Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Tia nắng của em

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
cánh phù dung mỏng
Thành viên rất chi là chăm ngoan
Thành viên rất chi là chăm ngoan
avatar

Tâm trạng : cool
Nữ
Tổng số bài gửi : 1237
Age : 21
Đến từ : tây ninh
Châm ngôn sống : sống vui vẻ, hoà đồng, không làm người khác buồn, làm bản thân vui
Số lần được cám ơn : 37
Điểm : 22650
Ngày tham gia : 20/02/2012

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 10/10
Hài hước:
0/0  (0/0)
Nội tâm:
0/0  (0/0)

Bài gửiTiêu đề: Tia nắng của em   Sun Mar 24, 2013 8:14 pm

Có những thứ tình cảm như một tia nắng nhỏ, khé rót vào trong mắt em những khối li ti lạ mắt. Em say mê đến nỗi trên đôi chân mình không biết đã vượt qua bao nhiêu sỏi đá, bao nhiêu gai nhọn và không biết bao nhiêu vết thương đã in dấu lại. Lúc em đuổi theo tia nắng ấy, em không thấy đau, cảm giác sắp chinh phục được làm em choáng ngợp và không biết đến xung quanh, không biết đến sự tồn tại của những cơn mưa. Dù cơn mưa khi em cách anh chỉ vài khoảng cách vậy mà nó làm em lạnh hơn bao giờ hết. Cái lạnh như chôn mình trong hầm băng, như vùi vào trong lòng Bắc cực đầy nguy hiểm xung quanh. Em lúc đó như một pho tượng và hình như trái tim được đúc bằng sỏi đá. Em chết lặng nhìn vòng tay anh trên vai người khác, nụ cười em đong cứng lại, bàn tay như sắp chạm đến hạnh phúc bỗng hóa thạch. Hạnh phúc hay ảo tưởng bây giờ em mới hiểu, tình yêu là một bầu trời và anh là tia nắng, thế nhưng tia nắng của anh không để soi vào cuộc đời tăm tối của em. Em đã quay đi và âm thầm hiểu mình đang chạy theo một chí tuyến vô định, đôi mắt em không còn nước mắt để rơi, em cảm thấy lạnh vô cùng.


Không sao! Mọi thứ sẽ qua đi, rồi sau này em cũng phải là em. Em đơn giản hóa nó đi một cách đơn giản, nhưng cô bạn em lại nói em thật vô tích sự. Cô ấy bảo em đang lừa gạt bản thân mình, em nói không, cô ấy đã cười khanh khách bảo em là đồ ngốc. Em không biết nữa, nhưng em chấp nhận điều đó vì ít nhất trong mắt gia đình, em là một cô gái mạnh mẽ mà không có gì làm gục ngã được. Em tự phong cho mình cái danh dũng cảm trong những cuộc tình ong bướm. Từ khi buông tay với anh, em đã quen rất nhiều chàng trai khác. Họ khác anh, họ biết ân cần săn đón, biết lời ngon tiếng ngọt nhưng trái tim em lại lạnh lùng vô cảm. Có lẽ trái tim chết từ khi đó, em không muốn suy nghĩ nữa, đôi lúc nhìn thấy anh muốn chứng minh một cách ngốc nghếch là không có anh em vẫn sống tốt. Thế nhưng em chợt bật cười tự hỏi còn ai trẻ con hơn mình nữa. Thế là em chọn cách tránh mặt anh, quay bước vào hành lang hun hút, lẫn tránh trái tim đang réo rắc khi nhìn thấy tia nắng quen thuộc mà xa vợi ấy.
Quán cà phê chủ nhật nào cũng xinh đẹp lạ thường, những tàn lá me thả xuống mái tóc em, che một nữa nỗi buồn trong mi mắt. Em dẫn cô bạn đi dạo hè phố, tán dốc và đùa nghịch. Em như trở lại một cô học trò lém lỉnh ngày nào, vô tư và không lo nghĩ. Hôm đó em đã gặp lại một anh bạn cũ một cách trùng hợp, ngẫu nhiên biết được anh ta cần một nhân viên. Em thì đang cần việc làm thêm, thế là mang ba lô từ giả cô bạn thân lên đường vào thăm công việc mới. Công việc như một nhân viên tiếp thị, em không quen nhưng dần già rồi cũng hòa nhập được. Cuộc sống của em bộn bề hơn rất nhiều, công việc, học tập làm em xoay như chong chóng và em không còn thời gian nghĩ những chuyện vu vơ hay nghĩ đến anh nữa.
Tháng chạp, công việc cuối năm rất nhiều, em đã phải thức hàng thâu đêm để làm kế hoạch cho năm tới. Những con chữ lang mang trong đầu, chẳng thể nào hiểu nỗi. Dù công việc nhiều nhưng chị em cố gắng cũng làm xong, ngày cuối cùng các anh chị em rủ nhau đi karaoke một bữa ăn mừng thành quả. Vẫn như mọi lần em không muốn tham gia, nhưng anh chàng bạn cũ cứ một mực kiên quyết lôi em theo. Đêm ấy, những tiếng hát hò vang lên, hòa quyện vào nhau đủ thứ tiếng, đủ mọi miền. Không khí ồn ào, em đi ra ngoài cửa số cho thoáng, từ xa nhìn con đường lấp lánh ánh đèn như ánh sáng pha lê vừa huyền ảo vừa dịu dàng. Không biết anh chàng đứng sau lưng em đã bao lâu chỉ nghe tiếng anh ta trầm ấm.
- Nếu thích tớ đưa cậu đi dạo một vòng? ok không?
Em ngạc nhiên, nhìn cậu bạn với cặp kín dày, vẻ mặt đâm chiu nhìn xuống phía dưới. Không hiểu sao em thấy hôm nay cậu ta có cái gì lạ quá, trầm lặng và như sâu sắc hơn. Em và anh bạn vòng qua những con đường lớn bé rồi dừng lại bên lan can cầu bắt qua sông. Gió thổi vào mặt em tán những làn tóc mong manh bay bay. Anh bạn không nhìn em phóng tầm mắt ra xa, hôi lâu mới nói chuyện với em. Không, phải nói là một câu tỏ tình hết sức bất ngờ. Em không dám tin mở to mắt nhìn anh ta, thoáng một chút gì đó ngượng ngùng trong mắt, anh lấy tay đỡ cặp kín che giấu nét bối rối của mình. Em chợt bật cười, thấy một chút gì đó trẻ con và ấm áp. Hình như tiếng cười của em làm cậu khó chịu giận dỗi định bỏ đi. Nhưng em chợt ngã đầu vào vai cậu thì thầm nói " em yêu anh". Những làn sóng trong mắt cậu nhấp nháy, làn mi run run, nhẹ hôn lên trán em. Không biết vì sao, em cảm thấy rất an toàn khi bên cậu ấy. Chỉ là một thoáng nhưng em biết cậu ấy là tia nắng của em, tia nắng mà em nên trân trọng nhất. Em muốn bắt lấy cơ hội, hưởng thụ cảm giác ấm áp này. Vòng tay cậu xiết bờ vai em thêm chút nữa. Những ánh đèn lơ mơ rọi xuống phản chiếu trên dòng sông những ánh sao xinh đẹp!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Tia nắng của em

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thư tình chưa gửi-