Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Hãy yêu nhau nhiều như có thể

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Trần Thị Bảo Ngọc
Quản trị viên
Quản trị viên
avatar

Tâm trạng : sad
Nữ
Tổng số bài gửi : 2405
Age : 29
Đến từ : Nam Định
Châm ngôn sống : Thương trường như chiến trường
Số lần được cám ơn : 357
Điểm : 30920
Ngày tham gia : 25/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Hãy yêu nhau nhiều như có thể   Sun May 08, 2011 8:28 am

Chẳng có gì nhạy cảm, run rẩy, yếu đuối như tình yêu! Chính vì thế mà người ta mới kết đôi để được dựa dẫm, nương tựa, coi bạn tình như nơi trú ẩn của mình.

Tình yêu giống thứ gì? Hãy xem những đứa trẻ ở mẫu giáo, buổi trưa, khi bố mẹ cũng không có ở đó... Nhưng khi cô giáo chỉ cần chạm nhẹ bàn tay, thậm chí ở xa thì với bàn chân tới, đứa trẻ liền yên tâm ngủ tiếp.

Những đứa trẻ xung quanh nếu chạm vào người cô giáo, chúng yên tâm vì đã có tình yêu che chở nên ngủ ngon lành. Chúng chẳng khác gì một đàn gà con muốn nấp dưới cánh mẹ để tìm sự che chở bình an.

Che chở và bình an chính là bản chất của tình yêu. Vậy thì khi đôi lứa cãi cọ nhau, từng tiếng nhỏ tiếng to đều gay gắt quát tháo, đó là khi người ta cảm thấy mình không được che chở và bình an nữa.

Đó là những câu “Tại sao tối qua anh về muộn?” có nghĩa là, hình như anh đi với ai, sắp bỏ rơi tôi khỏi vòng tay ấm áp để tôi phải thui thủi một mình.

Hoặc “Tại sao lại có cú điện thoại với giọng nói lạ gọi cho em?” đó là nỗi ám ảnh về việc dường như tình yêu của anh không được đong đầy mà nó đang bị hao vơi vì chia cho ai đó?

Người ta chất vấn nhau vô vàn câu hỏi để khảo sát “Khẩu phần yêu” của tôi có còn nguyên vẹn không?

Và mỗi khi cảm thấy khẩu phần ấy hao hụt, tâm hồn người ta liền bứt rứt, đứng ngồi không yên, bất an, dẫn đến tra hỏi, cật vấn, chành chọe, cãi cọ để đòi trở về tình trạng ban đầu.

Nhưng không phải trái tim lúc nào cũng có ngay cơ hội đòi tra khảo bạn tình, như người đời nói, người ta còn ghen bóng ghen gió, nghĩa là chưa có gì hình thành rõ nét cả, nhưng người ta đã ám ảnh cơn ghen. Chưa rõ nét thì chưa thể tra khảo, nhưng trái tim hoãn nợ đó cứ tích mãi trong lòng nó sự tủi thân.

Có bao nhiêu nỗi tủi thân đây? Trời ơi, nhiều lắm! Tủi thân vì nhà nghèo ư? Có! Tủi thân vì tại sao nụ cười của chàng bỗng lại “rẽ” sang một khuôn mặt khác? Có!

Tủi thân vì ta đang nói lời có cánh, nàng cũng chẳng thèm nghe, trong khi nàng lại quan tâm đến giá tiền của một con cá hay mớ rau? Có! Tủi thân vì ta có mái tóc mới mà chàng không hề biết, có khác gì chàng đã quen nhìn ta như một chiếc ngăn kéo muôn đời cũ kỹ?!

Rồi mùng 8-3 đã qua đi, vậy mà chẳng thấy hoa của chàng đâu, cũng không hề có cả lời mấp máy trên môi nào dành thông điệp cho phái yếu nhân ngày Quốc tế Phụ nữ?!

Thôi thì đành chịu, có khi chàng nghĩ đó là ngày của phụ nữ toàn cầu, là của chung, nhưng đã qua rồi cả ngày sinh nhật của riêng ta, chàng cũng quên liền... thử hỏi làm sao ta có thể không tủi thân?

Một sự bỏ quên rõ ràng như vậy, khác gì ta đang sống sờ sờ đã bị trái tim của chàng xếp vào kho! Mà là trong cái góc mốc meo lãng quên nhất ở trong kho?

Tủi thân đã tích lũy khối thuốc nổ lớn thế nào? Có nhiều gã trai dồn tiền mua súng máy và đạn dược, tìm đến lớp học của cô nàng, không chỉ xả súng vào nàng, mà còn bắn tất cả những cô gái khác chỉ vì họ cùng giới tính với nàng.

Tại sao gã làm vậy? Vì gã nghĩ, ta không chỉ bị nàng bỏ rơi, mà cả thế giới đàn bà của nàng bỏ rơi ta. Ta không còn vớt vát được cơ hội nào để yêu thương một trong những cô gái ấy. Vậy thì ta căm thù tất cả bọn họ. Ta muốn xả súng để trả thù cái thế giới đã bỏ rơi, đã lãng quên ta.

Không chỉ có tình yêu giới tính, như trên chúng ta đã nhắc đến tình yêu của gia đình như gà mẹ xòe cánh ấp ủ những gà con.

Có cả vụ án, gã trai to lớn kia dùng súng, dùng dao tấn công người nhà mình, dù đó là bố mẹ, cô dì chú bác, hay anh chị em... Bởi vì, chính nỗi tủi thân của gã đã tích tụ nhiều ngày, nhiều tháng.


Che chở và bình an chính là bản chất của tình yêu... (Ảnh minh họa)
Gã cho rằng: Mọi người đã bỏ quên gã, người khác được chiều chuộng, được chăm lo, được chia sẻ, được an ủi, được tặng nhiều quà..., còn gã thì không!

Lúc nào gã cũng phải thui thủi, ôm lấy nỗi tủi thân, chẳng được ai gần gũi trò chuyện, chiều chuộng và để ý tới. Gã ở trong nhà mà như đồ thừa.

Rõ ràng, một đứa bé đi mẫu giáo khi khóc ré lên khi có bàn chân của cô giáo chạm vào để làm yên giấc ngủ, còn gã lấy đâu ra bàn chân đó.

Đêm tối hoang vu lạnh giá, gã quờ tay vớ cái gối ôm cũng không có nốt, trên giường em gái thấy lăn lóc đến dăm bảy cái gối ôm, còn gã tại sao không có nổi cái nào...

Sự tủi thân của gã cứ tích ứ theo năm tháng, rồi một ngày không chịu đựng được nữa, gã đã mang súng về xả vào chính những người thân.

Chính vì sự tích lũy của tủi thân có thể gây nên những hiệu quả vô cùng trầm trọng, nên các chuyên gia về gia đình khích lệ người ta: Chớ có sợ hãi sự bình an của gia đình bị phá vỡ đến mức không bao giờ dám cãi cọ.

Khi có vấn đề hãy nêu ra, có thể dẫn đến cãi cọ, nhưng đó chính là dấm ớt chỉ làm tăng hạnh phúc...

Cãi cọ khi đó chính là cách thẳng thắn tháo cởi vấn đề. Trận đấu ngã ngũ, người ta có thể trở lại trạng thái hòa bình.

Trái lại, nếu cứ gìn giữ bình yên bằng cách lưu giữ vấn đề lại, vấn đề không được giải quyết sẽ ứ đọng, tồn kho, gây sức ép đến độ nổ tung.

Người đời vẫn biết, người hiền khô như đất lại thường cục tính. Vì đó là mẫu người không chịu nói ra cảm xúc của mình, cứ tích lũy lại, cho đến khi không còn chịu đựng được thì bùng nổ, phá đổ mọi chuyện.

Tủi thân cũng là một trong những bi kịch lớn nhất của tình yêu trong chuyện của nàng Tô Thị. Chồng nàng, khi chải tóc cho nàng đã phát hiện ra chiếc sẹo trên đầu, đó chính là em gái của mình. Chàng tủi thân quá. Trời ơi, định mệnh trớ trêu, sau bao ngày thầm yêu trộm nhớ cưới được nàng về, hóa ra lại cưới phải em gái của mình.

Tủi thân rồi xấu hổ, chàng liền bỏ đi mãi mãi. Còn nàng Tô Thị, nỗi tủi thân của nàng thật vô bến vô bờ, nàng tủi thân khi không thể nào hiểu được người chồng đang yêu nàng đến vậy sao có thể nỡ bỏ đi khi không có một lời lý giải, và nỗi tủi thân của nàng lớn đến mức đã hóa đá đau đáu nhìn ra đại dương như một lời than chua xót chẳng bao giờ kết thúc.

Tình yêu thuộc về trái tim, mà trái tim thì luôn hồi hộp, run rẩy, mỏng manh, dễ vỡ...

Trong khi đó con người ta luôn có vô vàn sự tủi thân thường trực, nào một manh áo mới chẳng thấy ai phát hiện, một bát canh hơi mặn chồng đã chẳng thèm ăn, một câu nói vô tình lại cứa vào lòng người ta những nhát “lưu kho” chí tử...

Người Việt nói, đó là cách “để bụng”. Mong rằng khi sống bên nhau, người ta đừng nên quá để bụng nhặt nhạnh lỗi của người khác lẫn sự tủi thân nhiều khi vô cớ của mình, kẻo lại tích thành những thùng thuốc nổ có ngày kích phát tàn phá tình yêu.

Hãy yêu và hãy biết “chạm” vào nhau nhiều như có thể để sự tủi thân không có cơ hội nảy mầm.

______________________________________________________



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://http//:vietgiaitri.com.vn
 

Hãy yêu nhau nhiều như có thể

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» [Cặp sao nào “yêu nhau lắm, cắn nhau đau”]
» Ai đã từng chết vì yêu .. xin hãy yêu nhau cho thật nhiều
» Anh yêu em nhiều lắm nhưng có lẽ mình nên dừng lại ở đây thôi em nhé :)
» 6 loại rau lá nhiều vitamin nhất
» Em xin chọn hai đường thẳng cắt nhau!!!!!!!!!!
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Giao lưu :: Chia sẻ suy nghĩ-