Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Mùa đông mới bắt đầu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
thangnhok_thuong
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Tâm trạng : cool
Nam
Tổng số bài gửi : 12
Age : 26
Đến từ : Ninh Bình
Châm ngôn sống : thà 1 phút huy hoàng còn hơn cả ngàn năm le lói
Số lần được cám ơn : 3
Điểm : 23907
Ngày tham gia : 09/03/2011

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 8/10
Hài hước:
7/10  (7/10)
Nội tâm:
3/10  (3/10)

Bài gửiTiêu đề: Mùa đông mới bắt đầu   Mon Mar 21, 2011 12:20 am

Ngày buồn nhất
Gửi người tôi yêu-“H”
Hôm nay ngày 20 tháng 3 năm 2011. 1 ngày trời không có mưa. Thật tuyệt khi đã bao ngày trôi qua trời mưa gió, lạnh buốt con tim. Hôm qua trời đã nắng rất to nhưng hôm nay trời không có nắng mà chuyển sang râm mát. Là 1 ngày đẹp trời khi hôm nay lại đúng là chủ nhật để mọi người có thể đi chơi vui vẻ mà không lo mưa nắng, không phải xụp xụp dưới những chiếc áo mưa hay dưới những chiếc ô che kín cả khuôn mặt.
Còn tôi. Hôm qua tôi đã dường như thức trắng đêm. Khi tôi đi ngủ lúc hơn 12h thì 2 giờ tôi phải tỉnh giấc vì những kẻ cờ bạc giữa đêm đánh nhau om sòm. Còn may là chưa sảy ra án mạng. Và cũng từ lúc đó tôi không thể nào mà ngủ đc, mãi gần tới sang mới chợp mắt đc 1 lúc. Chiều nay tôi có hẹn phải đến công ty nơi tôi mới xin vào làm việc. Thế nhưng khi vừa bước chân lên xe bus thì tôi nhận đc tin nhắn của H. H đang ở côn viên Thủ Lệ và hỏi tôi có ra đó đc không? Tôi đã trả lời là hôm nay có việc phải đi Hoàn Kiếm. thế nhưng sau mấy tin nhắn tôi đã quyết định đổi hướng chuyến đi. Tôi hướng thẳng về phía công viên Thủ Lệ chỉ mong đc gặp H và có thể nói chuyện với nhau vài câu. Thế nhưng tôi đã dường như mất hết tâm trí và những gì diễn ra không như tôi mong muốn. không biết có ai giúp tôi quay lại cảnh tôi nắm lấy tay H và cô ấy đã cố dứt tay tôi ra và bỏ đi không. Nếu như bây giờ chính mắt tôi có thể nhìn thấy đc cảnh tượng đó thì chắc tôi không thể ngăn đc dòng nước mắt của mình trào ra 2 bên gò má. Ngay bây giờ thôi, chỉ nghĩ không cũng đủ để tôi chảy nước mắt rồi. Nhưng tôi sẽ không khóc đâu, tôi không khóc không phải vì không buồn.
Cái gì thế này, sao màn hình máy tính dần dần mờ đi trước mắt tôi thế này. Tôi đang khóc sao?
H ơi! Em đã xa anh thực sự rồi sao. Đây có phải là sự thật trước mắt anh không? Chưa bao giờ anh nghi ngờ tình cảm của em đối với anh như lúc này. Lúc nào anh cũng luôn tin rằng em rất yêu anh và em sẽ không bao giờ rời xa anh. Nhưng hôm nay em đã nói với anh là em đã tìm cho mình 1 con đường riêng. Anh không tin, anh không tin đâu H ơi! Em nói dối anh phải không? Em vẫn còn yêu anh phải không? Em đã hứa với anh rồi mà. Chắc em vẫn còn nhớ chứ những ngày anh về quê ăn tết, những buổi tối anh đứng ôm chặt em vào lòng ở giữa cánh đồng trời rét căm căm. Em đã hứa với anh là sẽ luôn yêu anh và sẽ chờ đợi anh quay về mà! Những buổi chiều sau buổi tập anh chở em về trên con đường quen thuộc em còn nhớ không? Những lần mình đi chụp ảnh với nhau và khi cả khi anh bị bong gân chân a vẫn đi trượt batin với em. Em nỡ quên sao H!....^ ^
Hôm nay anh đã đc nghe những lí do để em xa anh. Anh phải tin vào lí do nào đây? Vì bố mẹ em biết chúng mình với nhau nên đã đánh em và cấm em không đc yêu đương gì nữa hay lí do là em đã yêu 1 người cùng lớp.Lí do nào là thật. Anh không muốn tin vào lí do nào hết H à!
Những tấm hình Hàn Quốc mình đã chụp với nhau em còn giữ không hay bây giờ đã trở thành tro bụi và cuốn theo những cơn gió lạnh của thời tiết miền Bắc. Những bức thư anh viêt cho em có còn được em cất giữ cẩn thận không hay nó đã vĩnh viễn ra đi với lí do “em không muốn bố mẹ nhìn thấy”. Chiếc khăn ngày nào anh tặng chắc em không còn quàng đâu nhỉ vì có lẽ với em đã hết một mùa đông. Nhưng với anh, bây giờ mùa đông mới bắt đầu và nó thực sự lạnh. Những ngày qua là những ngày ấm áp. Anh đã không hề thấy lạnh mỗi khi nghĩ đến em, đến những kỉ niệm chúng mình đã có với nhau. Anh ở tầng 6 trời rất lạnh nhưng đêm nằm ngủ chỉ cần ôm con gấu bông em tặng thì anh có thể ngon giấc và sáng dậy tràn ngập niềm hạnh phúc khi em lại xuất hiện trong giấc mơ của anh đêm qua.
Có nhiều lúc anh giận hờn em, anh đã làm em khóc. Những lần đó anh chỉ muốn tạo ra để rồi khi làm hòa chúng mình lại thấy yêu nhau nhiều hơn và cảm nhận niềm hạnh phúc hơn ở những câu nói hay những dòng tin nhắn: “lúc nào anh cũng rất yêu em – em cũng vậy, em luôn nhớ và yêu anh nhiều lắm”
Có một người làm anh rất khó quên và em đã là người bác sĩ giỏi giúp anh chữa được căn bệnh khó quên này. Em đã mang đến cho anh bao điều hạnh phúc em biết không? Nhưng vì sao, vì sao lại như thế vậy H? có phải anh quá thích nghe bài Vì sao của Khởi My và Hoảng Rapper hát nên bây giờ chính anh là người phải đặt câu hỏi “vì sao?” không? Vì sao khi anh đang phải cố gắng vượt qua bao nhiêu khó khăn của cuộc sống sinh viên thì em lại mang đến cho anh một cú soock như vậy. Em có biết anh sắp phải tới bệnh viện Viết Đức bán máu lấy vài trăm ngàn để trang trải cho cuộc sống không? Tối hôm 30 tết anh đã nói là anh sẽ gặp nhiều khó khăn, chắc sẽ ít quan tâm đc đến em và em cũng đã không trách anh mà, em đã khóc và ôm chặt lấy anh hơn mà, em đã nán lại với anh và không sợ bố mẹ mắng vì về muộn mà. Vậy mà giờ đây….!!!! Nguồn động lực để anh “ vượt cạn” đã không còn nữa rồi. Giờ đây anh biết dựa vào gì để tiếp tục sống vui vẻ, để đặt niềm tin, và để hi vọng. Bây giờ anh chỉ muốn khóc nhưng anh không khóc đc. Nước mắt anh chảy ngược mất rồi, mắt anh hơi nhèo vả cổ anh nghẹn cứng. Anh muốn nói, anh muốn khóc và anh muốn thốt lên một điều gì đó nhưng cái nghẹ ngào cứ chen lấn nơi cổ họng. Nhòe mắt, khó thở, kí ức hồi về có phải là biểu hiện của người sắp lìa khỏi cõi trần gian không? Đúng vậy và nơi con tim anh dương như không còn đập theo nhịp nữa. Nó đang hoảng loạn và nó đang yêu ớt dần dần.
Trong đầu anh bây giờ có biết bao nhiêu suy nghĩ, có bao nhiêu trang giấy để anh viết hết lên những suy nghĩ đó. Và cho dù có đủ giấy thì không biết anh có đủ sức để viết hết không khi mắt anh đã rất nhòe và tay anh rất run. Người ta bảo khóc xong sẽ nhẹ người rất nhiều nhưng anh không khóc đc thì anh phải làm sao để cho nhẹ người đây hả H. và khi nước mắt anh đã chảy ngược thì bao giờ anh mới được coi là khóc xong khi dòng nước mắt đó không còn lối thoát nữa. Bây giờ anh chỉ có thể khóc khi anh hạnh phúc mà thôi. Chỉ khi em quay về bên anh thì anh mới hạnh phúc đc. Hãy quay về với anh đi H. Hãy để anh yêu em lần nữa được không? Anh đang đọc lại bức thư đầu tiên em viết cho anh nè. Em còn nhớ em đã viết gì không?

I O U !!!
Anh T ơi, anh đang ở đâu vậy anh?
Ở đây em đang rất nhớ anh, “NHỚ…RẤT…NHIỀU’’ Anh có biế không?
Trái tim em không lúc nào là không nghĩ đến anh. Em muốn được vòng tay anh che chở và âu yếm. Chỉ 1 phút em không được ở bên anh thì em cảm thấy rất lạnh lẽo và cô đơn rồi. Em mong lúc nào 2 chúng ta cũng được ở bên nhau vui đùa. Ngày đâu tiên em gặp anh là em thấy tron lòng mình như đã quen anh từ lâu lắm rồi. Anh là thần tượng trong mắt em. Em muốn bày tỏ tình cảm của em cho anh biết nhưng em lại không dám nói ra, cuối cùng anh đã nói hộ em.
Em chỉ muốn hét to lên rằng:
“ ANH T ƠI! EM RẤT NHỚ ANH”.
Nhớ đến nỗi không thể kìm nén được bản thân mình. Không biết em hét to như vậy anh có thể nghe thấy đc không vì giữa bầu trời thật bao la và rộng lớn. Trái tim em đang thét lên từng lúc. “EM NHỚ ANH” . Anh có nghe thấy không? Hả anh!!!
Anh T ơi! EM YÊU ANH
Nhà anh và nhà em không gần nhau nhưng em chỉ muốn đc anh nắm lấy đôi bàn tay và được tựa đầu vào vai anh là em thấy mãn nguyện lắm rồi. Mặc dù thời gian em được gặp anh rất it nhưng em sẽ mãi yêu anh.
Nếu cho em một điều ước thì em sẽ ước:
“KHÔNG BAO GIỜ ANH XA EM DÙ CHỈ LÀ 1 GIÂY”
Em không muốn anh đi học xa như vậy đâu. Em sẽ rất nhớ anh. Tình yêu của em luôn dành tặng cho anh.
Hôm nay em lại được gặp anh nên hôm nay em sẽ yêu anh nhiều hơn hôm qua. Em biết rồi, 1 ngày chúng ta không đc gặp nhau nữa nhưng em sẽ mãi yêu anh. Em sẽ đợi anh.
“EM NHỚ VÀ YÊU ANH NHIỀU LẮM”
Từ trong trái tim em!
Tạm biệt anh!

I miss you
I want to kiss
Because I love you “
Đây là bức thư tình đầu tiên em viết cho anh. Tuy rằng có chut ngây ngô nhưng đọc lại nó làm anh rất hạnh phúc. Thế nhưng cảm giác hạnh phúc này sao lại không tồn tại lâu trong anh nữa, mà thay vào đó sao anh lại thấy buồn hơn bao giờ hết. có phải vì từ nay sẽ không bao giờ anh nhận được thư của em viết cho anh nữa, sẽ không bao giờ anh đc nghe những lời nói ngọt ngào em dành cho anh nữa. Có phải như thế không H. Anh không muốn như vậy đâu. Anh muốn em quay về với anh. Anh sẽ cố gắng dành nhiều thời gian để quan tâm em hơn mà.
Anh không muốn xa em H ơi!
No
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Mùa đông mới bắt đầu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thư chia tay-