Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Em chưa từng hối tiếc khi yêu anh và cũng không sai lầm khi để anh ra đi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
cánh phù dung mỏng
Thành viên rất chi là chăm ngoan
Thành viên rất chi là chăm ngoan
avatar

Tâm trạng : cool
Nữ
Tổng số bài gửi : 1237
Age : 21
Đến từ : tây ninh
Châm ngôn sống : sống vui vẻ, hoà đồng, không làm người khác buồn, làm bản thân vui
Số lần được cám ơn : 37
Điểm : 22660
Ngày tham gia : 20/02/2012

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 10/10
Hài hước:
0/0  (0/0)
Nội tâm:
0/0  (0/0)

Bài gửiTiêu đề: Em chưa từng hối tiếc khi yêu anh và cũng không sai lầm khi để anh ra đi   Fri Oct 26, 2012 9:41 pm

Vì sao mỗi đêm xuống là mỗi lần nước mắt em rơi. Vì em nhớ anh hay nhớ nỗi đau anh dành cho em. Em sợ cảm giác một mình quá, một mình khóc, một mình vẽ những vòng tròn vô định giết chết thời gian.Còn anh nơi đâu, nơi phương trời xa rất xa, nơi đó bình yên bên một người con gái khác. Anh có vui không hay vẫn như ngày đầu, vẫn là nét lạnh lùng, kêu ngạo như thế?
Một năm cho tình yêu đầu rất vụn dại, tình yêu đó như pha lê mà em đã cố gắng giữ gìn và trân trọng. Anh là người đầu tiên cho em những rung động nhẹ nhàng ấy, đáng lẽ tình yêu mình đẹp lắm nhưng cuối cùng sự chen ngang của người thứ ba đã làm tất cả thay đổi. Em cứ nghĩ mình đã có anh rồi, có anh trong vòng tay mà chẳng ai có thể lấy đi được...........đó là ý nghĩ sai lầm nhất cuộc đời em. Anh là của chung, anh là anh là một con người độc lập và anh có quyền lựa chọn giữa tình yêu cháy bỏng và tình yêu thầm lặng. Em yêu anh nhưng không đủ mang cho anh những say nồng, đắm say đó. Khoảnh khắc em thấy anh bên người cô ấy em biết rằng mình đã thua cuộc trong cuộc tình ganh đua này. Em biết thế giới của anh đã thay đổi, anh cười nhiều hơn bên cô ấy, anh nói nhiều hơn, biết bộc lộ cảm xúc của mình nhiều hơn. Dần dần cô ấy đã chiếm một phần rất lớn trong anh, còn em đã phai mờ trong trái tim anh hay đúng hơn em từ lâu chỉ là cái bóng thay thế mà thôi. Em không trách anh đã bỏ rơi em, em cũng không trách người thứ ba ấy, em cám ơn cô ấy vì cô ấy đã làm anh vui. Hạnh phúc của em là nụ cười của anh, nên em chịu đau một mình vậy. Cảm giác hi sinh cho người mình yêu cũng thật tuyệt vời mà anh.
Lần cuối mình gặp nhau là trong quán kem cũ, em và anh dù gần nhau nhưng em biết nó xa rồi. Anh nhìn em khó xử, nhưng em vẫn cười mang cho anh một tách cafe, hương thơm dịu dàng tỏa trong không gian chiều vắng lặng, em lặng lẽ nhìn anh từ góc của quán. Chiếc đồng hồ chầm chậm trôi qua, với em nó thật nhanh vì sau vài giây nữa thôi em sẽ chẳng còn nhìn thấy anh nữa. Có gì đó mằn mặn rơi trên môi em, là nước mắt khóc cho anh cũng là nước mắt khóc đưa tiễn cuộc tình cuối vào trong vĩ vãng. Anh vẫn ngồi đó, cho đến lúc gần đóng cửa, anh xoay lại như tìm một cái gì đó, em mất hút trong bóng tối. Em sợ, sợ mình sẽ không khống chế được cảm xúc mà chạy đến ôm anh nói với anh rằng em ích kỷ lắm, đừng rời xa em. Em sợ mình sẽ biến thành người thứ ba, biến thành kẻ làm nụ cười anh tắt hẳn. Anh xoay đi, đồng hồ chỉ 6h, giờ định mệnh bắt con tim em phải rời xa anh. Và rồi biết bao giờ số phận cho em gặp lại anh nữa....
Rồi thời gian trôi qua, anh rời xa em 3 năm, ba năm đủ để tình yêu đó ngủ yên trong lòng em. Đã là quá khứ hằng ngày em thức dậy điều cố nhủ với bản thân phải sống cho thật tốt. Và cứ như vậy em sống tròn ba năm không có anh kề bên, em dần lãng quên điều ấy. Nhưng có lẽ bình yên trong em đã bắt đầu nỗi lao xao khi anh ấy xuất hiện.
Chiều hôm ấy như bao buổi chiều khác, em dẫn Rell, con chó cưng của em chạy vòng quanh cái con đường ra chợ, công viên để vận động. Con chó xù lông, nhỏ nhắn rất đáng yêu, nó ngoe ngoẩy cái đuôi chạy theo em vòng quanh khắp nơi. Nó chạy rất nhanh, em cứ kêu mong cho nó dừng lại, nhưng nó dường như rất sung sức, chạy hoài không mệt mõi. Bóng nó khuất dần, khuất dần rồi biến mất, em rất sợ vì nó là con thú mà bà em để lại cho em lúc mất. Em chạy tìm nó khắp nơi, chạy đến rã đôi bàn chân nhưng em cũng chẳng thấy gì. Tức tưởi, em ngồi khóc ngon lành bên cái hiên tạp hóa gần đó mặc những người đi qua chỉ chỏ.
Em đang khóc, bỗng có thứ gì mềm mềm trên chân em ngọ ngoậy, bừng dậy em vui mừng khi nhận ra con Rell đang ủi ủi mặt vào chân em. Em ôm nó nang niu như một báo vật, mắng yêu nó vài câu. mãi mê với con cún mà em không biết có người bên cạnh, anh ta ngồi xuống cạnh em rất lâu. Khi em nhìn lên thì hơi giật mình vì một gương mặt xa lạ nhưng thân thiện của chàng trai. Anh ta cười, nụ cười rất dễ thương với chiếc răng khểnh. Thì ra con Rell đi lạc, nó cứ la anh tta thấy nên giúp con cún đi tìm em. Con cún thật thông minh, nó nhìn thấy em là chạy ngay đến, anh chàng tấm tắt vừa kể vừa khoa chân múa tay. Anh nói chuyện rất có duyên và hài, em cười rất nhiều, lần đầu tiên trong những ngày xa anh em tìm lại được nụ cười cho mình. Anh ta xin số điện thoại muốn làm quen em, lúc đầu em có hay ngần ngại nhưng khi nhìn nụ cười và anh mắt như xuyên thấu của anh ấy em quyết định mở lòng mình một chút.
Thế là cả hay liên lạc thường xuyên với nhau qua điện thoại, qua yahoo, dần dần anh ta như chiếm một vị trí rõ rệt trong tim em. Em kể cho anh ấy nghe về anh, về mối tình không trọn vẹn của em. Anh ấy im lặng cho em kể, xong thì pha trò khi không khí dường như tĩnh mịch, mỗi lần như vậy em điều phải cười. Ngày lễ, tết em và anh ấy cùng đi chơi, trời lạnh ủ nhau trong chiếc áo bông như con gấu nhưng hai người vẫn dường như chưa bỏ qua buổi hẹn nào cả. Chính nụ cười của anh ấy đã làm trái tim em ấm áp, cả hai chưa nói với nhau lời nào nhưng có lẽ ai cũng hiểu vị trí trong lòng nhau. Tình yêu lại đến với em nhẹ nhàng như thế đó, nhưng nó rất nồng nàng chứ không cháy bổng. Em không thích kiểu tình yêu cháy bỏng mà mau tàn phai đó. Em yêu anh ấy, nhưng vẫn cho anh ấy tự do, anh ấy đối với em cũng vậy. Đối với hai người đó là tình yêu thật sự, tình yêu biết thông cảm, cảm nhận và chia sẽ.
Tuy em vẫn còn nhớ anh, nhưng vị trí anh đã không còn nữa, nó chỉ còn là một dư âm tốt đẹp thôi. Một ngày mùa thu anh ấy tỏ tình với em, chiếc lá vàng rơi ngang trên tóc em, chiếc lá như một lời đính ước ngàn năm không phai. Tình yêu của em như chiếc lá thu đó đấy anh, nhẹ nhàng nhưng chung thủy và trường tồn mãi mãi không bao giờ đổi thay.
Em đã có tình yêu của mình rồi, không còn sợ những đêm vắng thiếu bóng hình anh nữa. Anh cũng hãy vui lên bên tình yêu của mình đi nhé. Em muốn nói với anh là em chưa từng hối tiếc khi yêu anh và cũng không sai lầm khi để anh ra đi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nguyentuyen
Điều hành cao cấp
Điều hành cao cấp
avatar

Tâm trạng : cool
Nữ
Tổng số bài gửi : 849
Age : 28
Đến từ : Long An
Châm ngôn sống : vượt qua thử thách!
Số lần được cám ơn : 73
Điểm : 23243
Ngày tham gia : 09/12/2011

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 10/10
Hài hước:
0/0  (0/0)
Nội tâm:
0/0  (0/0)

Bài gửiTiêu đề: Re: Em chưa từng hối tiếc khi yêu anh và cũng không sai lầm khi để anh ra đi   Sat Oct 27, 2012 9:08 am

Vậy là em đã tìm được hạnh phúc cho mình rồi. Thật ra mỗi cuộc tình đi qua đều để lại trong lòng những kí ức tốt đẹp. Chúc em hạnh phúc nhé!

______________________________________________________
Cuộc sống ko bao giờ là bế tắc thật sự hay có khái niệm mất tất cả
một khi bạn còn có niềm tin.
sunny
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Em chưa từng hối tiếc khi yêu anh và cũng không sai lầm khi để anh ra đi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thư tình chưa gửi-