Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 THÁNG NGÀY ĐÁNH MẤT.....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
caihuuthanhvn
Điều hành viên
Điều hành viên
avatar

Tâm trạng : cool
Nam
Tổng số bài gửi : 2281
Age : 27
Đến từ : Quảng Trị
Châm ngôn sống : Sống để yêu thương
Số lần được cám ơn : 141
Điểm : 23892
Ngày tham gia : 03/02/2012

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: Bình Thường nhưng tướng xấu
Hài hước:
8/10  (8/10)
Nội tâm:
10/10  (10/10)

Bài gửiTiêu đề: THÁNG NGÀY ĐÁNH MẤT.....   Tue Feb 21, 2012 9:00 am

Gửi em……

THÁNG NGÀY ĐÁNH MẤT.....Khi
em đọc được lá thư này thì có lẽ anh đã trên chuyến máy bay chiều lên
đường sang NewYork, chắc em cũng thấy bình thường như mọi khi anh đi
không tác có phải không? Nhưng trong lần này, nó hoàn toàn khác hẳn, có
lẽ anh sẽ không trở về đây nữa. Chắc là em vẫn chưa hiểu anh định nói gì
có đúng không? Tổng công ty cử anh sang bên đó làm việc, đi mười năm,
tới tận mười năm lận em ơi, anh đã suy nghĩ rất nhiều mới đưa ra quyết
định này………

Em à! Mình lấy nhau cũng được ba năm rồi em nhỉ, đó
là khoảng thời gian mà có thể nói là vừa vui, vừa buồn đối với anh.
Trước khi lấy em, anh vẫn biết : bước chân của em sẽ chẳng bao giờ chịu
dừng lại bên bất kỳ người đàn ông nào cả, em thích không khí náo động ,
cuồng nhiệt của các buổi tiệc tùng liên hoan. Nhưng mà anh không hề để ý
vì anh nghĩ : tình yêu của anh có thể làm cho em thay đổi. Nhưng mọi
chuyện nào được như thế, khi lấy anh rồi em vẫn tiệc tùng nhậu nhẹt cùng
bạn bè liên miên, có lúc còn chẳng chịu về nhà, khi đó anh buồn lắm em
có biết không?. Chắc em có còn nhớ đêm kỷ niệm ngày cưới đầu tiên của
hai đứa mình chứ?, anh đã tự tay xuống bếp làm rất nhiều món ăn mà em
thích và chờ đợi, nhưng em đã không về. Anh phải ngồi một mình, cô đơn
trong đêm lạnh, từng đũa từng đũa nặng nề gấp từng dĩa thức ăn, chan
chứa nỗi niềm cay đắng. Đêm vắng chỉ còn một mình anh ở trong căn nhà
khá rộng rãi này. Em có biết là anh thất vọng đến chừng nào không? Đến
sáng hôm sau, em đã về và hỏi anh một cách vô tình: “ Sao đêm qua anh
nấu nhiều đồ ăn quá vậy?” Anh phải cố gắng kìm chế cảm xúc của mình để
mỉm cười trả lời em: “ Đêm qua, mẹ anh mang sang cho hai đứa mình dùng”.

Em
ơi! Anh đã từng nghĩ sẽ cứ như thế này cho đến suốt đời, nhưng ông trời
đã cho anh gặp cô ấy, đó là một đồng nghiệp trong công ty của anh, lần
này sang bên đó, cô ấy có đi cùng với anh. Cô ấy đã mang đến cho anh rất
nhiều niềm vui, rất nhiều niềm hạnh phúc mỗi khi anh cảm thấy đau buồn
và mệt mỏi nhất, cô ấy luôn là người theo dõi từng bước anh đi, từng
việc anh làm. Trong lòng anh, cô ấy là một người vô cùng hoàn mỹ. Lá đơn
ly dị anh để ở kế bên, chỉ còn chờ chữ ký của em nữa là được, còn căn
nhà này anh đã chuyển sang tên của em rồi. Em cứ xem đây là món quà cuối
cùng mà anh dành tặng cho em cũng được

Nếu nghĩ anh là đồ tồi,
là đồ phản bội có thể giúp em cảm thấy thoải mái hơn thì em cứ nghĩ như
thế. Có thể sau này, chúng mình sẽ còn gặp lại nhau, hy vọng lúc đó sẽ
có người yêu em nhiều hơn những gì mà anh đã dành cho em. Tạm biệt em


Cô cầm chặt lá thư trên tay, nước mắt không ngừng tuôn
chảy . Lúc đầu cô rất giận, cô luôn tìm lý do để biện hộ cho mình và
ghép tội cho anh, nhưng càng suy nghĩ ,càng tìm kiếm thì cô phát hiện
lỗi nơi cô nhiều quá. Cô cứ nghĩ khi kết hôn rồi, mọi sinh hoạt của cô
vẫn cứ giữ bình thường thì có sao? Chẳng phải lúc đầu anh đã biết cô là
người như thế

Một mình cô ngồi trong góc tường lãnh lẽo và tăm
tối, lúc này cô mới biết được cảm giác bị bỏ rơi là thế nào, một chút
hụt hẩng, một chút tiếc nuối và vô vàng hối hận………Cô rất nhớ anh.

Con
người là như thế đó…


……....Lá thư chia
tay………..
…....Tháng ngày đánh mất……...
….....Khi em tỉnh
giấc….....
…......Tình mãi ra đi……..



Được sửa bởi caihuuthanhvn ngày Wed Mar 21, 2012 10:55 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.vuonyeuvn.com
caihuuthanhvn
Điều hành viên
Điều hành viên
avatar

Tâm trạng : cool
Nam
Tổng số bài gửi : 2281
Age : 27
Đến từ : Quảng Trị
Châm ngôn sống : Sống để yêu thương
Số lần được cám ơn : 141
Điểm : 23892
Ngày tham gia : 03/02/2012

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: Bình Thường nhưng tướng xấu
Hài hước:
8/10  (8/10)
Nội tâm:
10/10  (10/10)

Bài gửiTiêu đề: Re: THÁNG NGÀY ĐÁNH MẤT.....   Tue Feb 21, 2012 9:02 am

Anh
à! 3 ngày, 4 ngày... bao nhiêu em cũng không muốn đếm nữa, chúng ta
không nhắn tin hay gọi điện nói chuyện từ khi em nói chia tay...

Em hỏi anh “nếu chúng ta chia tay thì sao”, anh bảo: “không sao” vậy
là em nói. Anh trả lời “uh”, em thấy giống như trò chơi, thấy dễ dàng
và đơn giản quá. Anh không hỏi lý do và em cũng không nói vì sao. Nhưng
cả em và anh đều hiểu. Giờ không phải em hết yêu anh mà là em không dám
tin anh một lần nữa. Em sợ, sợ tất cả những gì đã xảy ra, sợ sự lặp lại
của một sự việc không tốt với em. Có lẽ em ích kỷ, nhưng bình thường thế
thôi. Em hay nghĩ, anh biết mà. Những lúc như thế em đau lắm, cứ nghĩ
là một con người mà mình tin tưởng nhất đã làm điều đó thực sự em không
chịu nổi. Cứ nghĩ đến những lời hứa cuội của anh cùng những gì mà Hiền
nói em thấy tim mình đau lắm. Có lẽ em khó làm người phụ nữ bao dung như
người ta vẫn làm. Em muốn tha thứ nhưng những lúc ngồi một mình em lại
nghĩ - nếu nghĩ một lần rồi quên thì hay biết mấy, nhưng nó như vết
thương khi trái gió trở trời lại làm em thấy đau. Người ta nói đúng,
khi yêu đừng đặt hết niềm tin thì lúc như thế này sẽ bớt đau hơn.

Em buồn nên em viết, không biết có lúc nào anh đọc được không. Nhưng
như thế em thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn. Đó là thói quen, là cách mà em
tự giúp mình bình tĩnh hơn. Thói quen này có lẽ anh không biết. Vì từ
lúc quen em anh chưa lần nào làm em phải khóc, nhưng đổi lại bây giờ em
phải khóc quá nhiều phải không anh. Buồn quá sức chịu đựng. Anh đừng
buồn vì những lời nói này anh nhé. Em đau nên bây giờ em đang xù lông để
tự vệ, để bảo vệ lấy mình. Đổi lại anh cũng sẽ làm như vậy nếu anh đau
một lần. Em vẫn yêu anh nhưng em lại không dũng cảm. Em sẽ dũng cảm bước
vào khó khăn, nhưng để bước vào nỗi đau, có lẽ em không làm được, em
cũng muốn làm nhưng không biết anh còn làm điều đó với em nữa không.

Em cũng không biết có phải từ lâu anh đã không tôn trọng em không,
hay chỉ xem em là một đứa để anh vui chơi qua đường, một chiếc áo anh
mặc vào rồi thay. Một đứa vì sự lầm lỡ một lần mà mãi không được tôn
trọng, em không dám nghĩ. Anh nói đúng, em chưa hiểu anh và có lẽ không
bao giờ hiểu. Đến bây giờ em vẫn không hiểu được, để em phải thấp thỏm
lo sợ. Anh Hiếu nói với em rằng với con trai người con gái mà họ tôn
trọng thì họ sẽ không làm người đó đau, còn người không đáng để họ tôn
trọng họ vẫn cứ đùa giỡn.


Anh biết không, một phần em muốn anh đọc, một phần không muốn anh đọc
những tin nhắn này. Gặp anh em vẫn tỏ ra bình thường, bình thường như
chưa từng có gì xảy ra. Em vẫn bao biện vấn biện minh cho anh nhưng
những lúc một mình em không làm được. Giờ em thấy sợ, sợ sự cô đơn đến
kinh khủng. Mấy ngày rồi không làm gì ở một mình, lần nào cũng vậy những
lúc em ốm chưa một lần có người thân bên cạnh, kể cả anh nấu cho em bát
cháo, mua cho em chút gì, hay chỉ để em nũng nịu chút. Những lúc như
vậy em nghĩ tại kiếp trước em không tốt nên bây giờ em phải chịu. Cứ làm
một mình em tủi thân lắm, em là con gái mà, em cũng muốn được quan tâm
như bao người. Em từng nhớ lần em nấu mì cho anh, hay giặt đồ anh bảo
đây là lần đầu tiên anh được người con gái nấu cho ăn. Lúc đó em thấy
thương anh lắm. Nhưng giờ em biết điều đó có lẽ là không phải, cũng như
những lời nói mà anh vẫn nói với em cũng như nói với Hiền, giống nhau
như kịch bản đã được viết ra. Nếu như anh không nói ra những lời như em
là mối tình đầu, hay với anh yêu một người và chỉ lấy một người, hay nụ
hôn với em là lần đầu tiên và những cái mà anh nói là lần đầu tiên nữa…
có lẽ em dễ tha thứ hơn, dễ chấp nhận hơn, đáng lẽ ra anh không nên nói.
Để em thấy là anh chưa từng nói dối em.

Em còn nhớ anh nói rằng anh chưa bao giờ nói dối em, nhưng đó cũng là
nói dối mà anh. Em vẫn luôn hi vọng mình là người đầu tiên cho anh biết
cảm giác được yêu là gì. Như những gì anh đã nói, em biết tình yêu của
anh với em chưa được một năm không giống như với anh và Hiền đã hơn 2
năm. Nó lâu hơn nhưng em vẫn biết trong tình yêu không phân biệt dài hay
ngắn, mà chỉ biết là mình yêu nhiều như thế nào. Cũng giống như em yêu
anh cũng chưa lâu nhưng em cũng yêu anh nhiều để giờ em thấy mình hụt
hẫng. Và giờ em đang khóc cho một lần chia tay, cho một lần em thật sự
nhìn lại chính bản thân, khóc để quên đi cảm giác đau, khóc để hiểu mình
xứng đáng được yêu, cho đi có nghĩa là nhận về không phải lúc này. Và
một lần nữa nếu tình yêu anh dành cho em là chân thành thì anh đừng để ý
đến những lời em nói mà bỏ để chúng ta lại có thể bình thường anh nhé.
thuydung12dk3@yahoo.com


Được sửa bởi caihuuthanhvn ngày Wed Mar 21, 2012 10:56 am; sửa lần 1. (Reason for editing : .)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.vuonyeuvn.com
 

THÁNG NGÀY ĐÁNH MẤT.....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thư chia tay-