Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 (chuyện tình yêu)-YÊU LẠI TỪ ĐẦU..!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
CHUNG_VIET_8X4
Thành viên rất chi là chăm ngoan
Thành viên rất chi là chăm ngoan


Tâm trạng : happy
Nam
Tổng số bài gửi : 1036
Đến từ : BẮC GIANG
Châm ngôn sống : phai biet chap nhan su that
Số lần được cám ơn : 51
Điểm : 29395
Ngày tham gia : 24/05/2009

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 10/10
Hài hước:
70/100  (70/100)
Nội tâm:
991/1000  (991/1000)

Bài gửiTiêu đề: (chuyện tình yêu)-YÊU LẠI TỪ ĐẦU..!   Sat Sep 21, 2013 11:07 pm

coppy internet by chungviet
*****************


Ngày chủ nhật…
Điện thoại reo. Một dãy số không có trong danh bạ. Ngạc nhiên và do dự, cô ấn phím nghe. Giọng nói đầu bên kia vang lên trầm ấm, chúc cô buổi sáng tốt lành. Và một vài câu hỏi thăm bâng quơ…

Trời bất chợt mưa. Tim cô khẽ nhói lên. Hơn bốn năm rồi thì phải,kể từ cái ngày cũng mưa rả rích ấy. Trong một góc của quán cà phê nhỏ, Nguyên ngồi đối diện với cô, xoay xoay ly cà phê thơm nức vị rượu whisky Ai len. Cô nhìn thẳng vào mắt anh:

- Anh có chuyện gì muốn nói với em phải không?

- Sao em biết?

- Vì em biết – cô mỉm cười, nụ cười có ý nghĩa xuyên thấu, và một thoáng không bình yên trong lòng.

- Em đang đoán?

- Không. Em đang chờ.

Nguyên nhìn thật sâu vào đôi mắt người yêu, siết nhẹ tay cô.

- Anh yêu em.

Cô bật cười. Tiếng cười trong như nắng sớm. Anh khẽ nhăn trán, nghiêm túc nhắc lại:

- Anh yêu em. Đó là sự thật, và anh sẽ còn yêu em rất nhiều…

Cô ngồi lắng lại, nhận ra điều gì đó rất lạ. Tay cô nằm ngoan trong cái siết ngày càng chặt của anh.

- Sao thế anh? – Cô khẽ khàng – Anh đang làm đau tay em đấy.

- Anh xin lỗi – Tay anh nới lỏng, nhưng vẫn không rời bỏ bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của cô.

Ánh mắt anh im lặng yêu thương, trìu mến mà buồn thăm thẳm. Chưa bao giờ cô thấy anh như thế. Bỗng nhiên, cô mơ hồ sợ… Không nhìn thẳng vào anh được nữa, cô bối rối quay ra nhìn những hạt mưa đều đặn bên hiên. Một cảm giác rất lạ, gần như là bất ổn xâm chiếm lòng cô.

Anh vẫn lặng lẽ ngắm nhìn người yêu, như để khắc ghi mãi mãi hình bóng cô vào trái tim mình. Lúc này, anh là của cô, trọn vẹn cả linh hồn, nhưng ngày mai… không, chỉ một lúc nữa thôi, khi anh quay lưng đi, thì anh đã là một thằng phản bội, không chỉ với người con gái mong manh đang ngồi trước mặt, mà còn với chính bản thân anh.

Thời gian tưởng chừng như kéo dài vô tận. Cô ngập ngừng đánh thức dòng suy nghĩ của anh:

- Mình về đi anh!

Đưa cô về trên con đường quen thuộc, lòng anh đau muốn khóc. Lẽ nào, đây lại là lần cuối cùng anh được cô vòng tay ôm như thế? Rồi ngày mai sẽ thế nào, anh cũng chưa biết, nhưng hơn lúc nào hết, anh muốn níu giữ khoảnh khắc này, muốn thêm một giây phút bên cô. Cô nói gì đó, nhưng anh không nghe rõ. Phải một lúc, anh mới nhận ra mình đã đi quá nhà cô…

- Từ ngày mai, em phải biết tự chăm sóc cho mình nhé! – Anh nói khi bước song song bên cô vào sân chung cư.

- …

Một dấu hỏi trong mắt cô, như thể cô còn chưa hiểu được những gì anh vừa nói.

- Em phải chịu khó ăn uống, làm việc vừa thôi, phải giữ sức khỏe, đừng đi ngủ muộn, đi đường phải cẩn thận… – Anh vẫn nói không ngừng.

- Anh…

- Và em cũng đừng nhớ anh nữa – đôi mắt anh ánh lên vẻ tuyệt vọng – nhất định đừng nhớ anh nữa, quên anh đi, em nhé!

Cô ngỡ ngàng, đứng sững.

- Tại sao? – giọng cô lạc đi, như của một người lạ – Anh đang nói gì thế?

- Sự thật là… Anh sắp lấy vợ. Anh sắp cưới. Anh là một thằng phản bội. Em phải quên anh đi! – anh dằn mạnh từng từ, như muốn xé toang lồng ngực.

- Không! – Cô bất ngờ phản kháng, giọng nói hoang mang và giận dữ cùng cực – Anh đừng có đùa dai như thế!

- Anh xin lỗi…

Cô nhìn gương mặt anh, bàng hoàng nhận ra điều anh nói. Bao nhiêu câu hỏi quay cuồng, cô cũng không nhớ anh đã nói gì, không nhớ cô về như thế nào. Chỉ biết, khi cô tỉnh dậy ở trong bệnh viện, ánh mắt lo lắng, xót xa của mẹ khiến cô gục vào vai bà khóc òa như một đứa trẻ.

Vài tuần sau, cô được tin anh cưới. Vợ anh là một cô gái đẹp, nghe nói cũng là tiểu thư con nhà. Nghe người ta bàn tán, cô cười chua chát với nỗi uất hận trào lên. Cô học sống với những ngày cô đơn, học sống với nỗi tủi hờn khi nhìn thấy một cặp tình nhân tay trong tay, cô tự vùi mình trong công việc, học hành, để mặc thời gian qua đi. Cô bằng lòng theo gia đình chuyển vào Sài Gòn với quyết tâm rời xa Hà Nội, cho quên đi ngày tháng, quên đi những ngóc ngách kỷ niệm của một thời hoa nắng. Dòng người trôi đi, dòng đời trôi đi, vậy mà trái tim cô vẫn khép chặt trước những ngỏ yêu. Không ai ở đây biết vì sao nụ cười của một cô gái trẻ giỏi giang, năng động và xinh đẹp người Hà Nội lại mang đến ấn tượng về nỗi buồn tê tái đến dường ấy. Chỉ mình cô hiểu rằng, cô vẫn không thể trốn chạy trái tim mình, đó mới là nơi chất chứa những kỷ niệm cùng nỗi đau dai dẳng luôn còn hiện hữu…

Cũng đã hơn bốn năm… Ông trời khéo an bài để ngày hôm qua cô bỗng nhiên gặp lại anh ở nơi đất khách quê người này. Đối diện với anh trong cuộc hội thảo, cô vẫn nghe tim mình loạn nhịp trước một ánh mắt dịu dàng, có phần chịu đựng, dù chỉ dừng lại ở cái gật đầu chào xã giao khi sếp của cô dừng lại nói chuyện với anh. Với tư cách trưởng phòng kinh doanh, cô miễn cưỡng đưa cho anh danh thiếp của mình, để sáng nay, cô lại nghe tiếng anh trong điện thoại, ấm áp như ngày nào…

3h chiều, một tin nhắn của Từ Huy, anh bạn khá thân thời đại học ngoài Hà Nội, rủ cô đi uống cà phê. Cô lưỡng lự, rồi quyết định “Ok”. 15′ sau, Từ Huy đã đứng trước cửa nhà cô. Cô cười cười khi mở cửa cho bạn:

- Khiếp, tên lửa nhỉ? Tôi còn chưa chuẩn bị xong.

- Chuyện! – Từ Huy nheo mắt – Úi chà, công chúa, không cần chuẩn bị nữa, nàng lúc nào cũng xinh đẹp rồi.

- Haha, mèo khen mèo dài đuôi!

- Huy nói thật, Diệp Chi lúc nào cũng là “kim chi ngọc diệp” mà.

Cô liếc Huy một cái thật sắc, rồi quày quả bỏ vào nhà, cho Huy theo sau. Từ Huy nhìn cô, ngơ ngẩn, xao xuyến. Anh đã thầm yêu cô từ những ngày còn là cậu sinh viên nhút nhát, không dám tỏ bày, đắng lòng nhìn cô đi yêu người khác mà vẫn phải cố gắng tỏ ra là người bạn tốt, để rồi sau ngày tốt nghiệp, anh lẳng lặng vào đây, mong quên đi mối tình đơn phương. Nhưng sự xuất hiện tình cờ của Diệp Chi một lần nữa khiến anh chao đảo, làm sống lại những tình cảm, khao khát mà anh muốn cất giấu thật sâu trong lòng. Không biết chuyện gì đã xảy đến với cô, mà đôi mắt của cô cứ mang nỗi buồn làm anh se sắt. Đang mải mê suy tư, anh đã thấy cô bước ra ngoài, trẻ trung với quần jean và áo phông, mái tóc dài được buộc cao giản dị. Anh nhận xét:

- Trông Chi vẫn y như thời sinh viên. Ai mà ngờ đây đã là một “bà sếp” nhỉ?

- Thôi bạn già ơi, đi với Huy tôi mới được thoải mái thế này, để tôi tự nhiên được không?

- Thì Chi cứ tự nhiên, nhưng đính chính nhé, Huy chưa già đâu đấy.

- Ok. Thế thì mình tôi già. Giờ đi không?

- Đi chứ. Lên xe đi.

Diệp Chi hài lòng với quán nước khá dân dã, yên tĩnh ngay trong lòng phố xá, dường như cách biệt hẳn với cái ồn ào của mảnh đất sôi động này. Nó làm cô chợt nhớ về Hà Nội… Hình như mùa này, Hà Nội đã bắt đầu phảng phất mùi hoa sữa…

Ngày… tháng… năm…

Gặp lại em hoàn toàn tình cờ sau những ngày dài vắng bóng, trái tim anh lại dâng trào nỗi nhớ thương da diết. Diệp Chi ơi, em có biết sự xa cách của em khiến lòng anh tan nát đến thế nào không? Mà, cũng phải thôi, anh làm sao dám đòi hỏi ở em một điều gì hơn thế, khi anh là kẻ quay lưng lại với tình yêu của chúng mình. Nghe giọng nói em nhỏ nhẹ mà hờ hững đến lạnh lùng, anh càng thấy tội lỗi mình chồng chất. Anh muốn nói với em bao điều, muốn thấy lại nụ cười rạng rỡ của em, nhìn ngắm gương mặt em bừng sáng, hôn lên cái trán bướng bỉnh, cái mũi hếch và cả đôi môi hay hờn dỗi của em… nhưng anh lại ngàn lần không dám. Một thằng đàn ông đã phản bội em thì vì lý do gì cũng không có tư cách ấy phải không em?

Cuốn nhật ký tình yêu của ta đây, anh vẫn giữ gìn cẩn trọng, chỉ có mình anh ghi tiếp những dòng chữ yêu thương cho em, và chỉ mình em.

Cuộc hôn nhân nghĩa nặng hơn tình không giam được một tâm hồn sôi nổi yêu em. Anh đã cố gắng, cố gắng rất nhiều để làm một người đàn ông có trách nhiệm, một người chồng chu toàn với vợ đến giờ phút cuối cùng của cô ấy, nhưng anh thừa nhận với bản thân là mình thất bại, vì anh không thể quên em.

Gấp cuốn nhật ký lại, Nguyên ngó mông lung ra ngoài cửa sổ, anh như nhìn thấy cảnh tượng của hơn bốn năm về trước, vào một ngày mà người đàn bà gần như quỳ xuống để cầu xin anh:

- Chỉ có cháu mới giúp được nó thôi – bà Trâm nhìn anh, van vỉ – Kiều Linh nó yêu cháu từ lâu rồi mà.

- …

- Nó… cần có nghị lực để chiến đấu với bệnh tật – mắt bà hoe đỏ – mà giờ nó lại buông xuôi tất cả… bác xin cháu… hãy giúp bác kéo nó lên…

Hình ảnh cô bé mà anh coi như em gái từ nhỏ hiện lên khiến anh động lòng. Anh gật đầu, trấn an người mẹ đang đau khổ và tuyệt vọng:

- Vâng, xin bác đừng quá bi lụy, cháu sẽ cố gắng thuyết phục em Linh. Mọi chuyện sẽ ổn mà bác!

Anh chưa từng hối hận về câu nói đó, càng chưa từng hối hận khi dành một thời gian dài ở bên chăm sóc Kiều Linh, làm cô vui, giúp cô có thêm sức mạnh đương đầu với những đợt điều trị căn bệnh ung thư phổi quái ác, cho tận đến lúc cô không thể chống chọi thêm được nữa…

Nguyên cứ ngỡ sẽ không bao giờ gặp lại Diệp Chi nữa, cứ ngỡ cô đã yên vui với mái ấm gia đình ở phương Nam ấm áp. Ấy thế mà, trái đất tròn, một chuyến công tác ở Sài Gòn đã cho anh một lần nữa đối diện với cô, chỉ khác, đôi mắt cô đã không còn trong veo như nắng, mà nhuốm màu u uẩn, cô độc… Đôi mắt ấy ám ảnh anh, khiến anh đau lòng, và lại làm bùng lên trong anh một tình yêu còn âm ỉ… Anh băn khoăn tự hỏi, nếu nói ra mọi chuyện, liệu cô có thể trở lại bên anh thêm một lần nữa không?

Trở về Hà Nội vào những ngày cuối năm nhộn nhịp, để lại sau lưng tiếng thở dài buồn bã và câu nói nửa đùa nửa thật của Từ Huy: “Về Hà Nội chơi chán thì vào lại đây nhé, Huy và Sài Gòn lúc nào cũng sẵn sàng đón Chi hết!”, cô nhìn bạn, cảm động: “Ở lại mạnh khỏe nhé, bạn tốt! Cảm ơn vì lúc nào cũng ở bên Chi. Mong Huy sớm tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình.” Từ Huy thầm thì khi cô vào làm thủ tục check in: “Nhất định phải hạnh phúc, Diệp Chi nhé!”…

Diệp Chi thả mình vào cái lạnh của xứ Bắc với những bước chân thong thả hiếm có trong dòng người hối hả. Cô miên man suy nghĩ về buổi hẹn kỳ lạ với người phụ nữ tên Trâm. Trong không gian yên tĩnh của cà phê Trịnh, cô ngồi lặng đi nghe từng lời bà nói, về lý do bà tìm đến cô. Mắt cô nhòa đi khi câu chuyện còn chưa kết thúc. Bà đưa cho cô một bức thư, nét chữ nghiêng nghiêng mềm mại: “Gửi chị Diệp Chi”

“Hà Nội, ngày… tháng… năm…

Chị Diệp Chi thân mến,

Khi chị cầm trên tay lá thư này thì em đã không còn trên đời này nữa. Em muốn một lần đến trước mặt chị để tạ tội, nhưng em không dám chị Chi à… Xin chị hãy hiểu cho em…

Em là Kiều Linh, là người mà anh Nguyên đã lấy, nhưng chưa và không bao giờ là người anh ấy yêu cả. Anh ấy vẫn vậy, chỉ coi em như một đứa em gái thôi… Em biết điều đó. Em cũng biết anh ấy yêu chị, mãi mãi chỉ có chị… Nhưng em vẫn đành lòng “đánh cắp” anh ấy từ chị, em thật nhỏ nhen, xấu xa, ích kỷ có phải không hả chị? Chị cứ mắng em đi, nhưng đừng giận em, đừng giận anh Nguyên mà tội nghiệp chị ơi! Nếu em không bệnh, anh Nguyên sẽ không đến bên em như thế. Nhưng anh ấy quá tốt lại khiến em càng cảm thấy mình chẳng ra gì. Em đã tước đoạt của anh ấy sự tự do, niềm hạnh phúc được ở bên người anh ấy yêu. Nhiều lần em ghen tị với chị lắm, khi mà anh ấy vô thức nói về chị với một ánh mắt đắm say và hạnh phúc không thể che giấu. Những lúc ấy, em hiểu rất rõ ràng rằng phải trả anh ấy về với chị. Nhưng em lại quá hèn nhát và yếu đuối. Em không đủ can đảm để rời xa anh. Thế là em vẫn tiếp tục tự lừa dối mình…

(…)

Em xin chị hãy tha thứ cho em, đừng trách anh Nguyên nữa. Tất cả lỗi là do em. Chị hãy trở về bên anh ấy, chị nhé! Chỉ có ở bên chị, anh Nguyên mới thực là mình. Ở nơi xa xôi nhất, em vẫn sẽ cầu chúc cho anh chị được hạnh phúc…

Em

K.L.”

Diệp Chi nhìn vào bức thư, từng giọt nước mắt lăn dài. Nét bút run rẩy trong những dòng cuối, như tiếng nấc nghẹn ngào của cô gái trẻ. Cô nắm lấy đôi tay của bà Trâm, siết chặt. Bà nén xúc động, từ tốn:

- Bác xin lỗi, vì bác mà hai đứa chia rẽ bao năm…

- Bác đừng nói thế ạ – cô an ủi – chuyện không đành mà bác!

- Ừ, em Linh nó vắn số… – bà thở dài – nếu cháu còn yêu thương thằng Nguyên, cháu về với nó đi. Bác đi tìm cháu mấy năm nay không phải chỉ vì di nguyện của em Linh, mà thực lòng mong Nguyên nó được đoàn tụ với cháu. Nó là một đứa con trai tốt cháu à!

Một tin nhắn đến kéo cô khỏi dòng hồi tưởng, trong khi bước chân đưa cô vào một con ngõ rất quen, nơi có quán nhỏ lãng mạn mà lần đầu tiên cô và Nguyên trao lời yêu. Số của anh: “Em đang làm gì? Hôm nay Hà Nội lạnh. Cuối năm, Yesterday vắng lắm…”. Cô không nhắn lại, bước nhanh hơn vào quán. Anh ngồi một mình, lặng lẽ, như đã hòa lẫn với khung cảnh yên tĩnh xung quanh.

- Em! – Anh sững người, ánh mắt bừng sáng những tia yêu thương, trìu mến – Em thật sao?

- Vâng… – cô chớp mắt, giấu đi sự xúc động và bối rối – em đến rồi.

Anh kéo ghế, vẫn nhìn cô chăm chú, như thể sợ chỉ chớp mắt thôi, cô sẽ lại biến mất ngay trước mắt anh. Cô nhẹ nhàng ngồi xuống. Hai người im lặng cho đến lúc một ly cà phê sữa được mang ra cho cô.

- Em biết mọi chuyện rồi. – cô hắng giọng.

- Em biết… Chuyện gì cơ?

- Uhm, bác Trâm vào Sài Gòn gặp em, bác ấy đã kể cho em nghe.

Anh sửng sốt.

- Anh xấu lắm, anh đã biến em thành người xấu mất rồi!

- Anh… anh xin lỗi. Anh…

- Nhưng em không trách anh nữa. – giọng cô nhỏ đi – em về đây, để nói với anh, mình sẽ yêu nhau thêm lần nữa nhé!

Nguyên giang rộng vòng tay cho cô ùa vào lòng mình, một nụ hôn dài ngọt ngào của những khao khát từ bao nhiêu năm cuốn họ lại với nhau, hơi thở cùng hòa chung nhịp thành đôi trái tim hạnh phúc. Anh hít hà mùi thơm dìu dịu trên mái tóc và trên da thịt cô. Đã bao lâu rồi, anh vẫn mơ được ôm cô thật chặt như thế này… Anh khẽ đặt môi lên mái tóc dài của cô, thầm thì:

- Anh sẽ không bao giờ để mất em nữa! Cảm ơn em đã về lại bên anh, cho anh có cơ hội được yêu em thêm lần nữa… và yêu em hơn rất nhiều!


______________________________________________________
hôm nay bạn thế nào
nếu bạn trả lời đuọc câu hỏi này bạn đã có hạnh phúc rồi đấy
chúc mừng bạn

................................
"trong cuộc sống không có thứ gì là bất biến"

( halowin )


chung_viet_8x4
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnthutinh.com.vn
nguyentuyen
Điều hành cao cấp
Điều hành cao cấp


Tâm trạng : cool
Nữ
Tổng số bài gửi : 848
Age : 27
Đến từ : Long An
Châm ngôn sống : vượt qua thử thách!
Số lần được cám ơn : 73
Điểm : 19512
Ngày tham gia : 09/12/2011

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 10/10
Hài hước:
0/0  (0/0)
Nội tâm:
0/0  (0/0)

Bài gửiTiêu đề: Re: (chuyện tình yêu)-YÊU LẠI TỪ ĐẦU..!   Sun Sep 22, 2013 7:10 pm

Câu chuyện hay quá. Kết thúc sao mà hạnh phúc quá. Ước gì...

______________________________________________________
Cuộc sống ko bao giờ là bế tắc thật sự hay có khái niệm mất tất cả
một khi bạn còn có niềm tin.
sunny
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CHUNG_VIET_8X4
Thành viên rất chi là chăm ngoan
Thành viên rất chi là chăm ngoan


Tâm trạng : happy
Nam
Tổng số bài gửi : 1036
Đến từ : BẮC GIANG
Châm ngôn sống : phai biet chap nhan su that
Số lần được cám ơn : 51
Điểm : 29395
Ngày tham gia : 24/05/2009

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 10/10
Hài hước:
70/100  (70/100)
Nội tâm:
991/1000  (991/1000)

Bài gửiTiêu đề: Re: (chuyện tình yêu)-YÊU LẠI TỪ ĐẦU..!   Wed Oct 23, 2013 9:17 am

BÀI SỐ 2: trò chơi trốn tìm kết thúc..
______________________________________________________________

Buzz!!
Quân : Gì thế con hâm?
Trang : Mày làm người yêu tao nhé thằng chó.
Quân : Hôm nay mày uống thuốc tâm thần chưa? :s Sao tự dưng ẩm I xê thế =))
Trang : Tâm thần cái đm mày :-
Quân : **** cái thằng bố mày, *** yêu đương rì cả. Play girl như mày, tao xoắn kiểu lừa tình lắm. Mà bao giờ mày mới chịu gọi tao là anh. Kém tao 2 tuổi mà xấc vl
Trang : Tao xấc mày khó chịu à :-j
Quân : Đéo khó chịu nhưng ngứa *** vl =))
Trang : Khi nào mày yêu tao thì tao gọi mày là anh. Đm ngứa thì gãi đi. Chờ tao chạy sang nhà mày ngãi cho mày à =))
Quân : Đéo đùa đâu, mày nói thật lòng à? :s:s
Trang : Mày tin à :-j :-j
Quân : Biết ngay mà, *** bao giờ tao tin mày đâu con chó ạ =))
Trang : Sao mày không thể yêu tao?



Quân sững người, đang bắn dở trận CF cá tiền cùng mấy đứa bạn, chợt Trang buzz, Quân out luôn, chấp nhận thua chứ chẳng bao giờ Quân để Trang pm mà không reply lại lâu quá 5 phút. Nhưng hôm nay, Trang lạ lắm, tự dưng nói linh tinh.



Trang kém Quân 2 tuổi, cô nàng là tiểu thư con nhà giàu, nhưng hết sức đua đòi, nói cách khác, Trang biết chơi và chịu chơi. Quân biết nó trong 1 lần đi ăn cưới thằng Chủ Fam Au của nó ở Sài Gòn, nó và Trang đều là người Hà Nội. Quân đường hoàng xin phép bố mẹ nghỉ học để vào Nam ăn cưới, còn Trang thì bỏ nhà đi cùng với 1 đứa bạn bằng tuổi nó. Trang với Quân giống nhau ở chỗ, chịu chơi và chẳng bao giờ tính toán bạn bè. Trang có người yêu là 1 cao thủ trong Au, nhờ đám cưới đó mà nó gặp mặt người yêu ảo mà hơn 1 năm trời nói chuyện. Quân cũng biết sơ qua tên này, hắn hơn Quân 4 tuổi, tức là hơn Trang tận 6 tuổi :-



Tên bạn sắp cưới sắp xếp cho mấy ông khách từ Bắc ở lại 1 nhà nghỉ gần chỗ tổ chức đám cưới. Trang và cô bạn ở cùng 1 phòng, Trang cẩn thận đến mức người yêu đến chơi cũng rủ ra ngoài hành lang chung đứng. Quân chỉ thoáng để ý Trang không phải vì Trang thế này, thế nọ, mà vì Trang là người yêu của Trung. Quân có nghe nói tên Trung này rất hám gái =)) Mà thôi, Quân bỏ qua suy nghĩ về Trang, vì yêu ai, là việc của Trang. Mà chắc gì, Trang đã là “ Gái Zin ”



Nửa đêm, Quân bật dậy. Giấc mơ ngày Trúc ra đi hiện về, ám ảnh khiến nó không thể ngủ được. Quân ra hành lang, lấy bao thuốc trong túi, nhưng quên mất bật lửa trong phòng. Đang định quay về thì thấy đóm thuốc lập lòe ở hành lang, Quân mạnh dạn bước đến :
- Xin lỗi, ông mồi lửa cho tôi được không?
Người đó quay lại, Quân sững người, hóa ra, đấy là Trang. Trang mỉm cười, giật lấy điếu thuốc trên tay Quân, dí vào đầu thuốc của nó. Thế là, ở hành lang, lập lòe 2 đốm thuốc.
- Em không ngủ à?- Em gọi anh là mày, tao nhé!!- ( Đúng là loại giả tạo =)) Chả tỏ vẻ ngoan hiền lâu được ) Quân nghĩ trong đầu rồi mỉm cười, nụ cười có gì đó giễu cợt:- Làm gái ngoan cả ngày khó chịu à, tùy thôi.- Không phải tao giả tạo đâu, mà là, với mày, tao muốn thế này thôi.!



Quân ngạc nhiên. Trang đã thay đổi cách xưng hô ngay khi Quân đồng ý, nhưng nghe có vẻ làm 2 đứa thân thiết với nhau hơn :
- Tại sao lại thế? – Quân vẫn chưa thích ứng được với cách xưng hô đấy.- Thì thích thế, mày không ngủ à?- Không ngủ được, thế, không ngủ à? – Quân vẫn nói trống không- Này, nghe nói mày là tay chơi có tiếng ở Hà thành mà, chẳng lẽ, chưa xưng mày tao với đứa con gái nào à? Sao gượng gạo thế?
Câu nói của Trang khiến Quân tự ái, Trang nghĩ nó sợ bọn con gái ư?
- Nhiều rồi, thế mày…bỏ nhà đi suốt ngày thế à?- Tốt hơn rồi đấy, không, đây là lần đầu tiên, tao thích thế. Thử thay đổi và phá cách =))- Con gái mà phá cách nhiều quá, chúng nó khinh cho *****.
Chợt, Quân đỏ mặt, Quân cứ tưởng Trang là bạn thân của mình, nên buột miệng buông lời tục tĩu, cô gái này lạ quá, sao lại khiến Quân cảm thấy gần gũi thế này cơ chứ!



- Thế mày là trai ngoan à? Tao chơi bời nhưng tao cũng biết giữ chừng mực, ông bà già tin tưởng, nên tao bỏ nhà đi, ông bà già k đi tìm, vì tìm, có mà đến mùa quít năm 2999 cũng không tìm được =))- Thế nào là giữ chừng mực???
Quân thắc mắc, chẳng lẽ fake her life ư?
- Hô hô, thế mày nghĩ tao mất với thằng Trung rồi à, hay là, với thằng nào trước đấy.
Quân giật mình, im lặng.
- Không, tao là gái ngoan đấy =)) Chúng nó gọi tao là phò, phạch, điếm, **, vì nghĩ gái muốn có tiền gái phải chơi =)) Nhưng tao có tiền rồi, tao chẳng việc gì phải làm cái việc nằm ngửa dạng háng ra xin tiền bọn đàn ông =))
- Nghe ghê qá đấy, thôi, đi ngủ đi. Tao vào đây, sương xuống rồi đấy.
Quân dụi điếu thuốc lên hành lang, cời áo khoác rồi khoác lên người Trang, lạnh lùng bỏ vào phòng. Trước khi đi, Quân nghe thấy loáng thoáng, tiếng Trang khẽ nói : - Cảm ơn anh!!



Đám cưới của tên Chủ Fam diễn ra vui hết mức vì sự hiện diện của khá nhiều nhân vật nổi tiếng trong thế giới ảo, thêm vào lại có cả “dân chơi Hà thành” bỏ nhà đi để dự lễ. Trang hôm nay rất xinh, đến nỗi nổi bật hơn cả cô dâu với vai trò phù dâu. Được giới thiệu là “vợ” của tay cơ Trung event, Trang phải đi tiếp rượu, nó uống khá nhiều. Quân cũng bị đám nữ vây lại, hỏi thăm, làm quen, mời rượu, nhưng tí rượu vang nhỏ nhoi ấy làm sao khiến Quân say được. Nhưng Trang thì mặt đã ửng hồng, chân đi loạng choạng, miệng cứ chúc rồi lại nốc rượu vào. Đến khi Trang bước đến bàn Quân, đưa ly rượu lên, Quân bèn giật lấy, uống hết trong 1 hơi, nhìn Trang bực tức :
- Mày điên à, say con m ẹ nó rồi!- Kệ tao, hôm nay vui mà, phải say chứ =))- S ư t ổ, cưới người ta chứ cưới mày đâu mà cần mày không say không vui?? Chào mọi người đi, tao đưa mày về nghỉ.- Không cần đâu, để chồng đưa vợ về – Trung chen ngang cuộc nói chuyện của Trang và Quân, Trang không nói gì, cứ cười cười, mặc kệ Trung đang cố hết sức dìu nó đi. Quân đứng dậy, kéo Trang lại, bế xốc lên rồi đặt lên lưng Trung, nó cởi áo khoác ra, khoác lên Trang, vì khi cõng, chiếc áo co lên, nên dễ để lộ hàng. Trung không nói gì, im lặng, cõng Trang ra ngoài.



- Này, sao cô không đi cùng cái Trang? – Quân tiến đến đứa bạn đi cùng Trang, cô nàng cười khẩy, cô nàng xinh, hơn Trang rất nhiều, nhưng chẳng duyên bằng Trang:
- Vợ chồng chúng nó, về hú hí với nhau, đi theo để làm kì đà à?- Thế nếu chúng ta như thế, chẳng nhẽ lại để chúng nó tranh phòng? – Quân hỏi đểu cô bạn đó, cô ta tên là Ly, Ly đứng dậy, chào cô dâu chú rể, rồi đi cùng Quân ra ngoài, trước khi ra khỏi cửa nhà hàng, Ly lẩm bẩm :
- Yêu rồi thì nói m ẹ ra, bày đặt vl
Quân nghe thấy, nhưng bỏ ngoài tai, nghĩ sao cũng được. Quân chẳng quan tâm, vì tự dưng cảm thấy, mình cần có trách nhiệm với Trang, vì Quân là bạn của Trang.
- Trung, mở cửa phòng cho em.
Ly đập cửa, 1 lát , cánh cửa phòng mở ra, Trung đang mặc áo, còn Trang thì đang nằm đắp chăn trên giường, Quân xông vào, đẩy mạnh Trung khiến cậu ta mất thăng bằng, Quân kéo chăn của Trang ra, Trang chỉ mặc trên người chiếc quần bên trong, còn bộ ngực và quần áo đã bị lột sạch. Quân tức giận, túm cổ Trung, đấm liên tục, Trung cũng ngà ngà rượu, buông lời **** rủa Quân, nhưng bất lực không đánh trả được Quân, vì nó quá khỏe. Ly không nói gì, tiến đến, kéo chăn lại cho Trang, rồi nhặt quần áo dưới đất lên.
- Vứt thằng chó đấy ra nhà nghỉ đi Quân.
Quân ngạc nhiên trước câu nói của Ly, nhưng cũng dừng lại, miệng Trung đã rách khá lớn ở mép, gò má đỏ rực vì rượu và vì bị đánh, Quân túm cổ lôi Trung xuống cổng nhà nghỉ và đẩy mạnh Trung, khiến hắn ta ngã nhoài ra đường
- Đừng để tao gặp mày lần nữa!- Thằng chó, cứ chờ đấy. –Trung loạng choạng bước dậy, bắt xe ôm gần nhà nghỉ ra về. Quân vội chạy lên phòng, Ly đang sắp xếp quần áo:
- Cô đang làm gì vậy?- Chuẩn bị quần áo cho 2 đứa, khi nào Trang tỉnh rượu, bọn tôi bay về Hà nội.- Sao gấp thế, chẳng nhẽ tối nay bay luôn?- Thế a tưởng tôi ngu à, ở đây để thằng Trung kéo bạn nó đến phá tan nhà nghỉ à. Nói cho anh biết, anh phải nhớ là, hổ báo nơi không phải đất của mình, chỉ thiệt cho mình thôi.- Cô nghĩ tôi sợ thằng chó đó sao?- Tôi không lo cho anh. Tôi sợ thằng Trung tưởng anh yêu cái Trang, rồi lại liên lụy đến nó thôi. A phải bay cùng tôi, cái Trang, chắc chưa tỉnh ngay được.- Được rồi!
Quân về phòng, gọi điện cho đứa bạn đi cùng, dặn bọn nó về ngay để bay về gấp.
*) 9h tối. Quân, Ly, Trang và bạn của Quân đã yên vị trên máy bay, Ly bắt Quân vào trong ngồi cạnh Trang để chăm sóc cho Trang.
- Sao cô cứ tạo cơ hội cho tôi với Trang vậy?- Anh có thể chăm sóc nó.- Dở hơi, tôi chỉ là quan tâm vì là bạn thôi, chứ 1 play girl, tôi không có ý định quan hệ tình cảm.- Với 1 play girl như cái Trang, thích là nhích, nhưng nhích xong thì biến.- Trang qua tay bao nhiêu thằng con trai rồi?- =)) Cứ là play girl thì sẽ như người ta nói sao? Anh nhầm rồi, với nó, tình yêu và tình dục, khác nhau. Tình dục thì không yêu, còn 1 khi đã yêu, khi nào chết vì nhau, thì hãy nói đến chuyện tình dục.- Nhưng đâu có đảm bảo được cô ta chưa qua tay ai vì lời nói của cô.- Thử khác biết!!!



Đó chính là, hoàn cảnh Trang và Quân biết nhau. Sau chuyến đi đấy, Quân và Trang thường ntin, chat yh và đi chơi cùng nhau. Nhưng lần nào gặp là 2 đứa cũng cãi nhau chí chóe. Từ khi chơi thân với Trang, lạ 1 điều, Quân chằng đồng ý hay cưa cẩm em nào cả. Có lẽ, chuyện nghĩ ra kế để Trang phải chịu thua khi cãi nhau, đã chiếm hết thời gian của nó rồi. Tức là tương đương với việc : 24h I think about you =))
..................................
Yh của Quân im lìm, Trang thở dài, cái tình cảm che dấu có lẽ, đã không chịu nằm yên rồi, ngày nào cũng ngọ nguậy, bây giờ thì ương bướng lộ hẳn ra. Trang sign out yh, rồi gọi điện cho Ly :



- Tao tỏ tình rồi!- Như thế nào? Nó trả lời sao?- Im lìm. Haizz. Thì là: mày làm ny tao nhé thằng chó.- Bố con điên, nói thế thì cụ mày cũng phải bật nắp dậy mà ạ mày.- Thế giờ thì sao? Ngọt ngào tao không quen.- Nếu thế thì, chờ đi!



Ly đột ngột cúp máy. Có lẽ, đã đến lúc, để Trang tự tìm thấy tình yêu của mình rồi. Tối nay, Trang không đến Club, nó đến 1 quán café, khá nổi tiếng ở trung tâm Hà nội. Đi 1 mình, Trang gọi 1 café đá, rồi ngồi vào góc khuất, lật lại những kí ức có Quân.



Cánh cửa quán café mở ra, Quân bước vào, Trang mừng rỡ, định cất tiếng gọi Quân, nhưng vừa mở cửa ra, Quân đã quay lại, nắm tay 1 cô gái, dắt cô ta vào ngồi bàn đối diện với Trang. Nhưng dám chắc, Quân không nhìn thấy Trang, vì bàn đã bị khuất đi. Trang cười nhạt nhẽo, lấy điện thoại gọi cho Quân :



- Alo! Tiếng Quân vang lên trong điện thoại, và cả quán café.- Mày đang ở đâu thế, đang nói chuyện im lìm là sao?- Tao đang đi chơi. Không thích out thì im lìm chứ sao!- Đi chơi với người yêu à =)) – Câu nói của Trang, khiến Quân giật mình.- Thế hóa ra đây là câu trả lời của mày à? – Trang tiếp tục nói, nó đứng dậy, tiến đến trước mặt Quân. Trang run rẩy, tháo chiếc nhẫn ở ngón trỏ, đặt lên bàn :- Chỉ có người yêu nhau, mới đeo nhẫn đôi thôi. Tặng lại cho người yêu mày.



Trang nhanh chóng tính tiền rồi bỏ ra ngoài. Chẳng có cơn mưa to đau khổ, hay cái níu tay ấm áp, hoắc giọt nước mắt đắng cay như trong phim, truyện mà nó hay được đọc. Chỉ có dòng người tấp nập, vô cảm. Người cười, người nói, người hét, người im lặng, người cau có…. Trang không thích khóc, không thích bỏ chạy mù quáng, nó đi bình tĩnh, Trang không có tư cách để khóc, vì khóc chỉ khi Quân là người yêu nó, đau khổ khi Quân phản bội nó. Nhưng, Quân chỉ là bạn, đơn thuần chỉ là bạn. Vì thế, nó phải vui chứ! Trang lại đi xe đến Club, đám bạn và tiếng nhạc ồn ào, như xáo trộn cảm xúc của nó. 1 lúc sau, Quân cũng đến, và theo sau là cô gái đó.



- Đây là câu trả lời mà mày nhận được à? – Ly uống chút rượu rồi hỏi Trang, Trang mỉm cười, khẽ gật đầu, Ly ngồi im. Giữa vũ trường sôi động, lại có sự im lặng giữa Trang, Ly, Quân và cô gái trẻ đó đáng sợ như vậy.
- 11h30 rồi, mày đưa em kia về đi.
Trang mở lời, sau 15 phút im lặng.
Quân lúng túng, rồi vội vã đứng dậy, đưa cô gái kia ra ngoài. 5 phút sau, Quân quay lại :
- Sao không đưa nó về!- Nó đi taxi về rồi.- Người yêu mà thế à? Mày phải đưa nó về chứ.- Tao chả ham hố, về rồi lại nghe mấy câu vớ vẩn. Nhạt !- Làm sao mà vớ vẩn bằng mấy câu tao nói với mày lúc chiều, thôi quên đi, tao không muốn del quan hệ tốt đẹp này.



Như không chịu nổi, Quân kéo Trang ra ngoài, bàn tay Quân xiết chặt cổ tay Trang đến nỗi lúc Trang giằng ra, cổ tay đã hằn lên những vết đỏ:



- Đ.c.m mày điên à?- Ừ, anh đang điên đây!



Quân ôm chầm lấy Trang, Trang vùng vẫy, nhưng vô ích, nó không kháng cự vì trái tim nó đang nằm yên trong lòng Quân:
- Em yêu anh từ bao giờ? – Quân vẫn ôm Trang, thì thầm vào tai nó.- Thế cứ bảo làm ny là yêu à, mày điên rồi.Quân im lặng, rồi khẽ đẩy Trang ra:- Chính vì thế, nên anh mới cho em thấy câu trả lời tối nay. Em vui chứ =)) Vì đùa giỡn anh vui rồi.- Ai đùa giỡn, điên à?- Thôi **** đi, tình yêu của em, chỉ là trò chơi, còn tình yêu của tôi, là cả cuộc sống. E làm sao mà hiểu được chứ.



Trang im lặng, cúi đầu. Quân chán nản quay đi.



- Đừng bao giờ bước đi vì chán nản em, em hiểu được tình yêu của anh, từ ngay cái ngày, anh tống cổ thằng chó đó đi.



Trang mạnh mẽ thừa nhận, ừ, cô yêu Quân, từ lúc đó, nhưng vì sợ mất đi cái style của mình, Trang đã giấu nó dưới tình bạn thân đến mức đặc biệt. Quân xoáy sâu ánh mắt vào đôi mắt của Trang, ánh mắt hy vọng :



- Với 1 play girl như em, tôi tin vào đâu đây.
Trang sững người. Hóa ra, từ trước đến nay, Quân chỉ luôn coi Trang, là 1 Play girl.



Im lặng, im lặng, và rồi….
- Vậy thì, xin lỗi vì 1 con play girl đã yêu anh. Chúc anh tìm được tình yêu mà anh cảm thấy, người đó xứng đáng yêu anh.
Trang quay vào, lấy chìa khóa xe rồi nhanh chóng dắt xe về, Quân giữ tay lái xe của Trang, lắp bắp :



- Anh…thật sự…anh không có…ý đó!- Đã quá rõ ràng rồi còn gì.
Trang hất mạnh tay Quân, và rồi, cô vụt đi, như cái bóng, trong màn sương lạnh giá.
Trang không onl yh, không mở điện thoại, đúng hơn, nó đã biến mất. Vẫn sống, vẫn đi học, nhưng không la cà đến club, không chơi bời.
2 tháng sau cái lần cuối cùng gặp Quân ở Club, Trang như thay đổi. Đến bố mẹ cô sung sướng đến phát điên, vì thành tích học tập của con gái cưng, tự dưng vượt trội hẳn lên, đến nỗi giữ TOP trong trường. Ngoan ngoãn đến mức khó tin.
- 2 tháng nay, mày như con điên ý.
Ly vứt cái cặp lên giường, nằm dài ra :
- Điên tí, thử cảm giác gái ngoan.- Vui không?- Đáng sống hơn trước kia.- Mà mày không liên lạc với thằng Quân à, mấy lần nó gọi cho tao, hỏi mày đấy. Tao k cho nó số mày, vì sợ mày không thích. Nhưng mà *** yêu thì thôi, cần đếch gì phải xa lạ với nhau thế.- Tao nghĩ, nó mới là người xa lạ, mà chắc, nó cũng chả muốn, chơi với mấy đứa play girl như tao vs mày đâu.Ly im lặng, chắc, Ly đã tìm hiểu được nguyên nhân.- Hôm nay là sinh nhật thằng Quân đấy.- Tao biết.- Mày đi không?- Đi chứ, play girl mà, bỏ qua cuộc chơi nào được =))



Trang cười, nụ cười cay đắng.
- Happy birth day mày.
Trang bước vào Club, đặt túi quà lên bàn, Quân lặng người, sau 2 tháng, gặp lại Trang, dường như, Trang hiền hơn, và dịu dàng hơn.
- Cảm ơn!
Ngồi bên cạnh Quân vẫn là cô gái đó, chà, yêu nhau lâu nhỉ, cũng phải thôi, gái ngoan thì dễ gì mà tán được, đâu phải thằng nào cũng dám bỏ thời gian để cưa cẩm gái ngoan, và đầu tư nhiệt tình. Trang ngồi xuống, cái Ly cất xe ở ngoài xong, bước vào :
- Chúc mừng sinh nhật anh =))- Quà đâu – Quân cố nói đùa, mong không khí vui nhộn hơn chút :- Ái chà, đâu rồi nhỉ? Thôi chết, em để quên ở quán rồi.- Vậy thì ra lấy đi!- Nhưng có tiền người ta mới cho lấy.
Cả đám cười ầm lên, cô gái đó cũng cười, nụ cười giả tạo, Trang cho là thế. Còn Trang, chỉ khẽ hé môi.
- Anh này, tuy đã tặng quà, nhưng em vẫn muốn tặng anh thêm 1 món quà nữa. – Cô gái đó- tên Trúc, lên tiếng, đám bạn chỗ đó ồ lên, Trang cũng thoáng ngạc nhiên. Quân đưa ánh mắt tò mò nhìn Trúc:
- 28 này, e sẽ biểu diễn trong đêm nhạc văn hóa 54 dân tộc ở nhà Văn hóa hữu nghị Việt – Xô đấy!



- Ồ!!!! Quân và đám bạn Quân ngạc nhiên hết sức, Trang và Ly đưa mắt nhìn nhau, chẳng có gì là lạ cả. Nhưng ánh mắt Quân như tràn đầy hạnh phúc, Quân ôm chặt Trúc, khiến Trang hơi khó chịu :



- Thật không em. Cuối cùng, em cũng vượt qua được rồi.!
Đám bạn Quân vỗ tay rào rào, Trang chẳng hiểu cái gì hết, nó đứng dậy, bước đi. Quân kéo tay nó lại:
- Đi đâu vậy, mày không chúc mừng người yêu tao à?- Đm mày điên à, quà sinh nhật mày chứ tao *** đâu, chúc cái gì. À…., chúc em biểu diễn thành công nhé!Trang cười rạng rỡ, Quân hơi đau lòng, nhưng cũng miễn cưỡng gật đầu.- Giờ mày bỏ tay tao ra được chưa?- Mày đi đâu thế. Sinh nhật tao mà mày định bỏ đi thế à?- Hừ…nên nhớ, tao là 1 Play girl, tao không bỏ 1 cuộc vui nào đâu. Tao ra nhảy thôi, chứ ở đây, *** có ai ôm, ngứa mắt lắm =))



Ly đứng dậy, rồi 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7….thằng bạn Quân cũng đứng dậy ra sàn nhảy, đơn giản, họ muốn tạo không gian riêng cho Quân và Trúc.



- Này, chị hôm nay lại nhảy hăng thế – Linh, 1 đứa “ em xã hội ” của Trang tiến đến gần, vừa nhảy vừa hỏi, Trang rất quí Linh, vì tính nó rất thằng thắn, tuy là “ gái chơi ” đúng nghĩa, nhưng Linh có cái tôi rất cao.



- Thì sinh nhật thằng Quân mà, nhảy cho nó xem. Hahaa….
Trang chỉ vào bàn chỗ Quân đang ngồi, vừa cười vừa nhảy.
- Ủa, kia chẳng phải là con Trúc hay sao?
Trang quay lại, Linh biết người yêu của Quân ư?
- Mày biết nó à?- Cái con bẩn bựa đấy, biết nó đúng là nhục cả mặt. Đm có thai với thằng Khang “ngựa”, bố mẹ nó biết, đuổi ra khỏi nhà, thằng Khang đưa nó về nhà. Con đấy phá thai, ở cùng thằng Khang, thế mà cái bản tính ** của nó *** chịu nằm im, hôm thằng Khang đi Thanh Hóa ăn cưới chị họ, nó dám dẫn trai về nhà thằng Khang, Fang nhau trên cái giường mà thằng Khang vs nó đã từng làm thế =))- Mày nói cái gì cơ? – Trang giật mình, Ly cũng dừng lại, không nhảy nữa. Sau 3 giây chết đứng, Trang quay về bàn Quân, vẻ mặt tức giật. Trang kéo Trúc đứng dậy:
- Hóa ra, mày là gái làng chơi à?
Quân giật mình trước hành động và lời nói của Trang, Quân hất mạnh tay Trang khỏi tay Trúc, quát lớn :
- Mày nói cái gì vậy con điên này.- Đm mày yêu phải ****** rồi.
Trang gào ầm lên, Quân run rẩy quay nhìn Trúc, Trúc sững người. Lắp bắp :
- Chị…chị nói gì vậy?...em, em không hiểu!- Còn giả nai à, Linh, có phải con tró này không?
Trang kéo Linh lại, chỉ thằng mặt Trúc, Linh gật đầu:
- Đúng rồi, mày là người yêu thằng Khang “ngựa” mà, sao lại ôm anh Quân. À mà, mày phá thai rồi, sợ cái *** rì nhỉ?
Trang cấu tay Linh, ra hiệu không nên nói quá. Linh biết ý, im lặng. Quân bóp chặt 2 bờ vai Trúc:
- Có phải thật không?- Anh!!!Không phải. Chắc chị ý nhìn nhầm người rồi. Chị à….- Trúc quay sang Linh, thần người : - Chị ơi, em mới về nước được 2 tháng rưỡi mà, có phải, chị nhìn nhầm người rồi không????



Quân quay sang Linh, ánh mắt hi vọng:
- Mày điên à, mắt tao sáng lắm, nhìn mặt mấy *******, Còn sáng hơn, thế đây có phải ảnh mày chụp với thằng Khang trên mạng không?



Linh giơ điện thoại ra, cho Quân và Trúc xem hình. Đúng là Trúc, và cái thằng được gọi là Khang “ngựa”. Quân ngồi phịch xuống ghế. Trúc khóc ròng, ngồi xuống ôm chặt Quân :
- Anh, anh phải tin em, em không phải loại con gái đó. Em sang Đức mới về nước, anh cũng biết mà. Không phải đâu.
Quân đẩy mạnh Trúc ra, khiến Trúc ngã nhoài xuống đất, đám bạn Quân đang nhảy, thấy Trúc ngã, vội chạy lại. Trúc tóm chặt lấy chân Quân:
- Anh, tất cả không phải sự thật. Là bịa đặt!
Quân bỏ ra ngoài, Trúc đuổi theo, đám bạn Quân vây lấy Trang, lo lắng hỏi sự việc.



*) Tại nhà Wc nữ Night Club:
- Linh, tôi có chuyện cần nói với cô!- Trúc bước vào, lúc Linh đang trang điểm lại.- Sao, mày định làm gì. Bị lật mặt rồi, quay sang trả thù tao à?- Tôi đâu phải người như thế. Có phải, ai đó đã xui cô làm phải không?- Mày thông minh đấy, chà, có muốn biết không? – Linh cất đồ trang điểm vào ví, mỉm cười tiến đến gần Trúc, Linh càng tiến, Trúc càng lùi lại, đến khi Trúc đã sát vào cửa ra vào của nhà Wc.
- Dù gì cũng đã over hết rồi, nói cho mày nghe nhé ! M phải biết là, chỉ có chị Trang, mới xứng với anh Quân thôi. Vì ngứa mắt m , nên chị ý đã tin tưởng, giao cho tao nhiệm vụ này đấy.
Vừa dứt lời, Trúc cười lớn:
- Cảm ơn cô, đã chứng minh, tôi trong sạch! – Trúc mở cửa, Quân đã đứng ngoài từ lúc nào, Quân ôm chầm lấy Trúc, miệng lẩm bẩm:
- Xin lỗi em, anh xin lỗi em nhiều lắm. Anh không ngờ Trang lại là con người như thế, anh phải làm rõ chuyện này mới được. – Quân chạy ra bên ngoài.
Lúc này, chỉ còn Trúc và Linh:
- Cô làm tốt lắm – Trúc lên tiếng, rút trong ví ra 1 xấp tiền. – Đủ để ăn chơi trong 3 tháng đấy. Từ bây giờ, xem con chó Trang đấy, có dám nhìn mặt anh Quân nữa không.- Hừ, không có gì. Với tao, tiền là Number one. – Linh cười lớn, bỏ ra ngoài.Hóa ra, tất cả là kế hoạch của Trúc.



Trang, Ly và nhóm bạn chuẩn bị ra về, thấy Quân vội vã chạy ra, Trang lo lắng hỏi:
- Mày bình tĩnh được chưa?- Đm, hóa ra, tao chơi nhầm bạn rồi. Mày *** phải chơi trò thuê người để dựng lên chuyện vu oan cho Trúc, từ bây giờ, mày đừng bao giờ, xuất hiện trước mặt tao nữa!! Tao *** muốn nhìn thấy con người mày. CON **!!!



Quân chỉ thằng mặt Trang, **** to, Trang mở to mắt, nhìn Quân. Trang đứng hình sau 3 giây. Rồi bất ngờ cười, cười hả hê, sung sướng:



- Tao chẳng bao giờ phải dựng chuyện. Mày tin người yêu mày, tao chẳng trách. Tao cũng không muốn làm phiền mày nhiều nên 2 tháng qua tao đã không gặp mày. Nhưng….mày đã chấm dứt tất cả, những kỉ niệm, tình cảm, cảm xúc giữa tao và mày bằng 2 từ CON **.. Tao không hiểu mày nói tao thuê ai, vu oan ai. Nhưng nếu mày muốn, tao sẽ biến mất, cút khỏi cuộc sống của mày.



Trang chua xót nói, giọt nước mắt của Trang lăn dài. Nó bỏ chạy ra ngoài, Ly bỏ chạy theo. Mấy thằng bạn của Quân lắc đầu :



- Dù không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng, mày tin nhầm người rồi. Con Trang, không bao giờ thấp hèn đến thế đâu – Mạnh, 1 đứa bạn thân của Quân, vỗ vai Quân rồi bỏ ra ngoài cùng Ly và Trang. Đám bạn kia cũng bỏ đi theo Mạnh.



Chỉ còn Quân, Quân ngồi xuống, uống cạn ly rượu trước mặt, nước mắt miễn cưỡng chảy ra :



- Tao cũng đâu có muốn thế. Tao muốn tin lắm chứ.! – Tiếng Quân nhỏ bé vang lên vô vọng giữa tiếng nhạc ồn ào.



*) 1 tháng sau
Từ sau lần đó, quả thật, Trang lại 1 lần nữa, biến mất khỏi cuộc sống của Quân. Bọn bạn Quân cũng không thường đi chơi cùng Quân nếu có mặt Trúc, Quân chẳng hiểu tại sao? Trang là người sai, Trúc đúng cơ mà. Sao mọi việc, cứ như, Quân là người sai hoàn toàn….



Quân ngồi giết thời gian ở quán café, chỉ còn 4 tiếng nữa, Trúc sẽ biểu diễn. Ước mơ bỏ dở 2 năm trời của Trúc, cuối cùng cũng được thực hiện :



- Thoải mái nhỉ! – Ly xuất hiện, phá vỡ không gian của Quân.- Đến đây làm gì? – Quân tỏ ra lạnh nhạt với Ly.- Tình cờ thôi!- Vậy sang bàn khác ngồi đi.- Ơ thế ngồi đây, anh khó chịu à? Anh với Trúc, yêu nhau bao lâu rồi?- 9 tháng!- Cái quái gì đấy, 3 tháng trước, nó mới xuất hiện mà?- 2 năm trước, anh quen Trúc, và anh thích nó ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khi trở thành người yêu, Trúc là người yêu lí tưởng. Được 6 tháng, 1 ngày, Trúc đột ngột bỏ anh và biến mất. Anh đã rất hận Trúc, và lao vào, lăng nhăng, trả thù lũ con gái bọn em. Nhưng, hóa ra, anh đã hiểu lầm. Trúc theo học múa, 1 lần trong lúc tan học, vô ý ngã cầu thang, khiến chân chấn thương khá nặng. Trúc phải sang Đức điều trị nếu muốn tiếp tục múa, không muốn anh chờ đợi vô vọng, Trúc im lặng ra đi. Và khi trở về, Trúc rất hối hận, và bảo anh quay lại, nếu chưa có người yêu. Và anh đồng ý!- À, hóa ra cái ngày cô ta bảo quay lại, là cái ngày cái Trang tỏ tình với anh hả?- Ừ – Quân hạ giọng.- Anh điên con mẹ nó rồi, anh còn yêu nó không? Từ khi quen con Trang, anh đã không còn yêu ai, lăng nhăng với ai, anh…..*** biết còn chất xám đọng lại trong đầu không nữa.- Em vẫn cái kiểu động đâu văng tục ở đấy nhỉ. Trang là Play girl, anh không thể và không yêu nổi.- Đm, Play girl, nó ăn chơi, hay đi bar, đánh nhau, đua xe, nhưng ít ra, nó cũng *** như con người yêu anh. Nó giữ giá, nó chưa từng qua tay thằng đàn ông nào! Anh biết chưa?- Thế nào là k như ny anh! Em nói năng cho cẩn thận đi. Trang, không thể nào bằng Trúc được đâu.- Đm, *** nói với loại bị ny tẩy não như anh nữa. 2 tiếng nữa, Trang sẽ sang Pháp. Anh biết chưa?- Sao lại sang Pháp, đi du lịch à, đang giữa năm học cơ mà!! – Quân ngạc nhiên.- Là du nhưng là “du học” chứ không phải “du lịch”. Và đây, tặng anh, toàn bộ sự thật!






Ly đứng dậy, ném máy ghi âm và 1 bức ảnh lên bàn Quân, rồi bỏ đi. Quân sững người, sao tự dưng, đang yên lành, nhà không ở đi du học làm gì. À đâu, Quân quên mất, đâu còn yên lành nữa. Quân lật tấm ảnh lên, đó là bức ảnh Trúc chụp cùng 1 người con trai, hình như chụp trong nhà nghỉ. Quân giật mình, đánh rơi bức ảnh xuống bàn, bức ảnh úp xuống, để 1 dòng chữ mặt sau hiện lên. 1 đường link blog, bên dưới là dòng chữ của Ly : Blog của người yêu anh đấy!






Quân vội vã cầm hết những thứ Ly đưa, thanh toán tiền và phi xe đến quán internet gần nhất. Link truy cập blog được điền vào, Quân bình tĩnh ấn enter, sau khi load 15 giây, 1 trang web mở ra. Toàn là ảnh của Trúc, có cả cái ảnh Trúc mới chụp hôm qua và khoe Quân khi Trúc mặc bộ quần áo mới. Bên dưới là rất nhiều ảnh của Trúc, và người con trai khác. Quân như không tin vào những bức ảnh, nhỡ là trò đùa của Ly, ghép ảnh vào thì sao? Quân chợt nhớ đến chiếc máy ghi âm Ly đưa, nó cắm tai nghe vào, và load mp đầu tiên. Mà đúng hơn, là mp duy nhất, dài 47 giây:



““- Cô làm tốt lắm – Trúc lên tiếng, rút trong ví ra 1 xấp tiền. – Đủ để ăn chơi trong 3 tháng đấy. Từ bây giờ, xem con chó Trang đấy, có dám nhìn mặt anh Quân nữa không.- Hừ, không có gì. Với tao, tiền là Number one.””



- Tiếng của Trúc và 1 người con gái khác. Quân chợt hiểu ra tất cả. Quân kéo xuống comment blog của Trúc, thấy comment của 1 người có nickname là “Trang 0”. Đó là biệt danh của Trang, Quân lặng lẽ đọc comment:



“ Dù gì, Quân cũng chẳng yêu chị, nhưng, Quân lại rất yêu em, mong em suy nghĩ lại, nghĩ cho Quân và yêu Quân thật sự. Từ trước đến giờ, Quân rất coi thường, những đứa Play girl, và đặc biệt, cực kì khinh bỉ. Giống như việc Quân đã ghét và khinh bỉ chị. Vì thế, mong em, đừng thế nữa. Chị sẽ đi du học Pháp, chị sẽ quên Quân. Và sẽ luôn thật lòng chúc phúc cho 2 người.”






Tất cả như 1 tiếng sét, đánh trúng vào người Quân. Khiến nó như tỉnh ra, tỉnh ra tất cả, không còn sống trong những lời nói dối và giả tạo của Trúc. Quân hổi hận, vì đã vội vàng kết tội Trang, vì đã mất bình tĩnh, nóng nảy đến mức, thốt ra 2 từ không đáng nói, mà Quân biết, 2 từ đó đã, đang, và sẽ làm tổn thương Trang rất nhiều.



Còn 1 tiếng nữa để Quân sửa sai lỗi lầm. Bây giờ, trời mưa rồi, cơn mưa trong trận gió mùa đông bắc, lạnh đến tím cả da thịt. Quân dầm mưa, phi xe với tốc độ cao nhất ra sân bay. Đôi tay Quân giữ chặt tay lái, lòng Quân lạnh buốt, đau đến nỗi thắt cả lại.



Đánh giá 1 con người, kết tội 1 người con gái, mà chính Quân, đã yêu rất sâu đậm, tha thiết. Trang nào biết chứ, Quân rất yêu Trang, nhưng vì Trang cứ luôn coi nhẹ người yêu, nên Quân không đủ can đảm, để yêu và bất lực trước tình yêu của Trang. Nhưng bây giờ, mặc kệ, Quân sẽ gạt bỏ tất cả, lòng tự trọng của 1 dân chơi, của 1 đại gia, Quân sẽ vứt bỏ, thậm chí là sẽ đốt rụi nó, để đổi lấy tình yêu. Nhưng, cái giá của tình yêu, là rất lớn……….



*) 7 năm sau.



Chiếc máy bay từ Pháp đến Việt Nam đáp xuống phi trường, 1 người phụ nữ quí phái bước ra, trước sự chào đón cả 1 đại diện tập đoàn Sông Đà:



- Chào mừng Giám đốc về nước!!



Băng rôn, bảng tên đỏ rực dòng chữ, chào mừng giám đốc về nước. Người phụ nữ đó, bỏ kính ra. 7 năm rồi, Trang đã thay đổi, vẫn đẹp như xưa, nhưng không còn quậy phá, ngang tàng nữa, mà đã thành người đáng kính trọng, với vẻ lạnh lùng đến cao quí. Mọi người gọi cô là Giám đốc Trần.



- Chúng ta rời khỏi đây thôi, tôi không muốn ở lại đây lâu.



Bà giám đốc Trần lạnh lùng bước vào trong xe, kí ức của 7 năm trước trở lại, bóp nghẹt trái tim bà.



- Woa!! Trông già như bà mẹ dân chơi anh hùng rồi đấy! – Ly bước vào Club, nơi Giám đốc Trần lạnh lùng ngồi đó. Nhưng không phải những bộ quần áo công sở lịch sự, mà là bộ váy dài quyến rũ :



- Nhà tạo mẫu Ly Phạm giống đầu đàn chó sói hoang quá rồi =)) – Trang đáp lại, 2 đứa mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, Ly đã thực hiện được ước mơ, là nhà tạo mẫu cho công ty người mẫu NWG khá nổi tiếng. Cả 2 đứa Play girl của 7 năm trước, đã là người phụ nữ thành đạt ở tuổi 25.



- Xin chào người đẹp ! – Mạnh, bạn thân của Quân bước vào chen ngang câu chuyện, Mạnh cũng đã là Trưởng phòng phát triển của 1 công ty nước ngoài đặt trụ sở ở Việt Nam. 7 năm không gặp, cũng như Trang và Ly, hắn ta, hết sức đàn ông.



Ly và Trang đứng dậy, lịch sự bắt tay mạnh, rồi cả 3 cười ầm lên. Thói quen công việc của họ đã không còn phù hợp với nơi loạn lạc như thế này.
- À, đây là Giám đốc của công ty mình, Phan Khánh, còn đây là Giám đốc quảng cáo tập đoàn sông Đà,Trang và nhà tạo mẫu của công ty NWG.



Mạnh giới thiệu 1 người, Khánh bước vào, Trang và Ly giật mình, nhưng cũng lịch sự bắt tay chào hỏi Khánh trước khi thắc mắc với Mạnh :



- Thế này là thế nào? – Trang lên tiếng.- Thế nào là thế nào, chỉ giống thôi, chứ không phải Quân đâu. – Mạnh thủng thẳng trả lời, Trang thất vọng nhìn Khánh. Khánh giống Quân quá, từ vóc dáng, đến góc cạnh khôn mặt, chỉ có chi tiết trên mặt là khác thôi.
Khánh hơn Quân và Mạnh 1 tuổi( Mạnh nói thế), vì thế, trông Khánh rất già dặn .Đôi mắt Khánh cương quyết và lạnh hơn của Quân. Đã 7 năm rồi, Trang vẫn chưa quên được Quân, quên được hình bóng và tình yêu đấy.



- Ngày mai, đã là 28 rồi! – Trang buồn bã nhắc đến, Ly, Mạnh nhìn nhau, cười gượng gạo. Đúng rồi, mai là 28 rồi. Khánh như không hiểu chuyện, bèn cất tiếng hỏi :
- Mai sinh nhật ai hả? Hay có điều gì đặc biệt!- À, là ngày quan trọng, của bạn em, anh có muốn đến không? – Cái tật vô duyên của Mạnh 7 năm rồi, chẳng thay đổi tí nào. Khánh vui vẻ gật đầu.



Trang im lặng, cũng nên giới thiệu cho Quân, 1 người giống Quân như thế này chứ. Vậy là, mai Trang sẽ được gặp Quân.



*) Sáng hôm sau, Trang, Ly, Mạnh và Khánh đứng trước cửa nhà Quân. Trang và Ly mặc váy đen dịu dàng, còn Mạnh và Khánh với bộ vest đen trông thật lịch lãm. Trang nghẹn ngào gõ cửa nhà Quân, tiếng vang giữa tay người và tấm đá vang lên. Trang đặt bó hoa trước nhà của Quân. Ngôi nhà không cao, nhưng chắc Quân sống rất thoải mái. Giọt nước mắt lăn dài trên mặt Trang, cô vuốt ve di ảnh của Quân. Di ảnh chứa khuôn mặt người con trai 19 tuổi, rất đẹp. Trang lấy khăn giấy trong ví, cẩn thận lau từng dòng chữ dưới di ảnh. : “ Hoàng Khánh Quân – Mất ngày : 28.12.2004. Hưởng dương : 19 tuổi”.



Quân đã ra đi trong cái ngày mưa ấy, cái ngày mưa mà Trang rời khỏi Việt Nam. Ngay trước cửa sân bay, vì tránh 1 chiếc xe đạp đi ngược chiều, Quân ngã xa và bị văng mạnh, đầu đập vào vỉa hè. Và, bác sĩ bảo, Quân đã ra đi. Sau 2 ngày cấp cứu, sau 2 ngày Trang khóc đến cạn nước mắt và gục trước cửa phòng cấp cứu. Trang gào thét như điên, đập phá mọi thứ khi bố mẹ Trang nhốt cô, không cho cô đi dự đám tang của Quân. Sau 3 tháng điên loạn, có 1 bưu phẩm, 1 bức thư,1 sợi dây chuyền và 1 chiếc nhẫn.






“ Trang à, anh xin lỗi vì không được ở bên cạnh em, anh đã tỉnh lại, nhưng anh biết là, ông trời cho anh tỉnh lại, 1 chút thôi, để cố gắng viết cho em những dòng chữ này. E phải mạnh mẽ lên, đừng có trẻ con nữa nhé, thế giới này, e không thể tin ai ngoài bản thân. Nhớ đừng ăn bánh mì cua biển kẹp salat nhá, biết là bị dị ứng, mà đôi lúc thèm quá em toàn quên thôi. Đừng uống rượu nữa, dễ hại em lắm đấy. E sống thay cho anh nhé, hãy thành công thay cho cả anh nữa. E đã ước mơ được làm điều gì đó to lớn mà, anh cũng thế, nên thực hiện hộ anh đi nhé. Vòng cổ và chiếc nhẫn, coi như quà anh tặng trước cho em, mừng trước ngày em thành đạt. Điều cuối, anh muốn nói với em : 584-1314-520”



Và người ta coi đó là, di chúc cuối cùng của Quân.



Trang xót xa khi nhớ lại, cô nghẹn ngào nói trước mộ Quân :



- Em không phải người thất hứa đâu nhé. Em đang sống hộ cho cả anh nữa đây, em trờ về gặp anh rồi này, anh chào em chưa. Người ta gọi em là Giám đốc Trần đấy. Oai nhể! Hì hì, mà anh có mắt thẩm mĩ đấy, chiếc nhẫn của anh, em dám cá, chẳng ai đeo đẹp bằng em đâu. Nhưng mà, rốt cuộc, anh ngang lắm. Chẳng chịu thừa nhận là anh yêu em gì cả. Nhưng không sao. Em sẽ đợi anh mà, đợi đến khi nào anh nói với em câu nói đấy, em sẽ lấy anh. Và lúc đấy, anh không chạy được đâu.



Ly, Mạnh và Khánh im lặng. 7 năm rồi, Trang đã trưởng thành hơn, nhưng sự ra đi của Quân, như vết sẹo hằn trong trái tim Trang.



- Những lúc trống vắng thấy cô đơnAnh mới nhận ra anh đã mất em thật rồiCòn không em ơi tháng ngày bao êm đềmNhìn lại đây chỉ còn nước mắt rơi....



Tại vì sao ngày xưa anh đã luôn dối emChìm trong bao cuộc vui chôn sâu nơi bóng đêmTại vì sao người không một câu trách thanĐể rồi quay vội đi tình yêu vỡ đôi



Khánh chợt cất tiếng hát, khiến Trang, Ly và Mạnh ngạc nhiên, bài hát “Anh Xin Lỗi”, Trang ngừng khóc, im lặng lắng nghe. Khánh đẩy ánh mắt về đôi mắt Trang, ánh mắt hi vọng, mà Trang từng nhìn thấy ở Quân:



- Nếu em là Quân, và Quân là em, Quân không muốn như bài hát này đâu. E mạnh mẽ lên nhé !!



Trang mỉm cười, rất thanh thản. Trang đứng dậy, ôm chặt Ly và Mạnh, Ly và Mạnh rất ngạc nhiên khi Trang xúc động đến vậy. Trang bước đến cạnh Khánh :



- Cho em hôn Quân nhé! – Khánh im lặng, Trang thơm nhẹ lên má Khánh, nước mắt Trang lại chảy dài. Trang thì thầm vào tai khánh :
- Em thực hiện lời hứa rồi nhé, và bây giờ, em đi tìm anh để bắt anh nói yêu em đây, bắt anh rước em về đây.
Trang gục ngã trước mộ Quân. Khánh lặng người, cả 3 người hoảng hốt, vội vàng bế Trang đưa đi bệnh viện. Khánh run rẩy trước phòng cấp cứu, Trang đã uống thuốc độc trước mộ Quân. Trang đã chọn con đường “chết” để đi tìm Quân.



- Anh xin em, anh sai rồi, đừng đi Trang ơi, sao em ngốc thế chứ. Em nghe thấy giọng hát này mà em không nhận ra anh sao? Anh không thử thách em nữa đâu. Anh ngu quá, 7 năm cô đơn của anh, sao vẫn chưa khiến anh tin tưởng em cơ chứ. Em mà đi, làm sao, anh sống được đây.- Uống đi. Anh đừng khóc nữa…..QUÂN!!! – Ly giơ ly café trước mặt Khánh, Khánh run rẩy nhận lấy ly café, anh đau đớn nói khẽ :



- Nhẽ ra, 7 năm trước, anh không nên biến mất như thế. Nhẽ ra, anh phải cùng Trang sang Pháp. Và nếu, anh xuất hiện sau 7 năm Trang về nước, trước mặt Trang, với Quân của ngày xưa, thì cô ấy, đâu có làm điều dại dột thế này!!- Anh điên 7 năm chưa đủ hay sao? Đừng có tự trách mình như thế. Thật sự, khi nghe Mạnh nói anh chính là Quân, em đã rất ngạc nhiên. Nhưng, em tin chắc, cái Trang không trách anh đâu. Vì anh chỉ muốn tốt cho cái Trang thôi mà.



Im lặng….



Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, đặt bàn tay hi vọng lên vai Khánh, à không, Quân mới đúng :



- Cháu đừng lo, cái Trang đã qua cơn nguy kịch, nó mạnh mẽ lắm mà. Nó là ai cơ chứ. Con gái của ông già này đấy!!



Bác sĩ Trần – mỉm cười bước đi, chiếc giường bệnh được kéo ra khỏi phòng cấp cứu và đến phòng điều trị đặc biệt. Ly, Mạnh, và Quân đi theo. Trông Trang trong bộ đồ bệnh nhân, chẳng đẹp tí nào. Cũng may, Trang đã qua cơn nguy hiểm.



2 ngày đầu tiên, phòng bệnh tràn ngập mùi hoa, hoa xếp chống cả lên ghế ở phòng đợi ngoài hành lang của phòng. Giám đốc bị tai nạn, nhân viên từ bé đến lớn, đến thăm. Lại thêm cái mồm ti tỉ duyên của thằng Mạnh oang oáng ở công ty là, vợ tương lai của Giám đốc nằm viện, thêm cả nhân viên của “Khánh” đến thăm, Trang đã hôn mê 2 ngày rồi, chưa tỉnh:



- Tội nghiệp giám đốc thật, có cô vợ tương lai vừa xinh đẹp, giỏi giang, “sắp cưới” rồi lại gặp tai nạn ( Cái vụ sắp cưới trăm phần trăm là từ Mạnh mà ra)1 nhân viên nữ bước ra khỏi phòng bệnh, thở dài :- Nghe nói trước đây, giám đốc và vợ chưa cưới trải qua rất nhiều gian khổ mới đến được với nhau.- Nghe cứ như trong phim Hàn Quốc ý, nhưng mà cũng tiếc thật, cứ tưởng Giám đốc còn cô đơn, chúng ta sẽ có cơ hội. Haizzz



Đám nhân viên của “Khánh” than thở.



- Em nghe thấy gì không? Người ta ghen tị với em đấy. – Quân vừa nói vừa cất gọn quà của Trang vào 1 chỗ. – Mà khéo có khi, phải đặt thêm 1 cái phòng bệnh nữa, đề đựng quà thăm bệnh của em đấy. Tỉnh dậy mà xem, nhanh lên, em vẫn là người gây ra rắc rối như ngày nào.



7 năm trời, Trang đã nói chuyện 1 mình, với Quân, và bây giờ, Quân đang trả qua cảm giác của cô. Trang từ từ mở mắt, đưa tay lên che mắt 1 cách mệt mỏi :



- Anh vẫn ồn ào như trước nhỉ! – Cứ làm phiền người ốm thế này!Trang khẽ nói. Trang tỉnh dậy khiến Quân giật mình. Quân sung sướng, ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, xiết chặt tay Trang :



- E tỉnh dậy rồi, đồ ngốc này!- E có làm gì đâu mà ngốc.- Em đi tìm anh khi anh ở ngay trước mặt em, thì chả ngốc, thì sao!- Có người còn ngốc hơn, chơi trò chơi trốn tìm với 1 người ngốc, và mãi vẫn chưa trốn khỏi người ngốc đấy.- Thế em yêu phải cái người ngốc hơn em rồi nhé!- Ai yêu anh???- Lần sau, đừng như thế nữa nhé. Đừng rời xa anh nữa nhé! – Quân ôm chặt lấy Trang, thì thầm. Trang mìm cười hạnh phúc:- Anh có yêu em đâu, sao em phải ở bên cạnh anh cơ chứ!- Ai bảo không yêu nào.- 7 năm trước, trước cái giây phút bắt đầu lừa em, sao anh không nói anh yêu em cơ chứ!- Nói rồi mà, trong bức thư ấy!- Làm gì có!- Hóa ra em không biết 584-1314-520 là gì à?- Không!- Ngốc quá mà, ngốc lắm cơ. Cách nói lái dựa theo phát âm của Trung Quốc đấy : nghĩa là, anh xin thề, trọn đời, anh yêu em.- Anh thề rồi nhé. Giờ em tìm được anh rồi. Trò chơi trốn tìm kết thúc!

______________________________________________________
hôm nay bạn thế nào
nếu bạn trả lời đuọc câu hỏi này bạn đã có hạnh phúc rồi đấy
chúc mừng bạn

................................
"trong cuộc sống không có thứ gì là bất biến"

( halowin )


chung_viet_8x4
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnthutinh.com.vn
nguyentuyen
Điều hành cao cấp
Điều hành cao cấp


Tâm trạng : cool
Nữ
Tổng số bài gửi : 848
Age : 27
Đến từ : Long An
Châm ngôn sống : vượt qua thử thách!
Số lần được cám ơn : 73
Điểm : 19512
Ngày tham gia : 09/12/2011

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 10/10
Hài hước:
0/0  (0/0)
Nội tâm:
0/0  (0/0)

Bài gửiTiêu đề: Re: (chuyện tình yêu)-YÊU LẠI TỪ ĐẦU..!   Wed Oct 23, 2013 3:17 pm

Anh Việt làm em phải khóc rùi. Huhu. Nhưng kết thúc thật hạnh phúc

______________________________________________________
Cuộc sống ko bao giờ là bế tắc thật sự hay có khái niệm mất tất cả
một khi bạn còn có niềm tin.
sunny
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: (chuyện tình yêu)-YÊU LẠI TỪ ĐẦU..!   Today at 1:16 am

Về Đầu Trang Go down
 

(chuyện tình yêu)-YÊU LẠI TỪ ĐẦU..!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Topic Những Câu chuyện Thiền của Mytutru
» Chuyến Xe Cuộc Đời
» Chuyện Chú Quậy
» Một Chuyện Tình Đẹp - khuyết danh
» CHUYẾN ĐÒ CHIỀU
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Viết về cuộc tình của tôi-