổ, phải suy tư nhiều, và thỉnh thoảng còn mất ngủ nữa.

- Thật vậy sao, - mắt cô giáo sáng lên - Em thử nói rõ hơn xem nào?

- Thì cô cho nhiều bài tập về nhà quá, bố em không làm xuể.
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:13 pm

Đá Rồi

TX và UM tâm sự
TX : Anh chàng đẹp trai đó với mi sao rồi ?
- Mi đá rồi
- Thành thật chia buồn ! Sao đá mà hổng xi nhan TX ?
- Đá lông nheo chớ bộ
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:14 pm

Một người đàn ông đang đi dạo trên đường thì chợt nghe thấy giọng nói: "Đứng yên tại chỗ! Nếu bước thêm một bước nữa thì viên gạch sẽ rơi xuống đầu và bạn sẽ chết đấy!".

Người đàn ông dừng lại và một viên gạch to rơi xuống ngay trước mặt ông. Ông ta hết sức ngạc nhiên.

Ông tiếp tục đi và khi sắp sửa sang đường, một lần nữa lại nghe thấy giọng nói hét lên: “Dừng lại! Đứng yên tại chỗ! Nếu bước thêm một bước nữa thì xe hơi sẽ chạy qua và bạn sẽ chết đấy!”.

Người đàn ông làm theo đúng hướng dẫn và chiếc xe hơi nghiêng qua góc, suýt tí nữa là chạm vào người ông.

“Này, bạn là ai? Bạn ở đâu thế?”, người đàn ông hỏi.

“Tôi là thiên thần bảo vệ bạn”, giọng nói trả lời.

“ Ồ, thật sao?”, người đàn ông hỏi. “Thế khi tôi cưới thì bạn đã biến đi đâu vậy?”
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:16 pm

Lỗi diễn đạt:

Ở các bài thi, nhiều thí sinh thường thiên về kể dài dòng, diễn đạt lủng củng, hiểu không đúng tác phẩm, hiểu sai câu thơ, đoạn thơ "Mùa thu trong thơ Xuân Diệu cũng vắng vẻ không có sự xuất hiện của con người, mùa thu có thể nói đó là mùa mà dường như các loài cây cũng đang lim dim ngủ”, "Tác giả dùng từ hơn để nói lên số lượng nhiều, nhiều loài hoa đã rụng cành, nghĩa là xuân sắp trôi đi, hoặc là xuân sắp qua, mùa xuân hoa nở, khi hoa hé nở thì xuân đã về. Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh", Xuân Diệu cảm nhận xuân bằng mắt, tai nghe, sử dụng từ láy run rẩy rung rinh những luồng gió bay xa cùng mùa xuân, ta cảm nhận được thơ Xuân Diệu thật say mê.", "Vậy mà lúc này thì Gió theo lối gió mây đường mây, vì sao thế? Có lẽ đã có chuyện gì xảy ra mà chúng xa nhau như thế. Dòng nước thì buồn thiu, buồn thối thế mà ven sông nơi phù sa bồi đắp hoa bắp lại đung đưa, lay qua lay lại như muốn cợt trêu người.".
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:17 pm

Lỗi chính tả:

Các em đã viết sai những chính tả đơn giản nhất "Mỵ cắt dây cởi chói và tự lấy dây chói mình vào cột chịu chết thay cho A Phủ”, "Mỵ phải làm lô lệ cho nhà thống lý Pá Cha không biết đến bao giờ mới ra được”.

Lỗi sai nhiều nhất thường gặp ở các bài thi là lỗi bổ sung, thêm bớt tác phẩm, trích dẫn sai kiến thức: "Chao ôi, nghệ thuật không phải là ánh trăng lửa đỏ, không nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật chỉ có thể là không đau khổ thoát ra từ những kiếp lầm than".

"Khi Hoàng Cúc biết tin Hàn Mặc Tử mắc bệnh hủi, đã sang cửa hàng mua một tấm thiệp để gửi, trong tấm thiệp có lá trúc, hàng cau trong đó có ghi "Chúc chư huynh sớm khỏi bệnh " mà không ký tên gửi cho Hàn Mặc Tử".

"Quản ngục khum khum" đến ngồi bên cạnh Huấn Cao", “Ba con người chụm đầu vào nhau để xem chữ", "Vì trong ngục ẩm ướt,suốt ngày muỗi rệp quản ngục gãi lưng cho Huấn Cao để mong xin được chữ”.
"Không có tiền buộc anh phải làm thuê cho Pa Tra, A Phủ được giao cho một đàn ngựa để chăn, nhưng một sự cố bất ngờ đã xảy ra với anh là cả đàn ngựa bỗng dưng bị một con hổ ăn thịt, anh bị bắt trói vào cột cho đến khi người nhà Pa Tra tìm thấy con ngựa nếu không A Phủ sẽ phải chết thay. Van xin một hồi rằng mình có thể tìm thấy con hổ đã ăn thịt con ngựa kia, nhưng không được chấp nhận A Phủ đành chờ chết.", "Mỵ là người con gái trẻ đẹp nhất vùng, góc giường mà Mỵ nằm có những chàng trai yêu Mỵ, mến Mỵ thường lui tới cho nên mòn cả chân giường", "A Sử bước vào buồng Mỵ không ngần ngại với thúng dây đay trói đứng Mỵ ở góc nhà, A Sử còn cột cả tóc Mỵ vào để đầu Mỵ đỡ ngọ nguậy, thật độc ác!", "Trong một thời gian ngắn Mỵ đã quyết định cắt dây trói cho A Phủ Mỵ chỉ kịp nấc lên một tiếng "Đi ngay” nhưng A Phủ đã quá yếu, nhưng đứng trước cái chết có thể đến nơi, A Phủ vùng lên lao về phía trước lăn xuống dốc.”, "Trong đêm tối không còn một bóng người Mỵ sẵn sàng quên mình để cứu A Phủ, trước khi A Phủ đi Mỵ dặn với theo: A Phủ hãy chạy đi đừng quay lại với bọn dã man này".
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:18 pm

Cố tình "cải biên" vì không nắm vững kiến thức:

Bài thi cải biên tác phẩm, trong quá trình làm bài, thí sinh đã trích dẫn sai rất nhiều, khi viết về bài thơ Tây Tiến có thí sinh trích dẫn câu thơ của Quang Dũng sai đến "dễ sợ”: "Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa/ Kìa em xiêm áo cởi bao giờ”. Viết về Đây mùa thu tới của Xuân Diệu, thí sinh liên tưởng tới câu thơ trong bài "Cuối thu” của Hàn Mặc Tử, nhưng tiếc rằng mỗi câu ở một bài khác nhau, và sự trích dẫn cũng không đúng: "Cây gì mảnh khảnh run cầm cập/ Đợi gió đông về gầy xác xơ”. "Huấn Cao đập một cái một đàn nhện bay ra”.
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:19 pm

Cám ơn Sâu nha!

Tiếp tục nè...

Những bài tập làm văn bất hủ!!!


Quân địch đánh ra, quân ta đánh vào ào ào như lá tre rụng, đồng chí phe ta đánh thằng cha phe nó ghê hết sức.... Kết qủa: Sau 55 ngày đêm chiến đấu oai hùng, ngày 7-1-1991, phe ta thắng phe nó, chúng ta đã giết sống được 16,200 chúng nó, phanh thây 62 máy bay (em quên mất tên của máy bay, xin cô thông cảm)"

Em hãy tả con lợn nhà em:
"con lợn nhà em đầu tròn như quả bóng da, người nó hình cái hộp các-tông còn cái đuôi thì giống cái chân chống xe máy*"
commentaire: thời buổi này, có nhà nào có lợn đâu mà tả. ---

Em hãy tả bạn em
"bạn em ko cao ko thấp, trung bình. bạn em ko gầy, ko béo, trung bình. bạn em ko đen ko trắng, trung binh. bạn em ko giỏi ko kém, trung bình..."
commentaire: điệp ngữ đây, điệp ngữ đây.

Em hãy tả đêm giao thừa
"em bước ra sân để chuẩn bị thắp hương giao thừa. ánh trăng tròn vằng vặc soi rõ khu tập thể, làm những chiếc lá sáng lên loang lóang..."
commentaire: bốc phét quá đà. theo lịch mặt trăng thì đêm giao thừa không có trăng.

Em hãy kể lại tác phẩm Tắt đèn của NTT
"Chị Dậu rón rén bưng bát cháo hành vào cho anh Pha ăn"****
commentaire: trong văn học 30-45, nhẫm lẫn là chuyện thường tình.*

Em hãy tả con gà trống nhà em
"chú trống choai nhà em lớn nhanh như thổi, càng lớn chú càng giống gà mái " *?
commentaire: tội nghiệp trẻ con bây giờ, ít được gần với tự nhiên, cây cỏ, động vật

Trích bài văn bình tác phẩm Tắt đèn
"Chị Dậu, như người ta vẫn nói 'con giun xéo lắm cũng quằn', đã nói với bọn lính lệ như thế này 'Mày động vào chồng bà đi, rồi bà cho mày xem'. Và chị cho chúng nó xem thật."
commentaire :Không hiểu là xem cái gì nhỉ?

"áng văn" độc đáo
"Nhà em có một con gà. Buổi sáng thức dậy, nó nhảy từ dưới đất lên nóc chuồng, rồi lại nhảy lên đống củi, vỗ cánh và gáy ầm ĩ. Tức mình, em ném nó què chân".
Commentaire: Có lẽ em này chuyên đọc những truyện tranh kiểu như: "Ðấm* Ðá* Hự * Bụp*..."

Tả sinh hoạt một buổi tối ở gia đình em
"Ăn cơm xong, bố em ngồi uống nước, mẹ em thì rửa bát, còn chúng em cất xoong nồi. Bỗng điện phụt tắt. Bố em bảo: 'Thôi, hôm nay lại mất điện, cả nhà mình đi ngủ sớm*'"
Commentaire: Có khả năng nhà học sinh này ở khu vực hay bị ông điện cắt đột xuất.

tả cô giáo
"Chiều dài của cô giáo em là..., chiều rộng của cô giáo em là..."
Commentaire: Một học sinh giỏi toán của lớp,* bố ; mẹ suốt ngày bắt "làm toán đi" ·

"Tưởng tượng mình là Thánh Gióng lên tâu với Ngọc Hoàng những việc mình đã làm dưới trần gian"
"Lên đến cổng trời, ta gặp ngay ông Thiên Lôi, ông ấy cười khà khà vỗ vai ta và rủ ta vào nhà ông ấy làm vài chén rượu cho đã"

tả tiết học trong lớp
"... Cô giáo em đang giảng bài, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa như làm ám hiệu: Cạch... cạch... cạch. Và sau làn kính mờ là một bóng đen đứng lặng im. Cô giáo em rón rén ra mở cửa, cả lớp im lặng hồi hộp... Trời* Thì ra là bác hội trưởng hội phụ huynh của lớp..."
Commentaire: học sinh mê truyện trinh thám ·

"Em hãy tả bà nội thân yêu trong gia đình em"
"... Bà nội em rất hiền. Mắt bà một mí nhìn sụp xuống. Bà khoái ăn trầu, ngày nào cũng ăn, nhổ ra cái nước đỏ lòm. Bà rất thích đánh em vì em hay trốn ngủ trưa. Cái roi bà giấu sau cánh cửa. Bà sai em đi mua cho bà ly chè sương sa, bánh lọt. Vừa đi em vừa húp bớt lớp nước dừa ở trên vì nó béo lắm. Về nhà nhìn ly nước, bà sai em ra xin thêm nước dừa và chê bà bán hàng hà tiện nước dừa. Em đâu có dám xin thêm. Bà em rất cao. Thân bà cao bảy thước. Gần nhà em có mấy cái cô bán bia ôm, buổi trưa hay la lối, cười giỡn om sòm với mấy cái ông lạ hoắc ở đâu tới. Bà tức lắm, chống nạnh chửi qua. Mấy cô thấy bà cao lớn, không dám chửi lại"
Commentaire: học sinh "tả thực"

giải thích câu tục ngữ "Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh"
"Câu tục ngữ nói lên sự dã man của bọn giặc cướp, khi đã tràn vào làng mạc, nhà cửa thì không cứ đàn ông, mà cả đàn bà, trẻ em chúng cũng đánh đập, hành hạ..." ---

giải thích câu tục ngữ "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ"
"Câu tục ngữ cho thấy sự thông minh của loài ngựa, chúng thấy có một con bị đau là cả bọn bỏ ăn ngay, để đề phòng bệnh lây lan qua đường tiêu hoá"

Tả đôi mắt của ông:
"Mắt ông em lờ dờ, lòng đen đã mờ dần em nhìn vào mắt ông hình như tất cả đều trắng dã"*

Ðề bài: Em hãy phân tích nghệ thuật tả người của Nguyễn Du trong tác phẩm Truyện Kiều
Bài làm của một học sinh lớp 9 ở tỉnh Bình Dương có đoạn viết như sau: "...Nguyễn Du có thể nói là sư phụ trong việc sử dụng nghệ thuật biến hoá (?). Ông tả Từ Hải thiệt "ngầu": "vai năm tấc", " thân mười thước"- y như ông Thần Ðèn (chứ ngoài đời làm sao có thiệt). ông tả chỗ này còn độc đáo hơn: "Râu hùm, hàm én, mày ngài". Trên một nhân vật có tới ba đại diện loài vật: hổ-chim-bướm. Thật tài quá xá* "
Lời phê của giáo viên: Dùng từ ngữ cẩu thả; phân tích bậy bạ; tưởng tượng loạn xạ; thiệt cũng "tài quá xá"* 1 điểm. ·

Ðề bài: Em hãy ghi lại sự giằng xé, quằn quại trong nội tâm của Văn sĩ Hộ (Ðời Thừa)
Bài làm: Văn sĩ Hộ sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống thể thao, các anh em của Văn sĩ Hộ đều là những cầu thủ xuất sắc trong đội hình đội tuyển Sông Lam - Nghệ An. Ðặc biệt là người anh cả văn Sĩ Hùng- người đã ghi nhiều bàn thắng quan trọng cho đội tuyển Việt Nam tại Seagames 19 và Tiger Cup 98...Thử hỏi con người "tài không cao, phận thấp, chí khí uất" sống trong một gia đình toàn những người nổi t* iế ng và tài năng như vậy thì làm sao Văn Sĩ Hộ có thể thoát khỏi sự giằng xé, quằn quại trong nội tâm - không "Ðời thừa" sao được ???

Bình về tấm lòng người mẹ của bà cụ Tứ trong chuyện " Vợ nhặt" của nhà văn Kim Lân..
"Trong cuộc sống sinh hoạt đời thường, hàng ngày chúng ta đã từng được thưởng thức rất nhiều loại lòng, như lòng lợn, lòng chó, lòng gà, lòng vịt" chúng đều rất ngon và có vị riêng biệt khác nhau, nhưng tất cả đều không thể bằng lòng.... mẹ."
Lời phê của thầy giáo: "vào đề so sánh khập khiễng, nhưng rất bất ngờ"(O điểm) ---

"Em hảy cho biết ý nghĩa của câu thơ "Bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm".
"Theo em nghỉ thì nếu hiểu suông thì câu này rất tối ưu là vô nghĩa vì sỏi đá thì khó có thể biến thành cơm được trừ phi các nhà khoa học VN đã chế tạo ra một chất hóa học nào mà có thể biến được sỏi và đá thành thực phẩm. Còn nếu đi sâu vào ý nghĩa của câu thơ này, chúng ta phải thấy ngay là đây không phải là những sỏi đá bình thường mà theo em nghỉ thì tác giả muốn đề cập tới các mỏ đá quí của đất nước ta. Vì chỉ có đào mỏ lấy đá quí thì mới có giá trị và có thể bán để mua cơm ăn mà thôị Và chẳng những đào được đá quý có cơm ăn mà còn dư tiền mua mấy trăm gram thịt xào lên làm món mặn và có một tô canh nóng hổi nữa."


st.
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:20 pm

Tại một trường đại học, người ta yêu cầu sinh viên viết một câu chuyện cực ngắn nhưng vẫn phải bao gồm đầy đủ 4 nội dung: Tôn giáo, Phong kiến, Tình dục và Huyền bí.
Bài được giải cao nhất thế này: “ Lạy Chúa”. Nữ Hoàng tự nhủ. “Ta có thai rồi. Không hiểu là gã nào nhỉ?

***
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:21 pm

***
Bài luận ngắn Một cậu học sinh vừa dốt vừa lười, gặp bài luận có đầu đề: “Em hãy tả lại một vụ đắm tàu”.
Nghĩ nát óc trong năm mươi phút, sau đó cậu học sinh viết liền một mạch: “ Thuyền trưởng đã không kịp phản ứng khi cơn bão biển ập tới. Trong vòng 30 giây, con tàu đã chìm. Không có thêm tin tức gì vì không còn người nào sống sót”
Công nhận là sâu thua học sinh này đó
Về Đầu Trang Go down
Khách vi
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   Tue Nov 10, 2009 5:21 pm

***
Bài luận ngắn Một cậu học sinh vừa dốt vừa lười, gặp bài luận có đầu đề: “Em hãy tả lại một vụ đắm tàu”.
Nghĩ nát óc trong năm mươi phút, sau đó cậu học sinh viết liền một mạch: “ Thuyền trưởng đã không kịp phản ứng khi cơn bão biển ập tới. Trong vòng 30 giây, con tàu đã chìm. Không có thêm tin tức gì vì không còn người nào sống sót”
Công nhận là sâu thua học sinh này đó
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: quán cười   

Về Đầu Trang Go down
 

quán cười

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 12 trangChuyển đến trang : 1, 2, 3 ... 10, 11, 12  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Giải trí :: Truyện cười-