Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Hạnh phúc như những gọt mưa không thể nắm giữ trong lòng bàn tay, mà nó như mạch máu len lỏi trong tim!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
rock_2205
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Tâm trạng : cool
Nam
Tổng số bài gửi : 1
Age : 25
Đến từ : viet nan
Châm ngôn sống : song la cho di dau chi nha
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 23313
Ngày tham gia : 06/06/2011

Bài gửiTiêu đề: Hạnh phúc như những gọt mưa không thể nắm giữ trong lòng bàn tay, mà nó như mạch máu len lỏi trong tim!   Mon Jun 06, 2011 2:20 pm


Hạnh phúc như những gọt mưa không thể nắm giữ trong lòng bàn tay, mà nó như mạch máu len lỏi trong tim!
Em!
Hãy cho tôi gọi Nương như vậy nha! Hãy cho tôi gọi em bằng những từ yêu thương nhất mà những người yêu nhau vẫn thường gọi nhau nha em! Tôi vẫn mãi yêu và yêu em rất nhiều!
Khi nói với em mình tạm xa nhau tôi đã đưa ra rất nhiều lý do. nhưng em à! những lý do đó tôi chỉ làm cho em chấp nhận điều đó!
Trước khi đưa ra lời đề nghị ấy em biết tôi đã suy nghĩ rất nhiều không? Suy nghĩ tôi cần phải làm điều gì đó để chứng minh tình yêu của tôi giành cho em là thực tôi yêu em không vì bất cứ lý do gì hết chỉ đơn giản tôi yêu em.
Tôi kể cho em một câu truyên mà tôi đã được đọc nha! Khi đọc xong em sẽ hiểu về tôi và em sẽ biết lý do thực sự khi tôi đề nghị xa em một thời gian.
“ Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.
Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập. Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng làm sao cô đến chỗ làm việc được đây ? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm - đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào ? Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự đi xe buýt. "Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng - "Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không ? "
Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt.Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới.
Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày ... Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được.
Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.
Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi việc. Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: "Tôi thật ghen tỵ với cô đấy nhé !". Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng, có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô hỏi:
- Sao anh lại ghen với tôi được ?
- Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc !
- Tôi được bao vệ ? Anh nói thế tức là sao ?
- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn !
Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất. Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã.”
Đó là câu truyện mà tôi đã đọc . Em biết tôi muốn nói gì qua câu truyện ấy chứ?
Em à! Tất cả sư quan tâm , những lời nói nhắc nhở em hằng ngày không phải vì tôi xem em như một đứa con nít một cô bé đâu e ! Em biết tại sao tôi làm vậy không? Tất cả điều có lý do hết rock ngốc của tôi. Khi quang tâm em như vậy tôi rất sợ rất sợ những điều tôi quang tâm đến với em chỉ là sự quan tâm bình thường của xã hội của những người quen biết với nhau.
Và cũng vì vậy tôi muốn xa em một thời gian để em có thể thích nghi với tốt hơn và không muốn em thấy rằng tôi chỉ xem em như là một cô bé ngày nào cũng nhắc nhở em cũng bắt em làm theo ý của tôi tôi muốn em tư lập có thể tự chăm sóc chính mình không cần bất kỳ ai quan tâm quá đáng tôi nghỉ như vậy mới thực sự là tôi yêu em.

[url][/url]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Hạnh phúc như những gọt mưa không thể nắm giữ trong lòng bàn tay, mà nó như mạch máu len lỏi trong tim!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» MƠ TRONG MƠ
» Người trong mộng
» Từ "khát" trong tiếng Anh nghĩa là gì?
» Pics các cặp trong DC
» Ý nghĩa ngày sinh trong 12 tháng theo các loài hoa
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Giao lưu :: Chia sẻ suy nghĩ-