Em bắt đầu một ngày mới... không anh
Bằng tách cafe bỏ đường hoài chẳng ngọt
Có lẽ con tim đã không còn như trước
Mật rót một thời... quá hạn... đã lên men
Em vẫn đi về con đường cũ mông mênh
Hàng hoa sứ trắng bồng bềnh nỗi nhớ
Một đôi lúc, cũng đứng nhìn... ngờ ngợ
Sao lối về bỗng khác hẳn hôm qua!
Em không dám viết về cuộc tình của đôi ta
Vì em sợ bắt đầu bằng chữ... "nếu"...
Sẽ có những tiếc thương khiến lòng mềm yếu
Lệ sẽ tuôn tràn ướt đẫm những dòng thơ
Dấu yêu này vẫn đọng lại trong mơ
Niềm hạnh phúc còn vương trong giấc ngủ
Có những nụ cười diễn tả nhiều hơn ngôn ngữ
Rồi thay bằng nước mắt lúc bình minh
Có những niềm đau khiến mình chẳng muốn tin
Nhưng đâu có nghĩa nó không là sự thật!
sưu tầm
______________________________________________________