Bóng đêm..có ai thích nó k nhỉ? Đêm cho ta 1 chút không khí trong lành nhưng chứa đựng bao nỗi cô đơn, nỗi buồn..mà ta không thể nào thấy rõ được...Bóng đêm là thế, có gì đó cô độc và lạnh lùng, vì muôn loài chỉ thích ánh sáng thôi..đêm thật buồn, thật cô độc và lạnh lẽo..Ai cũng bỏ nó mà đi...Tôi cũng thế..
Quá khứ mình đang cố trốn chạy nó. Nếu mình không thể quên đi quá khứ thì hãy mở một cánh cửa cho tương lai, hãy cho mình một cơ hội để có cuộc sống tốt đẹp hơn trong tương lai...... Không khó đâu nếu mình thực sự muốn làm điều đó..
Khi hướng phía về mặt trời thì bóng đen sẽ ở sau lưng... Và phía mặt trời đó chắc chắn sẽ có người giang tay chào đón tôi... thường khuyên bạn bè của tôi như thế, nhưng chính tôi lại là người ôm ấp cái quá khứ của mình, chôn vùi mình vào đó mà lại không thể đứng lên. Tôi đã tự giam mình trong lòng một nỗi đau, một chiếc chìa khóa - mà mà tôi chính là người nắm giữ, tôi đã không thể khép quá khứ đó lại nhưng cũng không thể mở cánh cửa mới ra, tôi đã không tự cho chính mình được một cơ hội để hạnh phúc hơn.
Quá khứ ư, mối tình đầu đẹp đẽ và trong veo như viên pha lê lấp lánh dưới ánh nắng rực rỡ. Tôi đã trân trọng, đã nâng niu, đã tin tình yêu đó là vĩnh cửu và tôi là người hạnh phúc nhất trên đời. Nhưng đến một ngày, niềm tin của tôi bị đánh cắp, viên pha lê của tôi đã rơi xuống vỡ tan, những mảnh vỡ của viên pha lê đó cứa vào tim tôi những vết thương mà đến giờ nó vẫn thấy nhức nhối, chưa lành lại được. . Nỗi đau của nhân loại "người người yêu, người người khổ vì yêu"..
Tôi sợ...nhưng luôn tỏ ra là người bản lĩnh nhưng nội tâm của tôi cũng mong manh yếu đuối như bất kì một con người chỉ biết hít không khí và sống bằng trái tim nào khác.
Đã có lần tưởng mình không hối tiếc
Vẫn vững vàng dâu đời lắm chông gai
Nhưng không thể, bây giờ ta hối tiếc
Về những điều mình lầm lỡ bước qua
Dẫu cuộc đời có bao điều trắc trở
Và con người chẳng hoàn thiện lắm thay
Nhưng cố sống sao cho đừng hối tiếc
Vì những gì mình quyết định hôm nay