Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Thư trắng mênh mông

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
huecuatoi
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : worried
Nữ
Tổng số bài gửi : 456
Age : 34
Đến từ : hue
Châm ngôn sống : Cuộc sống là không chờ đợi
Số lần được cám ơn : 10
Điểm : 33139
Ngày tham gia : 27/02/2009

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 6/10
Hài hước:
6/10  (6/10)
Nội tâm:
8/10  (8/10)

Bài gửiTiêu đề: Thư trắng mênh mông   Wed Mar 25, 2009 2:22 pm

Em đã từng nói, yêu là cho đi những gì mình có và nhận lại những gì mình đã cho đi. Anh đã từng tự hỏi rằng có đúng là anh đã yêu và yêu em được bao nhiêu trong khi em luôn mang lại cho anh niềm vu vì những lá thư của em luôn được kết thúc bằng câu "Đây là lời của con tim đang thương nhớ", còn anh, chỉ đem lại cho em nỗi buồn và những giọt nước mắt bằng những lá thư trắng.
Em đã khóc khi cho rằng thư từ là giả dối. Em đâu biết là lúc đó anh đang muốn tự bào chữa cho mình về việc không thể viết. Hễ cứ nhớ đến em là các con chữ nó trốn biệt, chỉ còn lại trong trí nhớ của anh gương mặt thân thương và nụ cười thiên thần của em thôi.
Em bảo anh không biết yêu vì không biết ghen. Anh không biết mình đã yêu em như thế nào, đến mức nào nên chỉ biết yêu theo bản năng và cố gắng làm sao để hưởng nhiều những nụ cười của em nhất mà thôi. Còn ghen ư? Đàn ông, ai lại tỏ ra là mình đang ghen chứ?
Con mèo trắng mà anh đã bắt về nuôi khi em không dám sang nhà anh chơi vì sợ chuột đến xanh cả mặt. Ấy thế mà nó dám yêu em hơn, theo em về bên ấy ở. Anh đã rất ghét nó, ghen tị với nó chỉ vì nó được em yêu chiều, vuốt ve, được canh giấc ngủ cho em hằng đêm. Anh đã từng muốn bắt nó đem bỏ ở một nơi thật xa nhưng lại sợ em buồn và khóc ... Từ ngày xa em, nó bỏ đi rồi. Nó muốn tìm một cô chủ mới để được chiều chuộng như xưa hay cũng giống anh, tìm lãng quên những niềm thương nhớ?
Em nói là anh vô tình, vô tâm. chẳng bao giờ chịu nhớ đến em lấy một lần vì toàn gửi thư trắng. Anh thú nhận rằng mình có vô tâm nhưng không hề vô tình. Anh vẫn còn rất nhớ đến mùi xôi nếp hoa cau mà em đã xới trộm nồi xôi cúng rằm của mẹ để cho anh ăn sáng vì em biết rằng anh luôn dậy rất muộn, không kịp ăn để đi làm. Anh vẫn còn nhớ lắm vẻ mặt giận dỗi của em khi đứng ở cổng chờ anh qua để đưa cho anh chiếc ô vì em nghe dự báo rằng hôm nay trời sẽ có mưa nhưng bị anh từ chối. Em có biết vì sao không? Vì hành trang đàn ông bọn anh chỉ cần một chiếc ví là đủ.
Nghe em, giờ anh đã tìm được cho mình một người con gái, người ấy cũng yêu anh như em như em đã từng yêu vậy. Còn anh, không biết có phải tình yêu của anh đã cho em hết mất rồi nên giờ anh không còn nữa hay không mà sao anh cảm thấy nhạt nhẽo quá. Người ấy không giống em, không sợ chuột đến run rẩy như em, không khóc như em, môi họ không ngon như đôi môi của em, nước mắt họ cũng không ngọt như nước mắt của em nữa.
Giờ trước mặt anh là vài trăm lá thư của em, là vài trăm lần thương nhớ của em dành cho anh. Lá nào cũng nhòe nước, anh đếm được vị ngọt ấy. Lần nào đọc lại chúng là mỗi lần con tim anh ứa lệ. Anh đã rất muốn làm một người đàn ông mạnh mẽ của em như em đã từng nói nhưng em hãy tin rằng, cũng như em, chúng ta chỉ khóc cho nhau thôi. Anh chỉ muốn trả lại cho em những niềm thương, những giọt lệ mà mỗi lần viết chúng em đã có thôi. Đã rất nhiều lần anh muốn đốt hết chúng đi, đốt hết những gì để gợi anh nhớ đến em nhưng anh lại sợ rằng mình sẽ quên em mất. Thà đau nhiều còn hơn là phải quên em.
Mai anh sẽ dậy thật sớm để đến thăm em. Anh sẽ gửi theo lá thư này một bó cúc trắng, loài hoa mà em yêu thích nhất.
Anh không thể viết vỉnh biệt. Thương nhiều.



st
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Thư trắng mênh mông

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thư tình chưa gửi-