Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 BA CHƠI XẤU QUÁ HÀ thái san

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ttv2007
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : fun
Nam
Tổng số bài gửi : 21
Age : 76
Đến từ : viet nam
Châm ngôn sống : học, học và học mãi
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 22663
Ngày tham gia : 20/07/2011

Bài gửiTiêu đề: BA CHƠI XẤU QUÁ HÀ thái san   Wed Jul 20, 2011 3:25 pm


BA CHƠI XẤU QUÁ HÀ
thái san

Tối khuya rồi mà đứa con cưng chưa chịu đi ngủ. Bố nói với đứa con rằng:
-Ba cỡi ngựa cho con coi nhé, nhưng coi xong phải đi ngủ mai thức sớm.
-Vâng.
Bắt mẹ làm ngựa nhong nhong chừng dăm phút, nghe chừng ngựa đã mệt xuống sức. Con bèn nói:
-Ba xấu quá hà ngựa của con không mệt sao được.
-Sao hả bé cưng của ba.
-Ba chơi kỳ quá hà.
-Con nói sao.
-Ba kỳ quá nên ngựa của con sớm mệt là phải. Nhìn trừng vào con lắng nghe diễn tả:
-Nhong ngựa mà sao ba còn nhét fóc vào dưới ngựa của con sao nó không mệt hở ba cũng là lạ.
……….
BÀ GIÀ KHÓ NẾT
thái san
Trong cùng xóm tôi ở cuối đám dây điện chằng chịt không hàng ngũ vô trật tự.
Một sáng kia nhờ thợ điện mắc đường dây gần nhà bà già mà bên kia đường, cái tính cách luộm thuộm vô hàng lối hay không khoa học của những thợ điện bây giờ đã giận còn gặp bà già đầu cột bên đường đến phát chán. Không những đã một ngày rưỡi rồi vẫn còn nói qua lại đến ba bốn chục lần sau còn to tiếng nhưng tôi vẫn mặc. Định sáng nay qua nói với bà đôi lời cho khu xóm êm thắm.
Quần áo ăngtani đàng hoàng đến tận nhà bà cũng vẫn chưa bớt lời khi tôi đã bước vào hiên của nhà bà. Định bụng sẽ sơ vài câu bà sẽ êm thắm thôi, nào ngờ vừa thấy mặt bà càng chửi thêm, sợ ông già vợ bên sẽ mang tiếng vì mình, tôi vẫn cố gắng bước tới như lấy can đảm lắm. Thấy tôi quần áo chỉnh tề bà những tưởng đến xin lỗi. Tôi rất tự nhiên bước vào dưới bao con mắt hàng xóm. Chắc có kẻ nói tôi xin xỏ chi cho bà bỏ qua chuyện sợi giây điện đang chuẩn bị kéo căng ngay sáng nay.
Bao nhiêu con mắt chờ đợi dõi nhìn. Một lúc sau tôi bước vừa ra khỏi nhà không những chưa yên lặng mà lại phát âm nặng nề hơn to hơn.
Ai cũng lấy làm lạ. Có người còn nói với tới tai tôi nghe được:
-Anh ấy đến đứng đắn như vậy mà sao bà quá cố chấp, và sự việc chửi rủa như vậy kéo dài đến hai ngày ba đêm liền.
Chưa ai biết sự việc xẩy ra sao nữa, họ còn chê trách bà già khùng, không biết điều.
Nhiều ngày sau đó ai hỏi duyên cớ sao mà làm bà già nổi đóa lên vậy. Tôi cũng không đính chính hay diễn giải gì cả.
Một tuần sau đến sinh nhật tức NOEN vô tình có mặt bên cạnh nhà thằng cháu của bà lại là học trò KENJISU của tôi. Bà mới bước qua diễn giải và phân bua với cả đám đông có tôi trong đó:
-Các anh tưởng ông nhà văn này đến xin lỗi tôi đó phỏng, không có mới chết chứ làm mang tiếng tôi quá chừng và khàn cả tiếng phải vào viện mất cả mấy trăm ngàn chứ chẳng chơi gần như nằm mất ba ngày. Ngưng một chút rồi bà nhìn thẳng tôi và nói:
-Ông còn chưa dám nói ra cho các anh biết, vậy bây anh nói ra cho họ hiểu luôn đi, dù chính tôi biết cũng có lỗi, nhưng nói chung người VN làm gì cũng bừa bãi, các anh nhìn những chùm giây điện khắp nơi trong nước của mình xem có chỗ nào trật tự không đã. Các ông biết nhà văn nói gì không, nhà văn ghé sát tai tôi chửi tôi:
-“Con đĩ già lắm mồm” những thằng nó làm và chăng giây bừa thì bà chẳng nói còn tôi cẩn thận lại bị bà chửi là thế nào, mà bên kia đường. Đấy các ông bà thấy chưa vậy tôi không im nên thân làm khổ thấn.
Thực tế xong mấy ngày nằm nhà đau khàn cổ ngẫm nghĩ cũng nói đến đúng đấy mà mình có dám chửi chúng bao giờ.
Thấy tôi sai nay nhân đây tôi bèn “xin lỗi ông nhà văn” xin ông và gia đình cùng khu xóm đừng cười tôi nữa.
thái san nhân dịp NOEN 2009

BẢNG LỆNH LẠ ĐỜI, BẪY LẤY TIỀN
thái san

Ngay gốc cột điện, theo lẽ không phải là nơi treo bảnh hướng lưu, nhưng lại có, bảng treo trước vài tháng có chữ (xe không được quyền đi thẳng khi có đèn đỏ), nhưng vài tháng sau lại có bảng khác nhỏ hơn (được phép đi khi có đèn đỏ). Suy nghĩ nhiều chẳng biết ai viết và lệnh như vậy của ai, có học trường về giao thông không, lẽ ra không viết thì thôi hoặc để hẳn cho người dân từ đó tự giác như luật đi đã từng quy định đàng này đường thẳng nên để chỉ dành cho xe nhỏ hai bánh thì viết vào, rồi khi cho đi cũng “phải” nên viết vào chữ xe hai bánh.
Nhưng họ cố tình hay vô ý không viết. Thằng cháu nội nói nhỏ chỉ đủ vừa ông nghe:
-Ông ạ họ để ai đi vào kiếm đủ mánh khóe lấy tiền đó chứ chẳng chơi đâu ạ. Tôi nhìn thẳng vào mặt nó cố nhìn và định xem làm sao dám nói những câu không tốt như vậy, nhưng mặt vẫn tỉnh queo. Tôi dò xét:
-Sao con dám nói vậy có oan sai không.
-Sao mà sai được ông, con đứng nhìn họ chạy vào hàng thuốc tây xin giấy báo là con biết ngay à.
-Xin giấy báo làm gì mà biết ngay.
-Họ dấu tiền gấp vào đưa dấu mọi người nhưng họ có nhìn thấy con đang cố cúi nhìn từng tí một mà ông. Nó nói tiếp:
-Vậy con học chống tham nhũng sao được.
-Con cố gắng học lấy điểm thôi còn ai tham nhũng họ cũng cứ làm chứ sao họ lại sợ con, lại nữa họ chẳng làm gương cho con và các bạn, thì họ sẽ trả lời với sử và trong mục của Bác Hồ và những câu cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư.

thái san + viết 7000

BÁNH ĐA NƯỚNG
thái san

Nhiều khi ngồi nhậu nhẹt với nhau thường nhắc đến tên đứa vô lối và vô học nhất là thằng Lâm văn Hế. Kháo với nhau rằng:
-Trước nó làm thằng tay sai trong HTX mua bán cũng họ Lâm, thường bị sai vặt anh ta giận lắm, nhưng không biết làm sao lỡ dưới trướng thằng chỉ biết viết vài chữ như chữ ký thôi. Giận căm gan như theo đóm ăn tàn phải chịu vì mình cũng họ Lâm thôi thà rằng như thế đôi khi có lợi. Có một lần một đám rủ nhau uống rượu một quán ngoài hè trong ngõ, không biết cãi nhau vài câu đứng lên sừng sổ như muốn đánh nhau. Tôi bỏ chạy, Hế nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống, nhưng gặp tay sừng sỏ dù không bao giờ dám động thủ nhưng Hế vẫn không dám làm gì chỉ ngồi vênh mặt lên trời như ta chẳng thèm nói chuyện với kẻ đối diện mà mình phải kiềng nhưng chưa dám phát ngôn.
Cuối cùng ông bạn nhà kế cận quán cháo lòng thường xuyên đến để lợi dụng làm vài sị có cớ mà tếu táo nhìn vào Hế và nói:
-Tôi thấy thằng cháu nội ông (chỉ vào tôi) thường đến nhà tôi nhắc đến cái bánh đa nướng cơ mà. Một lúc sau lại tiếp một cách vô vi không muốn động chạm nhưng chính điều này lai càng gia tăng sự vênh của bánh đa. Nó là thằng cháu nội của ông mát ý mà để ý đến làm chi rựa.
-Nó cũng còn đủ nhìn nhận ra ông như thế không có học đó, chứ đừng tưởng, dù sao cũng con nhà nòi, còn chưa nói sánh với nó.

thái san



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nero
Thành viên rất chi là chăm ngoan
Thành viên rất chi là chăm ngoan
avatar

Tâm trạng : tired
Nam
Tổng số bài gửi : 1034
Age : 24
Đến từ : Nơi tình yêu là từ vô nghĩa.......
Châm ngôn sống : Mối tình đầu là mối tình muôn thuở Tan nát rồi chẳng thể nào quên Tôi chết lặng khi đứng nhìn người khác Đứng tươi cười bên cạnh người tôi yêu
Số lần được cám ơn : 62
Điểm : 23990
Ngày tham gia : 03/07/2011

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 1.7/55
Hài hước:
10/1  (10/1)
Nội tâm:
5/10  (5/10)

Bài gửiTiêu đề: Re: BA CHƠI XẤU QUÁ HÀ thái san   Thu Jul 21, 2011 12:43 am

cũng hay mặc dù mình "nỏ hiểu chi cả" ( nghĩa là ko hiểu cái gì í mà)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

BA CHƠI XẤU QUÁ HÀ thái san

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Giải trí :: Truyện cười-