Em!từ khi e về nước đến nay cũng đã được tám ngày rồi đấy,trong khoảng thời gian này a suy nghĩ rất nhiều về chuyện trước kia của hai đứa mình,chắc có lẻ e đã quên nó rồi còn a thì không một phút giây nào là không nhớ tới cả.anh thỏa lòng mình theo dòng của ký ức, rồi a lại khóc và cười một mình giửa căn phòng lạnh nhạt này,để rồi a lại nhớ e thêm một lần nữa,nhưng không bao giờ hết,trong lúc này a nhớ e biết bao…nhớ ánh mắt ,nhớ tiếng nói dịu dàng,nhớ vòng tay êm ái…,tấc cả giờ đây được a mang theo vào giấc mộng,một giấc mộng yêu đương không trọn vẹn mà không có thời gian nào để xóa ký ức này.nhiều lúc a nghĩ tại sao e đã tạo cho a một cơ hội như vậy nhưng sao a lại không nắm giữa,để rồi giờ đây a phải hối hận như vậy???a không trách e đối xử vô tâm với a nhưng a rất giận bản thân mình,tại sao không vược qua được bản thân để đến với một tình yêu thật sự của a đối với e,e có biết lúc đó a yêu e nhiều thế nào không?có thể e không cảm nhận được,nhưng với những hành động của a như thế thì chắc e cũng hiểu được phần nào rồi chứ,nói thật cũng gần năm tháng e không hề nói với a một lời nào,e nghĩ nếu một người mà không yêu sâu đậm thì có thể làm được như vậy không?nhiều khi a rất mong ước e gặp một người yêu e thật lòng giống như a,đầu a thì nghĩ vậy như trong lòng thì đâu vô tận,lý ra e đáng hưởng được hạnh phúc nhưng sao a cứ quấy rầy e hoài,tại sao a làm như vậy???nhưng thật sự a không có câu trả lời.e có biết là mổi khi skype e sáng lên a rất muốn vào nói chuyện với e không?a muốn hỏi e về nhà chơi có vui không?gia đình e có khỏe không?e về có gặp ông bà ngoại không?ông bà vẩn khỏe chứ?e có đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe không…..?????nhưng mổi khi a hỏi thì e không trả lời,lúc đó a rất buồn, nhiều khi còn rất giận như biết làm sao được,e không không muốn nói chuyện với a mà,a chỉ còn biết đêm những dòng tâm sự gởi vào hộp mail của e mà chưa bao giờ biết là e có đọc được những dòng tâm sự của a không?nhưng cho dù không nhận được những lá thư a gởi cho e thì a cũng thấy vui vì ít ra mổi khi nhớ e, a cũng có chổ để viết lên tâm sự và gởi đi trong huy vọng,một ngày nào đó e sẽ đọc được những dòng chủ này.