Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Share | 
 

 Những câu chuyện tình yêu tuổi học trò

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
honghanh_kt3
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn


Tâm trạng: cool
Nữ
Tổng số bài gửi: 490
Age: 23
Đến từ: Hà Nội
Châm ngôn sống: dù có chuyện gì cũng phải mỉn cười vượt qua
Số lần được cám ơn: 18
Điểm: 11794
Ngày tham gia: 26/07/2011

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 10/10
Hài hước:
10/10  (10/10)
Nội tâm:
10/10  (10/10)

Bài gửiTiêu đề: Những câu chuyện tình yêu tuổi học trò   Mon Aug 22, 2011 12:21 am

Những câu chuyện tình tuổi học trò

Chuyện 1 :
Tình yêu tuổi học trò
Ở lứa tuổi học trò , ai mà chẳng có lúc vấn vương hình ảnh của một ai đó ( có thể là một người bạn cùng lớp , có thể là một người bạn tình cờ gặp trong nhà xe , trên mạng , …) . Đối với tôi đó là một người con gái , người đem đến cho tôi những rung động đầu tiên .
Tôi và người ấy từng học chung 3 năm cấp II , bây giờ là học cùng trường cấp III . Nhưng phải đến một buổi tan trường năm lớp 10 tôi mới nhận ra ở bạn ấy có một cái gì đó rất đặc biệt mà từ trước tới giờ tôi chưa từng cảm nhận được . Cảm giác lúc đó của tôi thật khó diễn tả được bằng những dòng chữ khô khan này , chỉ có thể nói nó rất đặc biệt . Và cũng từ đó , con đường về nhà mà thường ngày của tôi không còn buồn tẻ như trước nữa mà có cái gì đó đã thay đổi hay chính tôi đang thay đổi . Để rồi mỗi lần tan học tôi lại chờ để được găp người ấy , được nghe bạn ấy cười , được trò chuyện , hay đôi khi chỉ để thấy bạn ấy đi ngang qua .
Có một thời gian chúng tôi hay đi học cùng nhau rồi lại chờ nhau về . Có thể đó là thời gian tôi thấy vui nhất ở ngôi trường này . Sau này do một sự cố mà chúng tôi không đi học cùng nhau nữa , nhưng thỉnh thoảng vẫn đi về cùng nhau .
Năm lớp 11 , đám bạn trong lớp biết việc tôi hay đi về với một bạn gái nên thường hỏi tên và lớp để đi xem mặt . Tôi không muốn chuyện này xảy ra , vì nó có thể làm thay đổi cách nhìn của bạn ấy về tôi và có thể gây ảnh hưởng đến việc học của bạn ấy . Từ đó tôi ít gặp bạn ấy hơn , Nhất là sau khi bạn ấy đổi đường về vì ngại gặp bọn bạn tôi . Những điều này làm tôi thấy buồn nhưng nó tốt cho bạn ấy và đó là điều tôi muốn .
Năm nay lớp 12 , tôi càng ít gặp bạn ấy hơn , càng nhớ . Nhưng tôi cũng không có nhiều thời gian nghĩ đến chuyện đó , tôi đang đi trên một con đường dài mà trước mắt là cánh cổng ĐH , tôi phải cố gắng .
Rồi đây chúng tôi sẽ bước vào cuộc sống , sẽ bước đi trên con đường mà mình đã chọn . Có thể chúng tôi sẽ không còn được gặp nhau nữa , nhưng những gì bạn ấy đã đem đến , đã làm cho tôi tôi sẽ không bao giờ quên , không bao giờ quên . Tôi sẽ luôn dành một chỗ trong trái tim nhỏ bé của mình để lưu giữ những ký ức về bạn ấy , về người bạn gái nhỏ bé , nước da trắng , tóc dài ngang lưng , nụ cười rất xinh , thông minh , học giỏi ....




Chuyện 2 :
...Ngày đầu tiên bước vào lớp 10, Hùng xuất hiện trước mặt tôi là một cậu học trò bảnh trai,thông minh và pha chút tinh nghịch.Luc đầu còn bỡ ngỡ bạn mới nên chúng tôi chưa thân nhau lắm...Rồi thầy chủ nhiệm vô tình xếp tôi và Hùng ngồi cạnh nhau ngay bàn đầu tiên.Cũng kể từ đấy mà mọi chuyện bắt đầu nảy sinh giữa chúng tôi.
Hùng học giỏi Toán nhưng bày trò tinh nghịch thì cũng ko kém.Trong những giờ học khác ngoài giờ học toán, Hùng thường gập những con ếch bằng giấy rồi dùng ngón tay chạm vào cái đuôi nó khiến nó cứ nhảy dần về phía tôi.Tuy tôi cũng lấy làm thích thú với chú ếch đó vì trông thật dễ thương với đôi mắt to tròn được Hùng vẽ rất khéo nhưng vì trong giờ học nên tôi ko dám để ý đến nó.Nào ngờ,Hùng cứ cố tình làm cho con ếch đó nhảy vào vở của tôi khiến tôi không kịp ghi bài.
Có lần bị cô phát hiện, thế là tôi trở thành "đồng phạm" của Hùng chỉ vì vô tình nở một nụ cười rất tươi.Biết rằng không thể để tình trạng này tái diễn mãi được nên tôi đã khuyên Hùng:"Nếu có chơi thì cậu hãy đẻ đến giờ giải lao,còn giờ học đẻ nghe giảng".Nhưng cậu ấy nói rằng:"Giờ giải lao cậu có chịu ngồi yên một chỗ đâu.Mình thích được trêu chọc cậu như vậy đấy!".NGhe Hùng nói vậy tôi tức lắm, định thưa với thầy chủ nhiệm chuyển chỗ cậu ấy đi.Nhưng nghĩ "thương" chú ếch nhỏ nên tôi lại thôi.Tôi tự nhủ rằng cứ để mặc cậu ấy chơi một mình, tôi sẽ cương quyết không để ý đến con ếch đó trong giờ học, chỉ một vài lần rồi cậu ấy sẽ thấy chán.Vậy mà Hùng vẫn chưa dừng cái trò ấy.Có lần tức quá tôi dùng tay đập bẹp con ếch xuống.Tưởng rằng Hùng sẽ giận và nổi cáu với tôi nhưng cậu ấy đã nhìn tôi và...cười.Nhin nụ cười rất duyên của Hùng mà mọi bực tức trong tôi bỗng tan biến hết.Hùng hổi nhỏ:"Bạn có thích chú ếch đó không?Nó có đôi mắt giống bạn đó!".Tôi nhìn con ếch đang nằm dí dưới mặt bàn và chỉ gật gật.
Sáng hôm sau đến lớp, tôi bỗng thấy trong ngăn bàn có một chú ếch nhỏ đang ngồi chỗm chệ ở đó.Đôi mắt chú mở to như đang nhìn tôi.Tôi liền cầm chú ếch lên và thấy có những dòng chữ:"Bạn còn giận mình nữa không?Tặng bạn chú ếch này nhưng bạn đừng đập nát nó nữa nhé!Hy vọng rằng từ nay trở đi chúng ta sẽ là bạn tốt của nhau".
...Thế rồi thấm thoát đã ba năm học trôi qua.Chúng tôi đã trở thành bạn thân của nhau.Ngày liên hoan tốt nghiệp lớp 12 và cũng là ngày sinh nhật của tôi,Hùng đã tặng tôi một chú ếch con nhưng ko phải bằng giấy nữa mà là bằng thủy tinh.Một mảnh giấy nhỏ với lời chúc thật thân thương:"Ếch con ơi!Hãy tự tin, chiến thắng kì thi tới nhé!".
...Và cho đến hôm nay,mỗi đứa một trường.Chúng tôi không được học cùng nhau nữa, tôi cũng ko bị con ếch ngày xưa"quấy rầy" nữa nhưng đó sẽ mãi là kỉ niệm đáng nhớ về một thời học sinh của chúng tôi




Chuyện 3 :
TÌNH YÊU KHÓ QUÊN.
Vào mỗi sáng,mọi người đi vắng hết nên dãy trọ thường vắng vẻ,hưu quạnh.Tôi mở cửa phòng đón bầu không khí trong lành, dịu mát.Những lúc như thế,tôi dễ dàng học bài hơn.Chiếc bàn tôi học kề bên cửa sổ hướng ra ngoài một mảnh vườn nhỏ với những luống rau xinh xắn. Khung cảnh thật đẹp và yên tĩnh.Khi tôi đang chăm chú dán mắt vào cuốn sánh, bỗng vật gì bay vụt qua đầu. Tôi giật mình quay ra. Quả khế chín nhũn nằm chình ình trên mặt bàn.Tôi nhào ra khỏi cửa.Ngoài sân không một bóng người.
...Sáng hôm sau,tôi thấy có mảnh giấy nhỏ nhét qua khe cửa.Trong đó vẽ nguệch ngoạc hình một mặt người méo xệch mồm ngậm thuốc.Có lẽ có ai đó ám chỉ tôi vì cái tật nghiện thuốc.Nhưng là ai thì tôi không tài nào đoán được.
Một buổi tối, tôi nhận được lời mời sinh nhật của một bạn gái cùng dãy trọ.Vì có chút việc nên tôi đến hơi muộn.Mọi người đã ra về gần hết.Đang ngồi nói chuyện bỗng điện phụt tắt.Trong ánh nến lúc mờ lúc tỏ, bất ngờ em, cô gái nhí nhảnh hay cười nhất cả bọn,bỗng thú nhân về trò đùa mấy ngày trước.Điều đó làm tôi quá đỗi ngạc nhiên.Khi mới chuyển đến đây, mấy lần gặp tôi đều chủ động chào em.Nhưng đáp lại chỉ là sự lạnh lùng khó hiểu.Thế mà không ngờ em lại là tác giả trò đùa tinh nghịch ấy.
Mọi thứ cứ hối hả xô đến tựa một giấc mơ.Tôi không bao giờ dám nghĩ tình cảm của mình lại được em đón nhận chân thành và nồng nàn đến thế.Em rất xinh mà lại có quá nhiều người theo đuổi.Ngay dãy phòng trọ này,mấy anh cạnh phòng tôi vẫn mơ là người đưa đón.Với em tôi không dám mơ tưởng điều gì bởi suy nghĩ nó sẽ vượt ra khỏi tầm tay.Mãi sau này,có lúc em đã thú nhận về điều tôi ko sao lý giải được.Chính sự dửng dưng của tôi đã thu hút em và đó là cơ hội gắn kết hai đứa.Con gái thực sự vẫn là một thế giới đầy bí ẩn!
Từ ngày yêu em,mỗi buổi sáng đã bắt tôi phải nôn nao vì chờ đợi.Moi người đi hết, mình tôi ngồi ngóng đợi tiếng xe lọc cọc thân quen về con ngõ nhỏ.Mong em về chỉ để nhìn thấy em cười và nghe kể những câu chuyện ko đầu ko cuối.Chừng ấy thôi cũng đủ vơi hết sự nhớ nhung thường trực trong lòng...Có lẽ đó là những ngày tháng tôi thấy ngập tràn ý nghĩa và thiết tha nhắt trong suốt năm năm đằng đẵng xa nhà.
Ngày sinh nhật em, tôi tặng một chiếc vòng mã não.Chiếc vòng mua chỉ mấy chục nghìn nhưng lúc nào cũng thấy em mang nó trên cổ tay như một vật bất ly thân. Tôi mơ ước, khi nào đi làm có tiền nhất định sẽ tặng em một chiếc vòng như thế nhưng bằng vàng.Em lắc đầu bảo vẫn thích cái vòng mã não đó hơn.Khi tập quân sự ở trường , em tháo ra ,cẩn thận cất ở nhà.Điều đó làm tôi thực sự xúc động.Tôi biết có nhiều người sẵn sàng tặng em một chiếc vòng đẹp hơn và giá trị hơn gấp nhiều lần.Tôi chỉ mong ra trường sớm để có thể thực hiện đươc ước mơ bấy lâu vẫn ấp ủ của mình.
Tình yêu hai đứa lớn lên cùng với tuổi sinh viên đầy thiếu thốn.Chưa một lần tôi rủ Lan đi chơi ngoài công viên hay đi xem phim như vẫn thấy ở một tình yêu học trò. Nơi chúng tôi học gần một ngôi chùa lớn. Hai đứa thường đến đó tìm những phút giây yên tĩnh sau những giờ căng thẳng trên lớp.Ngôi chùa như một ốc đảo giữa đô thành ồn ào và khét lẹt xăng xe. Cũng chính tại đó, lần đầu tiên tôi đã thắp một nén nhang thành tâm mong trời đất phù hộ cho tình cảm của mình. Trong tiếng kinh rì rầm chốn linh thiêng ấy , tôi cứ ngỡ sẽ không có điều gì chia cắt được tình yêu của chúng tôi.
Thời gian để 2 chúng tôi gặp nhau trong ngày không nhiều. Tôi học chiều, còn LAN đến lớp vào buổi sáng.Chỉ chiều muộn hoặc những ngày nghỉ , cả hai mới có thể gặp nhau 1 cách trọn vẹn.Buổi tối em phải học thêm Anh ngữ nên thời gian dành cho nhau càng hạn hẹp. Có những buổi trời mưa tầm tã, tôi chở em về trên chiếc xe đạp cũ kĩ.Đi ngang đường, xe bị trượt cá, đường phố vắng tanh, nước xối xả.Hai đứa đành dắt bộ, nép tạm dưới một mái hiên bên đường. Em cầm tay tôi không nói, nhưng tôi nhận ra trong đôi mắt đen huyền của em chan chứa sự tin tưởng.Cả 2 cứ lặng lẽ như thế trong khi ngoài ngoài trời mưa tầm tã.
Những ngày tháng tuyêt đẹp trôi qua thật nhanh.Khi chuyển đến dãy trọ này, tôi ,đã bươc vào kỳ cuối cùng của đại học. Trường đã liên hệ để sinh viên về quê thưc tập.Hôm chia tay em cũng tại ngôi chùa ấy. Em nhìn thẳng vào mắt tôi dò xét. Còn tôi thì hứa chắc chắn sẽ quay trở lại nơi này. Tôi nghĩ chẳng có lý do gì mà tôi phải xa em mãi mãi cả. Chúng tôi đứng rất lâu dưới mái hiên cong vút của ngôi chùa tưởng như không thể rời nhau được nữa. Ngoài trời từng cơn gió đông thổi tới mang theo cái lạnh căm căm , buốt giá...
Suốt thời gian xa nhau gần bốn tháng, hai đứa chỉ gặp nhau qua điện thoại.Tôi nghĩ giản đơn rồi chúng tôi sẽ được ở mãi bên nhau.Cái mơ ước cả hai sẽ tiến xa hơn luôn bay bổng trong tâm trí tôi. Gần hết kỳ thực tập, mọi thứ đã tan biến.Sự kì vọng ở lại quê làm việc của tôi rơi vào ngõ cụt.Gần 1 năm thất nghiệp ở nhà đã giúp tôi nhận ra thực tế cuộc sống. Và tôi đã cự tuyệt lại tất cả trong sự im lặng.
Thời gian trôi đi nhanh quá, thấm thoát mà đã gần ba năm. Cái cảm giác se lòng thường tìm về cùng với nỗi nhớ quay quắt. Hà Nội , ở nơi ấy có môt người con gái tôi yêu chỉ mấy hôm nữa thôi rồi sẽ rời xa Hà thành mãi mãi. Nguyện cầu em hanh phúc, không biết em có nhớ và tha thứ cho tôi không? Mấy lần có dịp qua qua ngõ nhỏ ngày xưa, đứng ngoài nhìn vào mà nhớ em da diết. Cảnh vật chẳng thay đổi bao nhiêu, vẫn là tán khế lòa xòa quen thuộc soi bóng trên bể nước, khóm thủy tiên trắng trước hiên nhà, lối nhỏ hun hút gió...,và tưởng như còn nghe thấy tiếng em cười đâu đây. Giờ đây, vượt trên cả nuối tiếc là sự hối hận muộn màng. Tất cả luôn bắt tôi phải nhớ về những tháng ngày hạnh phúc ngắn ngủi trong tình yêu xuyến xao đầu tiên với một người con gái.




Chuyện 4 :
Như thường lệ, tiếng trống trường vang dội lên từng hồi trước giờ vào học, một anh học trò tuy là đã học lớp 11 nhưng tâm hồn trong trắng ngây thơ lắm, lật đật chạy vào lớp học sớm hơn mọi khị Hắn bước vào cửa lớp hập hà hậm hực như đang tìm cái gì đó, con mắt không nhìn một ai ngoài cái hộc bài ngay chổ anh ta ngồị chốc lác sau, 1 nụ cười nở trên môi hắn như là muà xuân đang thấp thoáng đâu đâỵ Hắn rút ra trong kẽ hộc bàn 1 mãnh giấy nho nhỏ với những dòng chữ chớp nhoáng.
"" Anh Hoài mến !
Em tên là Linh và em cũng rất hân hạnh được làm quen với anh. Chúng ta ngồi chung chổ là đã có duyên rồi đó anh!. Thôi em fải vào tiết học ngay bây giờ, hưá với anh là ngày mai em viết dài hơn. ""

Hắn ghép lá thư hộc bàn nho nhỏ đó lại rồi ôm vào ngực trong khi gương mặt thì tươi lên với ngàn nụ cười liên tiêp''. Oh thì ra Hắn đã viết thư hộc bàn làm quen với người ngồi chung chổ mà vào buổi chiềụ Trường ở vùng này rất đông học sinh cho nên đã chia ra hai thời khoá biểu khác nhau cho học sinh lớp 11, 12 và lớp 10. Đại đa số học sinh lớp 10 thì fải học vào buổi chiềụ Cô ta, Linh, vưà mới lên trường này có vài tuần. Hắn thì đã là lơp'' 11 cho nên đã quen hết mọi ngỏ ngách trong lớp học cũng như trong trường. Thế rồi thư hộc bàn qua lại, đem đến những niêm vui khó tã cho 2 bên với những buỗi hẹn gặp măt. nhau đi ăn chè, yogurt. Cuối tháng ba vào những ngày cắm trại ý nghĩa nhất trong đời hắn, hắn đã tặng Linh 1 món quà, 1 trứng vịt, trong số 50 trứng mà hắn đã thắng qua cuộc thi luộc trứng vô cùng lý thú. Món quà tuy ngộ nhưng từ đó hắn và Linh tiến lại gần hơn cũng qua những vầng thơ nhí nhãnh hòhẹn được truyền đạt qua thư hộc bàn.

Trường tổ chức thi hoa hậu duyên dáng và học giỏi vào dịp cuối năm theo truyền thống hẵn có từ lâụ Tin vui buồn lẫn lộn làm hắn chợt ngẫn người ra suy nghĩ. Có ai ngờ Linh đã đoạt giãi vương niệm hoa hậu cuả trường và cô cũng là học sinh đứng hạng nhất trong lớp 10A9. Hắn mừng cho Linh lắm nhưng lo là từ nay cô ta sẽ có nhiều người dòm ngó hơn. Hắn đã yêu cô ta rồi! Khi yêu cái tính ít kĩ tự nhiêu bộc phát. Thật ra hắn cũng là 1 học sinh giỏi của trường và từng đoạt nhiều giãi học sinh giỏi toán, hoá cuả Huyện và Tỉnh, thế nhưng hắn vẫn cứ lọ Tháng sáu trời mưạ....Hoa phượng nở...bạn bè chia tay nhau vì tiếng ve đã khẽ bão "Muà hè đã đến ". Tình cờ 1 lá thư gởi tới cho hắn bằng đường bưu điện từ chủ nhân tên là LINH. Hắn ngần ngại 1 hồi trước khi mở thư ra đọc. 1 nụ cười lại nở trên môi hắn như nụ cười lần đầu hắn nhận được lá thư học bàn vào mấy tháng trước. Linh nói "Linh yêu hắn lắm! ba tháng hè chia tay làm cho Linh càng nhớ hắn nhiều hơn". Kèm theo lá thư đó là 1 bài thơ mà theo hắn là ýnghiã và hay vô cùng....hay vạn lần hơn thơ cuả Xuân Diệu miêu tã về Tình Yêụ

Từ thư hộc bàn chuyễn sang thư bưu điện, hắn cũng làm những bài thơ tặng LINH. Những bài thơ đầu đời nhưng tràn đầy lòng yêu thương và thành thật. 3 tháng hè qua nhanh mà cũng chậm. Chậm là vì hắn đếm từng ngày để đi lấy thư của nàng. Tuy là chỉ cách xa nhau có 30 cây số, nhưng gặp măt. nhau quả là 1 vấn đề. Hè qua, năm học mơí lại về. Lần này hắn và Linh học cùng thời khoá biểu là vào buổi sáng. Nhiều lần tiếng trống ra chơi khỏi dậy, tim hắn cũng đập mạnh và nhanh theo nhịp trống. Hắn muốn mời Linh đi "ăn hàng" theo nghĩa cuả con gái hay dùng, nhưng lại sợ bị bạn bè cười và chọc hắn. Bây giờ hắn đã học lớp 12, nhưng tâm hồn vẫn ngây thơ như ngày nàọ Có lẽ tuổi tác của hắn cũng là phần nào ảnh hưởng. Từnhỏ đi học sớm và nhãy lớp 1 lần cho nên hắn chỉ mới có 16 tuổi là đã học lớp 12, ấy thếmà không ai trong nhóm bạn cuả hắn hay biết điều nàỵ

Tiếng trống ra chơi vưà dứt, hắn chạy lẹ sang lớp bên kia để tìm Linh. không biêt''hắn đã ăn cái gì mà sao lần này bạo dạn thế ? Hắn đứng ngoài cuả chờ Linh rạ Gặp hắn Linh cười nhưng lại hơi ngại ngùng. 2 người ra ngồi tâm sự trên ghế đá dưới gốc cây bàng mat'' rượị Ngập ngừng chốc lác rồi hắn cũng vào câu chuyện. Từng lời một tuông ra như từng giọt lệ âm thầm rơi rớt trong trái tim hắn. Hắn nói "Nhà anh đã phỏng vấn đi Mĩ và chỉ còn vài tháng nữa thôi cả gia đình anh sẽ lên máy bay qua xứ Hoa Kỳ...."

Linh nhìn hắm đăm đăm và không tin chính ở tai mình. Tiếng trống vào lớp vang lên, hắn và Linh chia tay trong thầm lặng với bầu không khí nặng trĩu .

Ngày chuẫn bị lên Phi trường Tân Sơn Nhất, hắn có gặp Linh 1 lần cuốị Linh vưà học xong lớp bồi dưởng Anh Văn ban đêm lúc 10:00, lấy xe ra cổng và gặp hắn đứng đó chờ từ lâụ 2 đứa dắt xe đạp đi dọc theo con đường dài dưới ánh đèn đêm. Chợt hắn cảm giác Linh tựa đầu vào vai hắn...và lệ tuôn tràọ............
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Những câu chuyện tình yêu tuổi học trò

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
»  BST "Những Cảnh Làm Tình Đẫm Khí" LUÔN CẬP NHẬT
» Sữa Tươi Tinh Trùng Tuôn Trào
» Tìm người nói chuyện
» Bộ bài Banshees - Bộ bài chuyên cho Phi bài
»  CHUYỆN HIẾM VIỆT NAM 3(hàng độc có 1 ko 2)
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Giao lưu :: Chia sẻ suy nghĩ-