Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 HANH PHUC LA CHO DI

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
divang
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Tâm trạng : happy
Nữ
Tổng số bài gửi : 2
Age : 31
Đến từ : tp hcm
Châm ngôn sống : them mot ngay ta song de yeu thuong
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 22076
Ngày tham gia : 30/11/2011

Bài gửiTiêu đề: HANH PHUC LA CHO DI   Thu Dec 01, 2011 4:39 pm

“Đêm đi qua,sao tim buốt giá.cơn mưa đêm như cào sâu vết thương.Đã có lúc tình mình ấm áp,trong em cứ ngỡ một Đời.Em yêu anh ,yêu ko hối tiếc. Em yêu anh ,yêu bằng cả trái tim.Nhưng sao anh,anh vội vàng ra đi……………….?”đó là lời một bài hát đang vang lên theo cách vô tư của quán café em đang ngồi. Ko hiểu thứ nước gì lại rơi ra từ khóe mắt dù em chẳng hề khóc?thứ nước đó làm mắt em cay xè và nồng nồng nơi sống mũi. Mà ko, có lẽ em đã khóc,em khsc cho nỗi nhớ anh trong em đang ngày lớn thêm lên mặc em đã tìm mọi cách để quên anh .
Ai đó xa nhớ ơi!đúng như cách em nghe đc câu nói rất hay”ta cố quên nhưng lòng vẫn nhó.Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên.”Đó là những gì rất thật em đang trải qua mọi ngày trong cách khó khăn nhất.Em nhớ anh, em vẫn đang cố quên anh,thật kì lạ càng muốn quên anh em lại càng nhớ anh nhiều. Em nhớ ánh mắt anh,nụ cười anh,giọng nói anh,từng hơi thở của anh và em nhớ……….. Em có khóc thật nhiều vì nhớ anh thì em cũng ko mang anh về bên em đc.Em đã từng nghỉ ông trời thật thiên vị khi đối xử với em quá tốt ban cho em đc gặp anh,cho em đc cảm nhận những điều tốt đẹp từ anh. Anh ơi em lại trách ông trời sao quá tàn nhẫn với em ,tàn nhẫn tới mức đau thương?mang anh đến,như mưa rào tưới lên em một tâm hồn cằn cỗi trong nhiều năm nắng hạn.những giọt nước niềm tin từ cơn mưa rào là anh đã làm em tươi tốt sống dậy cảm nhận yêu thương cuộc đời.kéo em lên từ vực sâu của xã hội,tạo cho em sống lại một con người.Em ko biết em làm gì sai để rồi anh lại ra đi?anh đi khi trời chưa kịp sáng,anh đi qua sự luyến tiếc ,anh đi để lại hai hàng nước mắt bên yêu thương em gửi theo anh.Yêu anh từ ánh nhìn đầu tiên,yêu anh nhiều nên em cứ để mình trong trạng thái lâng lâng xúc cảm , nhìn cuộc đời toàn màu hồng. Và rồi em đâu ngờ,cơn mưa rào ông trời tặng em lại nhanh chóng ra đi nhu thế.Em ko buồn,ko giận anh,bởi em hiểu quy luật thời tiết tự nhiên của tạo hoá mưa rào luôn chỉ thoáng qua.Nói như vậy ko có nghĩa anh là sở khanh,là kẻ chuyên lừa tình đâu,em nói với hàm ý anh đến và đi nhanh quá.Nhanh đến mức em ko kip biết em đang ở đâu của khúc quanh mang tên cuộc đời?Ngồi miên man thả mình theo dòng suy nghĩ thiếu tích cực về anh,về em,về những vội vàng với lí do ko đủ thuyết phục của anh. Em đang cảm nhận điều gì đó lạ lắm trong dòng suy nghĩ của mình anh đang giấu em điều gì rất quan trọng.Nhiều dấu hỏi về anh bắt đầu hình thành ,em cầm dt lên và bấm 091………… gọi dt cho anh ,em muốn hỏi anh tấ cả dấu hỏi về anh đang quay vòng vòng trong em.Tit……….tit………..và “alô”tiếng trả lời đầu giây bên kia ko phải anh,giọng nói đó,giọng nói của một phái nữ,rất nhẹ nhàn,rất dịu dàng,”alo………alo……..xin lỗi ai gọi dzô mấy chồng tôi dzậy? Giờ ảnh đi dzắng tôi sẽ nhắn lại cho………”.Cạch,em cúp dt một cách thật thô lỗ và cọc lóc. Em chết lặng với những gì vừa nghe, bản thân em ko còn chút sức lực nào để giữ thăng bằng cơ thể mình.Ầ……………m, em ngã nhào thật mạnh ko hề cảm giác đau. Anh thương yêu! Em đã làm gì sai để đc đón nhận điều đau đớn khủng khiếp này? Em đã làm sai điều duy nhất với anh,với em đó là yêu anh, yêu anh nhiều thật nhiều phải ko anh? Thật buồn cho một tình yêu ko hồi kết. Ngay chiều hôm đó,anh dt cho em ,anh nói “anh biết vậy là sai ,sẽ làm em đau lòng nhưng anh yêu em và anh cũng ko thể ko có trach nhiệm với gd .”Em vẫn đang nghe, vẫn nói chuyện với anh mà ko chút cảm giác.”anh tham lam quá phải ko em?”câu hỏi này có lẽ tự anh mới trả lời và hiểu theo cách đúng nhất.Ngày vẫn trôi qua ,em có tiến bộ hơn đôi chút.Em vẫn là em,vẫn sống, vẫn vui như chưa từng có chuyện gì xẩy ra và tù lâu lắm em ko hề biết anh đang nơi đâu?. Em ko muốn ai thương hại em,ko thích ai biết em đang như thế nào.Anh,nhiều tháng qua đi rồi,thời gian này anh có hp ko?Ông trời bất công với em rồi anh àh.Khi cho em đc yêu anh ,có lẽ sự nhầm lẫn nào đó mà chính những bậc cao nhân ấy cũng ko thể lý giải việc sai trái bắt đầu bằng tình thương. Nếu là một người khác ,có lẽ họ đã chửi rủa anh,đã thù hận anh,đã muốn giết chết anh thật nhiều lần cho những gì họ phải miễn cưỡng chịu đựng.KO đâu anh, em ko oán hận gì anh,em chưa bao giờ nghĩ sẽ thế này hay thế kia để trả đòn thù tình anh cho bõ tức .Em chưa bao giờ hết yêu thương anh ,em nâng niu tên gọi anh một cách triều mến đầy thương yêu mà em vẫn gọi âm thầm vào mỗi sang khi vừa thức dậy va mỗi tối cho tới khi em đi vào giấc ngủ.
Anh àh!tình yêu anh luôn song song cùng em bên dòng đời vốn bao la mà ít bao dung này.Đã có rất nhiều thời gian trôi đi cho cây tình yêu ko bao giờ kết trái này. Thật lạ tại sao anh ko thể ở bên em ,ko thể sống cùng em và người biết rõ điều đó là em vậy mà em vẫn ko ngăn bản thân mình dừng hướng yêu thương về anh,dừng dành tặng anh một chỗ vô cùng rộng lớn phủ lên đó sự kính trọng anh trong tâm hồn em. Anh đã ko thể biết đc em vẫn ko thể quên anh.Mỗi ngày qua đi em nhớ anh, em yêu anh nhiều hơn tình yêu riêng em trong thầm lặng. anh đã ko thể hiểu đc phải mất một đời người của kiếp này em ko thể quên anh,ko thể xếp anh vào quá khứ đc gói gọn bằng hai tiếng dĩ vãng. Em đã ko thể cho tình yêu với anh thành dĩ vãng thì xin anh hãy cho phép em đc sống bên tình yêu đó bằng thầm lặng trong đời này của chính em , chỉ âm thầm của riêng em.Rất nhiều tháng đã qua đi,rất nhiều ngày cũng đã qua đi, em ko hề cô độc, ko hề một mình vi em có anh của những kỉ niệm thân yêu. Mọi người nghi em bị điên khi shock nặng vậy thì cái điên này vẫn còn nhẹ lắm.Ko đâu anh, em bình thường, luôn hoạt bát,và luôn cố gắng thật nhiều mỗi ngày.Nếu như cứ phải ko đến đc với nhau thì quây ra thù hận nhau liệu có là giải pháp?Có ai biết trước kết cục nào cho một tình yêu ko? đâu cần phải sống với người mình yêu thì mới là tình yêu? Bản chất tình yêu đầu tiên là ích kỉ,vì ko ai muốn chia sẽ tình yêu với bất kì ai ngoài người yêu của nhau.tình yêu cũng mang đến thế giới này những sức hút kì lạ ,những giận hờn vu vơ,những niềm vui nỗi buồn thì ắc hẳn sẽ là những tiếng cười cũng như nước mắt. Dó là đặc điểm tình yêu khi còn là đôi lứa,còn yêu nhau. Khi tình yêu ko còn,theo nhiều cách, tình vỡ tan,thậm chí vỡ nát thì người trong cuộc ko ai ko đau lòng. Nhung lúc này đây với bản tính ích kỉ quen thuộc của tình yêu dễ gây nên những oán hận nhất thời .Hụt hẫn nghi bi phản bội,nghĩ mình ko xứng đáng,phần đau đớn tìm cách trả thù nhau mải sống trong nỗi đau do tình yêu gây ra làm họ vô tình bỏ quên nhiều yêu thương họ đã vun đắp thật nhiều tiếng cười hp ở nơi thế giới này vẫn gọi nhẹ nhàn bằng ngày hôm qua.Em cũng ko ngoại lệ, cũng sống với tình yêu riêng em. Có điều tình yêu em ko thể xây dựng trên nền tản lấy khổ đau của một người phụ nữ khác làm nền móng xây cho em ngôi nhà hp.Tình yêu em dành cho anh là nỗi nhớ anh mỗi ngày, sẽ là hp khi biết nơi nào đó anh vien mãn với cuộc sống chính anh.Một tình yêu thầm lặng thôi anh àh.Anh đã ko hề biết quá nhớ anh em đi xe một mạch mấy trăm km về nơi anh đang sống.Em ko có ý định tìm gặp anh đâu,em nhớ anh rồi bất chợt muốn lắm nhìn thấy anh từ xa xa thôi.Em chỉ nghe anh nói khu vực anh đang sống, ko biết chính xác anh ở đâu?.Em cứ tìm ,chân vẫn bước khi đầu luôn mong đừng gap đc anh.Em sợ lắm khoảnh khắc nhìn thấy anh,sợ lắm nếu em ko kiềm nén nhớ thương anh bấy lâu nay thì sẽ ra sao đây?. Vậy đó,em đã gặp anh,thật may mắn như lời em ước cầu.Em nhìn thấy anh một nơi cách biển ko xa, thấy anh cười ,thấy anh nói,thấy anh vỗ về chó con ngày nào vẫn nhỏ xíu giờ đã trưởng thành.Em nhớ anh nói chú chó con ấy sẽ thay em lúc em ko bên anh.Phut giay thời điểm đó làm em thật ấm áp sau nhiều thổn thức, uất ức thời gian qua.Dù em chi dứng nhìn anh từ xa sao cứ thấy hp đến lạ ki.Em lại khóc,khóc trong hp bởi em biết anh cũng yêu em. Bấy nhiêu đó đủ là kho tàng vô giá với em lắm,đc nhìn anh, thấy anh hp la điều tuyệt vời nhất với em rồi. Em biết, anh cũng có kho xử của anh mà. Em xác định rõ cuộc đời này anh và em ko bao giờ đến đc bên nhau ,em chỉ cần anh sống thật ý nghĩa với tháng năm cuộc đời anh thì nơi nào đi nữa em em sẽ an lòng , hanh phuc để nhớ đến anh .Hãy sống có trách nhiệm với gd nhiều hơn,hãy tập biết yêu thương nhiều hơn cho người đã sống bên anh mỗi ngày ngập tràn trong hp.Hơn nữa dù muốn dù ko anh cũng đã từng là người gây tội lỗi cho người ấy. Em ko cảm thấy yêu anh là đau khổ ,là tuyệt vọng,là điên khùng.em biết chứ ,khi yêu anh đồng nghĩa với xa cách cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Em vẫn biết,vẫn hiểu, và vẫn ko thể ngừng yêu anh chỉ vài giây.Đc yêu anh là hp với em , tình yêu ấysống mãi trong lang lẽ của riêng em vào mỗi ngày.Nếu ai đó cho em phép màu kì diệu để em ước cho mình một điều thì điều ước ấy ko gì khác ngoài đc yêu anh và tiếp tục yêu anh ,mặc kệ tình yêu dành cho anh chỉ là những nỗi nhớ,những niềm thương trong kí ức.Em sẽ dõi theo bước chân anh với tình yêu ko bao giờ kết trái. Đơn giản em rất yêu anh nhóc àh.
Em yêu anh
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

HANH PHUC LA CHO DI

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» chỉ riêng em mà thôi...
» GÓC N.ÁNH
» e muốn 1 giấc mơ
» Sự Tích Mèo Và Chuột
» Phá vỡ?Hay đem lại hạnh phúc?
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thư tình chưa gửi-