Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Sân bay chỉ có hai người

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
kagome230494
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : cool
Nữ
Tổng số bài gửi : 30
Age : 22
Đến từ : vung tau
Châm ngôn sống : zui cuoi thoai mai
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 25130
Ngày tham gia : 05/02/2011

Bài gửiTiêu đề: Sân bay chỉ có hai người   Sat Feb 05, 2011 1:31 pm

008

My, Duy và Việt

Duy đại ca: hôm qua anh leader lab anh.
Duy đại ca: thấy tin nhắn của em đang bảo anh giới thiệu em cho anh ấy đấy. Thích nhé!
Duy đại ca: anh ấy sắp xong Tiến sĩ rồi.
nguyen My: chú ý 30t rồi à? ờ khi nào chú ý về nước.
Duy đại ca: em ra trường là anh ấy về. tại em nhắn tin lúc hơn 2h đêm.
Duy đại ca: mỗi mình a ấy trên lab.
nguyen My: cái tin hôm qua, "bạn em bảo..." đấy á.
Duy đại ca: chẳng biết bao nhiêu tin nữa.
nguyen My: ak.
nguyen My: cứ tin nào lúc 2h sáng là chú ý đọc à?
Duy đại ca: keke.

*******
nguyen My: chú leader lab ơi,nếu chú có đọc được tin nhắn này thì nhờ chú bảo với cái ng có nik này là: lần sau về thì nhớ tắt nik, ko là e kể xấu a với chú leader đấy.

********
Arbiter: chào cháu. Cháu ngủ muộn nhỉ? Cháu nhắn gì nữa không?
Nguyen My: chỉ thế thôi chú ạ. Chú muốn nghe thêm gì không? Mà chú tên gì nhỉ?
Arbiter: cháu cứ gọi chú được rồi, gọi tên húy của chú ra làm gì? Thế tên cháu? My hay Mỹ, hay Mỳ?
Nguyen My: chú cứ gọi cháu là được rồi. :D

*******
Duy đại ca: thế mới hỏi là kiếm tiền đủ làm j. làm ko biết mình làm để làm j à.
nguyen My: đủ đi Hàn.
Duy đại ca: sax. đầu tư sai lầm rồi. đi nước khác đi, đừng có sang đây. Sang đây bị ăn thịt đấy.

*******
Duy đại ca: a cố học đc ít tiếng Hàn năm sau đi làm thêm đc thì tốt cố gắng tiết kiệm đc 50%.
nguyen My: nhìu thế á? tốt nhỉ thế tài trợ e tiền vé máy bay đê.
Duy đại ca: tài trợ thì đơn giản nhưng tài trợ e làm j tốn tiền vô ích.
Duy đại ca: bên này công nhận là cô đơn, nên dễ a kiếm ng yêu bên này lắm, kiểu méo mó có hơn ko. Thế nên e cũng tự xử đi là vừa.
nguyen My: A ko cần nhắc.

*******
Cháu: chú ơi, sang năm cháu sẽ sang Hàn du lịch nhá. Cháu tiết kiệm tiền từ giờ.
Chú: cháu hâm hoành tráng quá nhỉ! Động lực to lớn thế nên nhất quyết phải đi à?
Cháu: chú ủng hộ cháu đi, hỏi làm gì?
Chú: ủng hộ như nào?
Cháu: ít nhất cũng nói được vài câu: 1.uh sang đi, chú tài trợ ăn ở nhà chú. 2.Uh cháu giỏi nhỉ….
Chú: 1. Cái ý hiển nhiên. 2. Chú không thích nói dối trẻ con.

*******
Duy đại ca: đừng nhớ anh nữa làm j, các anh kia còn tốt hơn anh rất nhiều. Anh vô tâm lại ko quan tâm j tới em cả, ko thể so với các a ấy đâu, đừng lỡ mất cơ hội nhé em.

*******
Cháu: chú ơi, cháu có điên không?
Chú: vừa đủ không cản trở trí thức nước nhà đi lên cháu ạ.
Cháu: cháu không nên đi thật à chú?
Chú: tình yêu do cháu quyết, người ta cố vấn vài câu văn vẻ thôi, cháu tin mức độ thôi chứ. Bỏ qua nó, coi như cháu có một chuyện du lịch mà được tài trợ ăn ở, bởi 1 chú tốt bụng, thế là không mất gì.
Cháu: cháu đi ngủ nhá. Cháu loạn rồi, không biết chú tốt bụng kia là chú nào?

*******
Cháu: nhất định cháu sẽ đi chú ạ.
*******
Nguyen My: anh không phải nói thế. Em đi du lịch, và không vì anh.

2009

My và Duy

Con gái chọn hi sinh cho tình yêu của mình, con trai trân trọng điều đó, nếu như điều đó đáp ứng được cái con trai thiếu. Nếu không, con trai sẽ không coi nó là cái gì cả. Ba ngày ở Hàn Quốc là một cuộc sống khác mà tôi không mong tới. Khi đón tôi ở sân bay, Duy không tỏ ra 1 thái độ gì là chào đón. Cứ như thể khi tôi đến, đón tôi là trách nhiệm của anh, dù mắt anh cũng ánh lên niềm vui. Tôi phớt lờ và ăn mừng việc tôi có mặt bằng cách ôm anh thật chặt. Nhưng sự xuất hiện của chị Thủy và anh Việt làm tôi buông tay ngay lập tức. Chị Thủy rất "nice" trong vai một bà chủ trong ngôi nhà của anh. Cách chị ngồi xuống cạnh Duy lúc ăn cơm làm tôi hiểu tôi chỉ là khách của họ. Một cách yếu ớt, tôi phản kháng lại điều đó theo bản tính của mình. Anh im lặng, và tôi biết, tôi không được làm thế. Thời gian chuyến bay tôi chọn không phải là dịp cuối tuần là quyết định không hoàn hảo. Chủ nhật không phải đi học, anh đưa tôi lượn phố cho biết, thử một vài món ăn vỉa hè vẫn thấy trong phim. Hai tay đút túi áo khi đi bộ, điều đó có nghĩa anh từ chối một cái nắm tay. Tôi làm như vô tư, hai tay vung nhịp theo bước chân, nhưng lạnh toát, và thấy đau kinh khủng. Ngày thứ Hai, tôi đành trả anh cho lớp học và công việc.



Ở nhà chán, tôi quyết định lọ mọ tự đi dạo phố. Lạc đường. tôi nhắn tin cho anh. 5 phút sau, tin nhắn từ số chị Thủy “a D bận chút. E đợi 15p nhé”. Gần 2 tiếng trôi qua, tôi nhắn tin cho Việt “cháu lạc đường chú ạ. Cái phố này họ không nói tiếng anh với cháu”. Việt gọi lại, gấp gáp. Cứ 5 phút, Việt lại nhắn tin trấn an tôi, “chú đang chạy đây, mệt khiếp. cháu đứng dậy làm vài động tác giãn gân cốt đi, tẹo cõng chú về”, “còn mấy bước chân thôi, chú thở đã, cháu cứ khởi động đi”…

Con bé cứng rắn trong tôi bắt đầu chạy biến, tôi khóc. Khóc bù cho thời gian tôi cố gắng trấn tĩnh, vì sợ khóc thì sẽ bị mấy tên đầu gấu chú ý. Khóc tức tưởi vì tại sao người lo lắng cho tôi kia không phải là anh. Việt đến, tôi lau nước mắt, cười toét. Hóa ra chỗ tôi ngồi không xa nhà cho lắm nhưng ngõ ngách nhiều. 9h tối, đói meo, Việt chạy đi vội không mang theo ví, tôi lôi nốt chỗ tiền lẻ còn lại mua thịt xiên, mời anh ăn chung. Việt đề nghị cõng tôi bù phần tiền ăn. Không cần nghĩ, tôi đồng ý ngay.

Đến chung cư, Duy đang đợi chúng tôi trước cửa, không nói một lời nào. Tôi và Việt im lặng, ngồi vào bàn ăn. Phần cơm đã được chị Thủy nấu sẵn. Sáng mai tôi bay về Việt nam. Duy báo bận công việc không tiễn tôi được, Việt sẽ đưa tôi ra sân bay. Chuyến đi này không phải là thắt chặt tình yêu mà là hiểu rằng tôi không thể có được anh.

Duy và Việt

Nhìn thấy em xuất hiện ở Hàn Quốc là điều trong tâm trí tôi vẫn nghĩ nhưng không bao giờ có thể nói với em. Dẫn em dạo phố, hai bàn tay tôi ngọ nguậy trong túi áo, đầu óc đấu tranh tư tưởng có nên nắm chặt lấy bàn tay đang đung đưa bên cạnh tôi không. Tôi biết bàn tay đó đã đánh máy tính 10h một ngày để kiếm tiền cho chuyến đi này. Và tôi thương đôi bàn tay đó đỏ lên khi phải cặm cụi đan khăn cho tôi, đổi lại chỉ nhận được 1 câu nói “khăn em đan to như cái thảm”. Nhưng điều gì đó ngăn tôi không thể làm thế. Tương lai tôi còn phải gắn với nơi này vài năm nữa, khoảng thời gian đủ để em ổn định 1 cuộc sống hạnh phúc ở Việt Nam. Tôi không cho phép mình thể hiện tình cảm để em phải mong chờ một điều vô định.

Cảm ơn Thủy, hố sâu ngăn cách giữa tôi và em được dựng lên rõ rệt hơn hết. Cô bạn hiểu tôi đến mức đóng vai một bà chủ nhà với em quá đạt. Em phản ứng theo tính cách của em, một cách im lặng. Tôi thấy xót xa. Ngày cuối, khi em nhắn tin thông báo em lạc đường, tôi đang dở công việc phụ giáo sư. Chỉ 15 phút là sẽ xong thôi, tôi quyết định chần chừ, vì nghĩ em đủ mạnh mẽ đợi tôi thêm một chút. Nhờ Thủy nhắn tin báo cho em, tôi đang muốn làm em bất ngờ, như thế sẽ nhớ tôi và Hàn Quốc hơn. Nhưng mọi việc không như tôi nghĩ được. Khi hoàn thành nốt yêu cầu cuối của giáo sư, gần 2 tiếng đã trôi qua. Tôi cuống quýt chạy về chung cư xem em về chưa. Anh Việt đang cõng em với 1 xiên thịt trên tay. Em cười, dù mắt đỏ hoe, dấu hiệu của việc em khóc tức tưởi, như bình thường em vẫn thế, khi trút được một gánh nặng. Tôi cảm nhận tội lỗi của mình quá lớn đến mức không dám nói gì với cả hai. Như để trừng phạt tôi, em không nhìn tôi lấy 1 cái, chỉ nói nhẹ “anh quen làm em mất lòng rồi nên anh không sợ”. Ngày mai em bay, tôi viện cớ bận công việc nhờ anh Việt tiễn em. Vì tôi sợ, vào phút cuối, tôi sẽ không đủ lý trí thêm. Em sang Hàn, để gặp tôi, và tôi biết tôi mất em. Đọc trong ánh mắt anh Việt nhìn em, tôi biết người đó có nhiều quyết tâm hơn tôi.

Việt và My

Cô bé con nhí nhảnh tôi biết 1 năm đó có mặt ở Hàn Quốc thật. Tôi thấy phục quyết tâm của em nhưng lại thương cho quyết tâm ngây thơ đó. Một cách thích thú tôi theo dõi phản ứng của em khi nhìn thấy Thủy xuất hiện ở chung cư. Cô bé con đó, mạnh mẽ thật, nhưng luôn có cái gì e ấp với người mình yêu làm tôi thấy quý. Đêm cuối trước khi em về nước, khi em nhắn tin thông báo lạc đường, tôi vội vã gọi lại, thấy mình lo sợ hơn vẻ trầm tĩnh bình thường. Em ngồi bên vệ đường, khóc thút thít, nhưng lại nhìn tôi cười tươi như chưa từng có chuyện gì, Tôi thấy đau cho nỗi đau của em. Chắc chắn em đang mong một người khác. Tự sâu thẳm trong tim, tôi nhủ rằng người làm em cười trong tương lai sẽ là tôi. Tôi đề nghị cõng em, chỉ là một cách kiểm tra chắc chắn rằng, liệu ý nghĩ vừa nảy trong đầu kia đúng hay sai. Thật không may, con tim tôi sai nhịp từ đó. Ngày mai, Duy sẽ không ra tiễn em. Đọc nỗi thất vọng trong mắt em, tôi đắn đo rồi quyết định giấu nhẹm chuyện Duy đã phấn khích như thế nào trước khi em sang. Một phần tôi không muốn em có 1 cái cớ nhỏ nhoi để tiếp tục chờ đợi một thứ vô vọng trong tương lai. Duy không thể mang hạnh phúc đến cho em. Một phần là vì sự ích kỉ trong tôi nói rằng, nếu làm thế, tôi có thể sẽ có được em. Một ngày nào đó, sự quyết tâm ngây thơ của em sẽ là dành cho tôi, điều mà tôi sẽ trân trọng hơn tất thảy.

Sân bay chỉ có hai người

· Cháu về đây. Khi nào chú về Hà Nội, cháu sẽ cõng chú trên đường Láng bù nhé.
· Thế sang năm anh về ra đón anh nhé.
· Vâng, nếu cháu có thể.

2010

Anh Việt : mai máy bay của anh về đến nơi lúc 18h, em ra đón anh chứ?
My Nguyen: 20h em sẽ đợi anh ở đường Láng. Em có 2 tiếng khởi động giãn gân cốt trước khi cõng a chứ!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Sân bay chỉ có hai người

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Vấn đề bạn quan tâm :: Những vấn đề khác-