Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Nơi bình minh bắt đầu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
honghanh_kt3
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : cool
Nữ
Tổng số bài gửi : 498
Age : 26
Đến từ : Hà Nội
Châm ngôn sống : dù có chuyện gì cũng phải mỉn cười vượt qua
Số lần được cám ơn : 18
Điểm : 23936
Ngày tham gia : 26/07/2011

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 10/10
Hài hước:
10/10  (10/10)
Nội tâm:
10/10  (10/10)

Bài gửiTiêu đề: Nơi bình minh bắt đầu   Thu Jan 19, 2012 10:43 pm

Anh lặng lẽ nhìn cô. Cô không khóc. Đôi mắt ngập nước mắt đang chực trào ra. Khuôn mặt cô xanh xao, yếu đuối. Đôi bàn tay lạnh ngắt. Anh nắm lấy tay cô. Bất giác, cô rụt rè bỏ ra. Anh đau lòng. Có thể anh không xứng đáng để trở thành người yêu của cô, nhưng thậm chí trên phương diện một người bạn thân, cũng không được sao?

Hắn vẫn nằm trong phòng cấp cứu. Thằng đểu ấy thật tốt số. Hắn đã có được trái tim của cô, nhưng lại không biết trân trọng. Hắn lăng nhăng với người phụ nữ khác ở ngoài. Tên khốn nạn. Sao hắn có thể bắt cá hai tay tráo trơ như thế? Hắn đã làm tổn thương cô. Đau. Đau lắm, anh có thể cảm nhận con tim cô đang ứa máu. Cô kìm nén để không bật ra tiếng khóc. Anh muốn ôm cô thật lâu, thật lâu.



Cô và anh sinh ra ở một vùng quê nghèo, đầy nắng và gió. Trong kí ức của anh, chỉ có biển. Biển lạnh lùng, dữ dội cướp đi người cha mà anh yêu thương nhất. Từ giây phút ấy, anh tự nhủ là sẽ phấn đấu có một sự nghiệp bền vững, một căn nhà to và thật đẹp để báo hiếu với mẹ.

Cô là thanh mai trúc mã với anh từ nhỏ. Gia đình cô không giàu nhưng khá giả, đủ lo cho cô mọi việc vui chơi, học hành. Cô cứ sống bình yên, vô tư, không lo lắng như thế.

Lên thành phố học đại học, kí túc xá của hai người cách xa nhau, rất ít khi được gặp mặt. Những buổi chiều chủ nhật dạo chơi trong công viên là khoảng thời gian hạnh phúc. Anh thuộc mẫu người trầm tính, bề ngoài lạnh, ít nói ít cười. Cô thì trái ngược: vui vẻ, trẻ con và yếu đuối. Anh không hay cười khi nói chuyện với cô. Đôi mắt anh kiêu hãnh, bướng bỉnh. Cô thường giận dỗi:

- Cười một cái mà cũng khó vậy sao.

Anh chỉ mỉm cười im lặng. Có lần, cô vu vơ hỏi anh:

- Giữa sự nghiệp và tình yêu, anh chọn cái gì?

Anh suy nghĩ một lúc rồi trả lời cộc lốc:

- Sự nghiệp!

Cô hụt hẫng. Với anh, sự nghiệp mới là tất cả. Cô đã nhầm.



22 tuổi cô đẹp như hoa, căng tràn sức sống. Một chàng trai khác xuất hiện theo đuổi cô. Ngọt ngào, đa tình, lãng mạn và rất biết chiều lòng phụ nữ - anh ta đã làm cô xao lòng. Cô kể chuyện cho anh biết. Nhưng anh vẫn lặng thinh, không hề tỏ chút thái độ ghen tuông gì. Có lẽ, cô với anh chỉ là một người bạn, không hơn không kém. Cô đã buồn rất lâu.

Năm ấy, anh đi du học ở Mỹ, hoàn thành chương trình thạc sĩ kinh tế.


Những câu chuyện giữa hai nguời chỉ còn là lời xã giao thông thường. Cô nghĩ như vậy cũng tốt. Anh đã đạt được mục đích thật sự của cuộc đời mình.

Anh trở về sau những tháng ngày học tập, lao động vất vả nơi đất khách quê người. Với tấm bằng ưu tú trong tay, anh nhanh chóng nhận được một công việc tốt, luơng cao, tương lai mở rộng. Anh tích cóp một số tiền lớn, đủ để mua cho mẹ một căn nhà. Nhưng trong anh vẫn có một nỗi niềm day dứt. Có sự nghiệp, lại sắp sửa đạt được ước nguyện bấy lâu nhưng sao anh lại không thực sự hạnh phúc. Hoài niệm về cô. Bóng hình của cô làm anh đau khổ. Anh đã sai rồi sao? Anh yêu cô, nhưng anh lại nhận ra điều ấy quá muộn.

...

Rẽ qua con phố, gần nhà, anh bước vào một cửa hàng bách hóa định mua vài thứ đồ biếu mẹ. Tiếng cãi nhau, tiếng khóc ồn ào trong cửa hàng làm anh chú ý. Có vẻ như đây là cuộc tranh luận đầy mâu thuẫn giữa một người đàn ông khá bảnh bao với hai cô gái. Anh đến gần khu vực lộn xộn:

- Anh là đồ tồi. Cô gái nhỏ nhắn hét lên.

- Cô đâu phải là vợ hay mẹ tôi mà có quyền quản lí tôi đi với người này người nọ. Cô thế kia nên mới bị thằng bồ cũ đá. Nghe nói hắn ta thành đạt lắm cơ mà. Sao còn chưa chịu đi bám lấy. Có cần tôi giúp không? Chàng thanh niên kia gân cổ cãi lại

- Đúng thế. Cô là loại phụ nữ thừa hơi, dửng mỡ nên làm cái đuôi suốt người lẵng nhẵng theo anh ấy à. Cô chẳng là cái thá gì cả. Biết điều thì cút đi cho rộng chỗ, đừng ở đây làm chướng mắt người khác. Một giọng nói đanh đá chen ngang.

Cửa hàng náo loạn cả lên. Vài người hiếu kì quay lại nhìn dò xét.

Cô nàng chanh chua kia xông vào giật tóc, cào cấu tình địch

Có tiếng đổ vỡ.

Anh chạy lại định can ngăn. Anh sững sờ. Người con gái đang bị đay nghiến là cô. Dưới chân, cậu thanh niên ôm đầu rên rỉ, vài mảnh thủy tinh cắm vào người. Có lẽ trong lúc đang kéo tình nhân của mình ra, cậu ta vô ý bị ngã. Anh lắp bắp không nói nên lời:

- Hoài Lam, em...

Cô giật mình, thảng thốt né tránh ánh mắt của anh.

- Cô còn đứng trơ ra đấy à. Đồ đần độn, không mau gọi cấp cứu đi.

Cô run run làm rơi cả điện thoại. Vài người khách tốt bụng gọi xe cứu thương giúp. Tiếng còi xe đã đi xa rồi nhưng cô vẫn chưa bình tĩnh lại được. Cô ngồi sụp xuống đất, ôm mặt khóc nức nở.



Giờ đây trong bệnh viện, cô thất thần nhìn hai chữ cấp cứu như một kẻ vô hồn. Nửa tiếng sau, mẹ của anh người yêu “ lăng nhăng” kéo đến. Theo sau là cô bồ nhí đằng đằng sát khí:

- Con hồ linh tinh. Mày phải hại chết con tao mới thỏa lòng à? Mày sẽ bị trời phạt, đồ độc ác- Bà mẹ tru tréo liên tiếp đánh cô.

- Con tao có tội tình gì chứ. Vài đồng bạc giẻ rách của mày, sợ nhà tao không có đủ tiền trả sao?

Bà ta cứ nắm lấy cô mà sỉ vả. Anh giằng cô ra khỏi người phụ nữ ghê gớm nọ. Mắt cô nhòa đi. Cô cứ cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước.



Tai cô ù ù đi. Tiếng nói phụ tình bạc bẽo văng vẳng bên tai. Cô thật lòng khao khát một tình yêu chân thành. Nhưng thứ cô nhận được là gì? Cô đã mong ước có một cuộc sống hạnh phúc. Thậm chí cô đã chạy vạy khắp nơi để lo đủ số tiền cho anh ta kinh doanh. Bao nỗi thất vọng ê chề rơi theo làn nước mắt. Cô như người mê sảng. Tiếng còi xe tải đang đi đến mà cô cũng không nhận ra. Anh gần bắt kịp cô, hốt hoảng khi nhận ra chiếc xe đang đến gần. Anh chạy hết sức lực... Cô đây rồi. Anh nắm lấy tay áo của cô, kéo cô sang phía lề đường. Chiếc xe phanh kít lại.

- Điên à. Muốn chết sao? – Bác tài quát lên, nhìn anh và cô bằng ánh mắt giận dữ.

- Cháu xin lỗi, xin lỗi bác...Anh ngượng nghịu trả lời.

Chiếc xe tải đã đi xa. Cô vẫn ngây người đứng đó. Cô mệt mỏi lắm. Cô ước ao có một bờ vai để tựa vào. Người cô mềm nhũn ra. Chân cô khuỵu xuống. Trời đất quay cuồng. Trước mắt cô là màn đêm âm u.

Cô tỉnh lại, thấy mình đang nằm trong bệnh viện. Xung quanh cô im lặng đến rợn người. Ngoài cửa sổ, những cơn gió vô tình thổi qua. Vài chiếc lá chao nghiêng rồi kết thúc cuộc đời nhẹ nhàng, bình thản. Cô thấy tờ giấy của anh để trên bàn:

- Anh phải đi họp. Em tỉnh dậy nhớ uống thuốc và ăn cháo nhé. Chờ anh.

Cô đau xót thầm nghĩ: “ Lúc nào cũng công việc. Đối với anh, tôi thậm chí chẳng bằng một bản hợp đồng”.



Anh bước ra khỏi ngân hàng. Trên tay cầm một số tiền lớn. Đó là công sức, nỗ lực của anh suốt bao năm qua. Anh không ân hận. Mẹ anh rồi sẽ hiểu.



Anh trở lại bệnh viện. Không có cô, tất cả trống trơn. Anh hỏi mấy cô y tá, họ nói cô vừa mới bỏ ra ngoài. Anh cuống cuồng chạy khắp bệnh viện tìm cô. Cô yếu như vậy, còn đi đâu được? Anh thật đáng trách, sao lại bỏ cô ra ngoài vào lúc này. Nhỡ xảy ra việc gì với cô, anh sẽ ân hận suốt đời. Vì anh yêu cô nhiều hơn anh tưởng. Anh chưa từng nghĩ một ngày nào đó sẽ mất cô.

Anh đã đến chỗ cô ở, đi qua những nơi cô thường tới nhưng vẫn không tìm thấy cô. Anh thực sự rất lo lắng, lòng anh đầy bất an. Trời đã sẩm tối. Cả ngày anh chưa có chút gì vào miệng. Bụng đau quặn lên. “ Em ở đâu? Em ở đâu?” Anh vừa đi vừa lẩm bẩm. Mọi người xung quanh quay lại ái ngại nhìn.



Anh cứ lang thang trên đường tìm cô. Một chiếc ô tô va quệt vào anh. Người lái xe thuơng cảm xuống hỏi han. Anh chỉ im lặng. Anh như kẻ vô hồn. Đầu rớm máu, chân tay xây xát, tay áo bị rách toạc ra.



Trời đổ mưa. Đêm xuống, cái lạnh len lỏi vào nơi sâu thẳm con người. Anh vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Người trên đường vắng dần. Anh lạc đến một con đường hoàn toàn xa lạ. Mưa như trút nuớc xuống. Bước vẩn vơ xuống cuối con đường, anh tìm thấy cô. Cô đứng dưới một mái hiên, người run lên vì lạnh. Anh mừng rỡ, cuống quýt ôm chầm lấy cô.

- Em đã đi đâu thế? Em có làm sao không? Em đang bị ốm đó.

Cô lạnh lùng trả lời:

- Đối với anh, sự nghiệp vẫn là tất cả. Anh còn tìm tôi làm gì? Tôi đã mất hết rồi.

Cô muốn bỏ tay anh ra. Nhưng người anh mềm nhũn, toàn thân nóng ran. Tay cô dường như ôm trọn lấy anh. Đôi mắt anh mệt mỏi, khuôn mặt tái nhợt đi, hơi thở khó nhọc:

- Nếu có thể quay lại, anh sẽ không bao giờ suy nghĩ lầm lạc như vậy. Anh đã sai rồi. Xin lỗi em vì tất cả.

- Anh yêu em. Anh yêu em.

Cô khóc, anh cũng khóc. Nước mắt hòa làm một. Anh lịm dần đi. Đôi mắt nhắm chặt:

- Anh làm sao thê? Anh mở mắt ra đi.

- Vĩnh Khải, anh đừng ngủ. Em tha thứ cho anh mà. Anh tỉnh lại đi.

Cô đau xót nhìn những vệt máu trên áo anh. Sao anh lại ngốc như vậy, sau lại vì cô mà tự làm khổ mình.

Cô cứ ôm anh như vậy cho đến khi còi xe cấp cứu rú lên trong đêm.



Mặt trời ló rạng. Những tia nắng đầu tiên ấm áp len lỏi vào phòng. Cô mỉm cuời nhìn anh ngủ. Cô tìm thấy trong nguời anh biên lai chuyển tiền tới nơi cô đã vay muợn. Giờ thì cô đã hiểu tất cả.

Cô vuốt ve khuôn mặt hiền hòa của anh và thầm thì:

- Khi nào anh tỉnh lại, biết đâu em sẽ cầu hôn anh!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Nơi bình minh bắt đầu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Cách làm văn nghị luận-chứng minh
» Rèn luyện trí thông minh mỗi ngày ( Bắt đầu từ 11/11/11 )
» ĐỪNG SỢ NỮA - Lời Thiều Minh, nhạc Phan Văn Hưng
» Cây Trúc Xinh - Minh Vương, Lệ Thuỷ
» Thơ Xướng Họa Phương Nguyên -Bảo Minh Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Viết về cuộc tình của tôi-