Phai phôi dáng liễu hao gầy
Lệ đêm rớt xuống đong đầy hai sông
Dỗi hờn .
độc bước mênh mông
Người xưa chẳng thấy,bóng hồng lẻ loi
Vầng trăng xưa .xẻ làm đôi
Người mang một nửa,để rồi người quên
Nửa kia vẫn gác bên thềm
Tôi ôm một nửa gối mềm ướt mi
Kể từ ngày đó người đi
Hồn tôi theo vó ngựa phi mất rồi
Người đi với những niềm vui
Còn tôi bạc trắng ,một đời xuân xanh...