Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 những câu chuyện về tình yêu hay nhất

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
Tác giảThông điệp
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:34 pm

Phỏng vấn thượng đế -
Sưu tầm



Tôi mơ thấy rằng mình có một cuộc phỏng vấn với thựơng đế.
- Mời vào. Thượng đế nói.
- Con muốn phỏng vấn ta phải không?
- Nếu ngài có thời giờ, thưa Ngài. Tôi đáp.
Thượng đế mỉm cười nói :
- Thời giờ của Ta là vô tận đủ để làm tất cả mọi việc. Con có điều gì
thắc mắc muốn hỏi ta đây?
- Thưa Ngài, điều gì về nhân loại làm Ngài kinh ngạc nhất?
Thượng đế đáp :
- Đó là họ chán trẻ thơ, vội vã để trưởng thành, và rồi lại khát khao
được trở về thời thơ ấu.
- Họ đánh mất sức khỏe của họ cho việc kiếm tiền rồi tiêu dùng tiền bạc
để phục hồi sức khỏe.
- Họ lo nghĩ đến tương lai mà quên đi hiện tại.
- Họ sống như là họ sẽ không bao giờ chết, và họ chết như là họ chưa
từng sống.
Thượng đế nắm tay tôi và chúng tôi im lặng trong một khoảng khắc, sau đó
tôi hỏi :
- Khi làm cha mẹ, Ngài có những lời khuyên gì về cuộc sống mà ngài muốn
con cái của Ngài học hỏi?
Với nụ cười nở trên môi, Ngài trả lời :
- Học để biết chúng ta không thể làm cho bất cứ ai yêu mến chúng ta,
những gì mà chúng ta có thể làm là hãy để bản thân mình được yêu thương.
- Học để biết rằng những gì giá trị nhất trên cõi đời này không phải là
giá trị vật chất chúng ta sở hữu mà là trong cuộc sống của chúng ta có
những ai.
- Học để biết rằng đừng nên so sánh bản thân chúng ta với những người
khác, vì tất cả mọi người sẽ được phán đoán riêng rẽ dựa trên nhân cách
của chính họ.
- Học để biết rằng một người giàu có không phải là người có tất cả, mà
chỉ là người cần tối thiểu mà thôi.
- Học để biết rằng chúng ta chỉ mất vài giây để khơi dậy vết đau trong
lòng những người khác, nhưng sẽ mất rất nhiều năm để hàn gắn.
- Học để biết tha thứ bằng cách thực hành hạnh khoan dung.
- Học để biết rằng có những người thương yêu chúng ta tha thiết, nhưng
lại không biết làm cách nào để biểu lộ hay bày tỏ những tình cảm của họ.
- Học để biết rằng tiền bạc có thể mua đươc mọi thứ, nhưng không thể mua
đươc hạnh phúc.
- Học để biết rằng hai người có thể cùng nhìn vào một vật nhưng lại thấy
hoàn toàn khác nhau.
- Học để biết rằng không phải lúc nào người khác tha thứ cho chúng ta là
đủ mà chúng ta phải biết thứ tha cho bản thân chúng ta nữa.
Tôi ngồi đó trong một phút giây để hưởng thụ giờ khắc quí báu đó, rồi
tiếp :
- Cám ơn thời giờ và mọi việc mà Ngài đã dành cho con.
Ngài đáp :
- Bất cứ giờ phút nào Ta cũng ở đây, các con chỉ cần gọi thì Ta lập tức
trả lời















Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:34 pm

Lời xin lỗi thứ 100 - Sưu tầm



Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm
tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy:

Cậu đến đón mình được chứ?
Được, đợi mình 5' (5 phút)
Nhanh lên đấy nhé?
3 giờ chiều tôi đợi mãi, ...5'..10'...15'... cuối cùng cậu ấy cũng tới.
Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi
Mình xem một chương trình tivi
Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về
nhà.

Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin
lỗi ấy không xuất phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi.
.... Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu
ấy nắm tay tôi và xin lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng
không nói với tôi.

Và tiếp tục, "mình xin lỗi" cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời
nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99. Từ
đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại
nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi
nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.

Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến
trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy, bạn cùng lớp nói
là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện.


Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên
cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.

Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói "mình xin lỗi" và cuối cùng cậu ấy
nhắm mắt lại.

Tôi la toáng lên "đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi..." Tôi nắm chặt
lấy tay áo cậu ấy và kéo. "Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không
giải thích??? đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao
giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ.

Đó là lời xin lỗi thứ một trăm.

Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu... nhưng cậu ấy
vẫn luôn sống trong trái tim của tôi... mãi mãi...
Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi 01 hộp đựng những tờ giấy, trong
đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.

"... lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi
nhà thì mình thấy chóng mặt quá, nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu
tha lỗi cho mình nha!"
" lần thứ 2.... "
" lần thứ 3...." ......Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi
tôi đến bệnh viện.
"Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này
nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi...."
Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trong xanh xao nhưng vẫn tươi cười.

Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh, TIMMY - MÌNH XIN
LỖI.
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:35 pm

Tình cờ yêu và tình cờ xa - Sưu tầm



Có thể người ta nói đúng " Ta đau khi yêu một người và không được yêu
trở lại , nhưng nổi đau lớn nhất là khi bạn yêu một người nhưng không đủ
can đảm để cho người ấy biết bạn đã yêu như thế nào " . Tôi là một con
người như vậy .Bạn biết không ? trước đây tôi là một con người độc đoán
,kiêu căng ,ích kỷ ...và tôi căm ghét bọn con trai .Tôi đã từng tưởng
rằng tôi sẽ mãi mãi là một người như vậy .Và có lẽ điều kỳ diệu đã đến
với tôi : tình cờ bạn vào lớp của tôi , tình cờ tôi quen bạn và tình cờ
tôi ghét bạn ,đơn giản vì bạn biết một bí mật của tôi ( có ai ngốc như
tôi không???) .Nhưng không phải tình cờ mà tôi mến bạn đâu , không có
cái gì trên thế gian này là tự nhiên cả , không phải tự nhiên mà tôi nhớ
bạn , không phải tự nhiên mà tôi luôn nghĩ về bạn , cũng không phải tự
nhiên mà tôi khóc vì bạn .Bạn bè vẫn thường nói tôi và bạn là " một đôi
trời sinh " và đáng mừng hơn là lúc đó bạn cũng nghĩ như vậy .Tưởng đâu
câu nhuyện giữa tôi và bạn sẽ có một kết thúc , có thể là buồn mà cũng
có thể là vui ... nhưng ...
Có lẽ điều kỳ diệu không đến lần thứ 2 .Giữa tôi và bạn đã chẵng có gì
xãy ra và có lẽ không bao giờ .Có lẽ là có nếu tôi nói điều mà tôi nghĩ
về bạn với bạn .Nhưng đã quá muộn rồi , cơ hội đã hết từ khi tôi và bạn
chia tay nhau năm lớp 9 .Khi đó tôi đã khóc và tôi sẽ đặt tên bạn vào
cạnh dĩ vãng - đó là một cách đơn giản nhất để quên một người nào đó ,
nhưng dĩ vãng luôn đi cùng hoài niệm và tôi đã không quên bạn mà ngược
lại tôi luôn bị ám ảnh bởi bạn .Nếu như bây giờ có một điều ước thì tôi
sẽ ước gì thời gian có thể quay trở lại , vào lúc bọn mình chia tay ,
tôi sẽ nói với bạn rằng " D. ơi , thật ra người ta cũng có tình cảm với
D. nhưng... người ta là con gái thì làm sao dám thổ lộ chứ "

D. biết không tôi luôn bị dằn vặt là tại sao lại không nói với D. những
lời đó .Nhưng bây giờ tôi đã hiểu vì sao tôi lại không hành động như vậy
. D. biết không , tôi hèn nhát lắm , tôi rất sợ D. sẽ từ chối và tôi sẽ
lại khóc , khóc trong đêm tối , tôi sợ lắm , sợ cái cảm giác đó lắm
.Chắc là các bạn sẽ trách tôi , trách tôi hèn nhát phải không ? Nhưng
các bạn có biết cái cảm giác : để một chổ trống trái tim mình cho người
ta , nhưng mình lại biết chắc là người ta sẽ không bao giờ ghé qua nó

D. àh ! Tôi sẽ không tìm cái bóng của bạn ngày hôm qua nữa mà tôi sẽ là
tôi của bây giờ .Quên đi dĩ vãng tìm đến tương lai , có lẽ là điều mà
tôi phải làm ; không , đáng lẽ tôi phải làm điều này từ lâu lắm rồi mới
phải .Người ta vẫn nói :

" Khi chưa yêu ngỡ tình yêu đẹp lắm

Khi yêu rồi cay đắng biết bao nhiêu "

Coi như " đó cũng là một lần ngã vậy , còn bây giờ tôi phải tự đứng lên
bằng chính đôi chân của mình " . Cảm ơn Thượng Đế đã cho tôi gặp được D.
dể tôi biết yêu , biết khóc và biết đứng lên . " D. hãy quên tất cả đi
nhé , người ta cũng vậy , người ta cũng sẽ quên . Cảm ơn D. nhé !" ....
Những lời hát của ngày hôm qua thì tôi vẫn còn nhớ , lời hát của một câu
chuyện tình không thành " Yêu làm chi lệ hoen bờ mi , cất bước ra đi
trong lòng không lưu luyến gì , bao ngày qua ngày riêng tình ta , mất đi
yêu thương thuở xưa , xin tình yêu về ngang đời em giống như khi xưa
người đến , cố bước thật nhiều cố quên thật nhiều , chuyện tình yêu của
em và anh ...."

Hi vọng đừng có ai ngốc nghếch như tôi , hèn nhát như tôi , để ruốt cuộc
biến một chuyện tình có thể đẹp trở thành một tình yêu lầm lỡ , rồi hối
tiếc

" Có một người đã yêu màu tím

Giữa một trời nắng xanh rực rỡ

Có một người đã yêu lầm lỡ ..."
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:36 pm

Chỉ Còn Lại Nỗi Nhớ - Huỳnh Ngọc Thành



Anh đã tìm thấy em trong đám đông xa lạ. Muốn gọi tên em và hét lên thật
to như ngày hôm qua: Anh đứng đây! Nhưng khônng thể, bây giờ đã đổi
khác.

Em không còn thuộc về anh như ngày cũ. Một dấu chấm buồn đầy hương vị
ngọt đắng mà thời gian không đủ nội lực dung dưỡng câu chuyện tình thời
hoa mộng.

Giờ đây được chắp nối thành những thước phim quay chậm trên từng lối đi
riêng, nhưng lại vắng bóng một người thương trên khung hình kỷ niệm khó
quên trong đời “Một mai xa nhau, xin giữ cho nhau nụ cười...”

Em đã thầm thì trong lần hạnh ngộ. Giọng nói của người con gái với gương
mặt thanh tú đã đi qua trong nỗi đời riêng, đến hôm nay lại mang theo
âm hưởng và hơi thở của thiếu phụ muộn phiền vô cớ: “Anh hãy để quá khứ
ngủ yên. Em chỉ thuộc về anh trong ký ức...”

Vâng, anh hiểu điều đó. Ngày hôm qua chúng ta chỉ mới nhìn nhau, chứ
chưa một lần tỉnh táo để cùng nhau nhìn về một hướng. Và bây giờ. Chia
tay nhau là điều phải xảy ra trong đời mà không hề bận tâm hay ân hận
điều gì. Nhưng, ngẩn ngơ chao lòng khi chúng ta cùng chạm vào một điều
quá đỗi thiêng liêng, đó là cõi thiên đường giờ chỉ còn lại đong đầy nỗi
nhớ.

Lời khuyên của em hoàn toàn có lý. Hãy để quá khứ ngủ yên và lụi tàn!

Anh đã tỉnh giấc và kịp nhận ra sự hiện hữu của em nhưng đã xa thật rồi,
vì hằn lên dấu vết khờ dại vụng về một thời. Ðoạn kết mối tình đầu
trong trắng, giờ chỉ còn lại dấu chấm buồn tuyệt mỹ của hành trình tìm
kiếm khôn nguôi giữa hia nửa thương yêu, nhưng đã lạc loài nguội lạnh.

Chiều qua, anh đắm mình trong mưa. Những cơn mưa hồng độ lượng của đất
trời vừa đủ nẩy mầm ước mơ thanh xuân và hồn nhiên tươi tắn như ngày
nào, để giờ đây bất chợt vỗ về từ nơi chốn xa xăm “Lời hẹn thề là những
cơn mưa...”

Theo thời gian chất chồng đã làm cho anh kiên nhẫn ngồi đọc đến thuộc
lòng dòng tâm tình sâu lắng sau cùng của em gửi lại, đang ngự trị trong
ngăn kéo đời anh. Và mỗi lần đọc là một lần giao cảm vọng lại những cung
bậc chan chứa thiết tha đến tê lòng giữa hai đầu nỗi nhớ, được nghiêng
xuống trên từng nét bút tròn đầy nguyên sơ hình hài người thiếu nữ đôn
hậu và duyên dáng trong đôi tà áo trắng, nhưng không ít những giọt lệ
làm nhòa đi vài chỗ: “Như là một giấc mơ hoa. Ngang trái mùi hương đã
bay xa. Nửa hồn chếnh choáng trong thầm lặng. Nửa hồn thơm thảo bản tình
ca...”

Anh dặn lòng, hãy gói hết những nỗi niềm sót lại để chôn vùi vào sâu
thẳm riêng tư, rồi xóa đi những nghiệt ngã bất hạnh của tình đời. Những
cay đắng của tình trường đã làm lạc lối, cô quạnh như một định mệnh khắt
khe không thể tránh né, cuối cùng sẽ chối bỏ chúng ta để ra đi mà thôi.
“Xin tạ lòng người, hẹn hò nhau đến kiếp mai...”

Ngày mai nếu trở lại tuổi hai mươi, anh sẽ không để lạc nhau một lần
nữa. Còn bây giờ, chúng ta mãi mãi vẫn là những người bạn chân thành bền
bĩ như thuở nào cho đến mãn kiếp nhân sinh. Và sưởi ấm cho nhau bằng
tình thân được thắp sáng từ ngọn đuốc tâm linh và trái tim chân thật.
Ngày mai sẽ không còn lặp lại lỗi lầm cũ, nhìn nhau đến độ lãng quên
cùng nhau nhìn về một hướng.

Tình yêu nẩy sinh từ tình bạn. Ðiều đó đúng thôi. Nhưng nhiều khi trong
đời có không ít tình bạn bắt đầu nguồn từ chuyện tình dang dỡ vì một
nguyên cớ vô tình nào đó, mà bây giờ người trong cuộc điều chợt nhớ vì
lòng bao dung thúc bách muộn màng.

Anh luôn tâm niệm và hy vọng duyên lành sẽ đến với chúng ta, những người
thiện tâm. Còn em, đôi mắt như sầu bay trên lá sẽ lấy lại niềm tin được
chắp cánh từ những tín hiệu bình yên của hôm nay “Ai mất thì sẽ được.
Ai tìm thì sẽ thấy...”

Sau cơn giông, trời lại sáng. Ðóa hồng sẽ khoe sắc rực rỡ trong lòng mỗi
người. Em hãy vững tin sự kỳ diệu nhiệm mầu thánh thiện đó, chỉ có điều
xảy ra sớm hay muộn mà thôi.

Ngày mài, những thước phim buồn bã đó sẽ không còn tái hiện để ngậm ngùi
nuối tiếc, phải không em?
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:36 pm

Mặt Trời Trong Đêm Lạnh

Người ta vừa xây một ngọn Hải Đăng rất đẹp trên bờ Cực Nam. Nhiệm vụ của
nó là trong 6 tháng đông dài lạnh giá sẽ đưa tín hiệu duy nhất cho hàng
trăm chuyến tàu chở các nhà khoa học, khách du lịch cũng như tàu của
người dân trên lục địa băng này biết chỗ đậu thuyền. (Cần phải nói thêm
rằng ở Nam Cực chỉ có hai mùa đông và hè mỗi mùa kéo dài 6 tháng, mùa
đông cả lục địa sẽ chìm trong bóng đêm 6 tháng lên tục không một chút
ánh sáng và mùa hè thì ngược lại)

Ngọn Hải Đăng hoàn thành giữa mùa hè và còn gần 3 tháng nữa mới tới mùa
đông. Tất nhiên lúc này chẳng ai lại đi thắp nó lên cả thế nên nó không
có công dụng. Ngọn Hải Đăng rất buồn, nó cảm giác mọi vật không quan tâm
đến nó, nó rất ít nói chuyện với mọi vật, nó sống thu mình và xa lánh
tất cả.
Một ngày nọ có một cơn gió thổi qua nó cuốn mình quanh Ngọn Hải Đăng thì
thầm:

- Sao bạn có vẻ buồn thế ?
- Mình ghét nơi đây, chẳng ai quan tâm đến mình cả. Đáng nhẽ ra mình
phải ở những bờ biển lộng gió với những đêm đầy trăng sao! Ngọn Hải Đăng
tấm tức khóc.
- Đừng buồn như thế! Gió nói - sẽ có lúc bạn thấy được giá trị thật của
mình! Hòa cùng tiếng cười vui vẻ, gió hòa mình bay đi.

Ngọn Hải Đăng đứng buồn nhìn về phương xa.

Ngày hè dần trôi và mùa đông đến kéo theo màn đêm tối tăm lạnh lẽo.

Ngọn Hải Đăng lúc này được thắp lên sáng rực cả một vùng trời Cực Nam
vạn vật đều trầm trồ " Ồ sáng quá, tốt quá ! từ nay chúng ta có thể dễ
dàng xác định về đường về nhà rồi"

Những đoàn thám hiểm, những cư dân của Nam Cực đều coi Ngọn Hải Đăng là
hoa tiêu để đến và xác định phương hướng.

Lúc này Ngọn Hải Đăng mới nhận ra giá trị thực của mình như Gió nói. Nó
cũng gắng hết sức mình đẩy tan bóng tối chiếu sáng mọi vật. Ngọn Hải
Đăng cảm thấy tự hào vô cùng.

Thế rồi một ngày Gió trở lại cùng với tiếng cười lảnh lót vờn vũ quanh
Ngọn Hải Đăng.

- Nhìn mình này - Ngọn Hải Đăng nói - Bây giờ mình thực sự có nghĩa với
mọi người rồi.

Gió lại cười vui vẻ nói:
- Bạn thấy chưa, bây giờ bạn đã là " Mặt Trời Trong Đêm Lạnh " rồi đó -
rồi gió lai vươn xa.

Ngọn Hải Đăng cảm thấy vô cùng hạnh phúc nó hướng theo ngọn gió và hét
to

- TA LÀ MẶT TRỜi TRONG ĐÊM LẠNH !!!

Bạn thân mến! có những thời điểm bạn cảm thấy cô độc, buồn chán thì xin
đừng buông xuôi tất cả. Vì sẽ có thời điểm bạn sẽ tỏa sáng như Ngọn Hải
Đăng kia, lúc đó bạn sẽ thật quan trọng với mọi người hay chí ít bạn sẽ
là một MẶT TRỜI trong tim cha mẹ, bạn bè hay trong tim một ai đó. HÃY
SỐNG HẾT MÌNH BẠN NHÉ.

- Thân Tặng Những Người Bạn Của Tôi

Sưu tầm
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:37 pm

Bức thư ko dám gửi
"Em yêu! Hôm qua em hỏi anh rằng anh đối
xử
với em tốt chừng nào. Nhất thời
anh
chẳng nghĩ ra gì cả. Qua một đêm suy
nghĩ,
cuối cùng anh cũng nhớ ra mấy điểm
anh
đối xử tốt với em.


1/.Trước khi quen em thì anh lãnh học bổng, đến khi quen em rồi thì học
bổng của anh em lãnh.



2/. Có một quả táo, em ăn. Có 2 quả táo em ăn quả to.



3/. Em xấu xí như vậy mà anh vẫn khen em xinh. Anh đẹp trai như thế mà
em lại bảo anh xấu.



4/. Đi chơi toàn anh tiêu tiền, khi về KTX anh chỉ dám ăn mì tôm.



5/. Lúc em giận, anh phải làm thùng rác cho em đổ nỗi bực dọc. Lúc anh
bực tức thì anh phải làm thùng rác cho chính mình.



6/. Khi em muốn hôn anh, em liền hôn. Khi anh muốn hôn em thì trước tiên
phải được em cho phép.



7/. Em thường xuyên đánh anh. Anh chưa bao giờ đánh em.



8/. Có lần em hỏi anh nếu em yêu một người khác thì anh làm thế nào. Anh
nói sẽ đánh cho thằng kia một trận. Anh lại hỏi nếu anh yêu người con
gái khác thì thế nào, em trả lời rằng em sẽ giết anh ngay.



9/. Đến nhà em anh phải ngủ ở ghế sopha, em đến nhà anh, anh cũng phải
ngủ ở sopha.



10/. Anh mua tặng em một cái áo 60 000, anh nói dối là chỉ có 40 000. Em
mua cho anh cái đồng hồ 100 000, em lại nói dối anh là 500 000.



11/. Cùng 1 con cá em ăn phần thân. Còn anh, phần đầu cá.



12/. Anh làm hỏng cái tai nghe của em liền mua 1 cái mới đền ngay, còn
em làm mất chiếc xe đạp của anh một lời xin lỗi cũng không có.



13/. Lần em ốm, anh gầy mất 2kg. Lần anh ốm, em béo lên 2 kg (em đến
phòng chăm sóc anh, ăn hết mọi đồ ăn, hoa quả, bánh kẹo của anh).



14/. Anh không chê em thấp, thế mà em lại chê anh cao.



15/. Mẹ anh đối xử tốt với em như vậy còn em một chút cũng không.



16/. Lần đó đi xem rock ngoài trời, em cỡi lên vai anh rất thích thú,
gào thét cả buổi. Còn anh bị ép nặng suýt rơi lệ.



17/. Con chó cảnh nhà anh đẻ, anh chọn con đẹp nhất mang đến cho em. Em
lại tặng anh con cá vàng em nuôi gần chết, hại anh chăm sóc thêm 2 ngày
nữa phải đem chôn nó.



18/. Trước khi quen em, anh ngủ 8 tiếng. Quen em rồi chỉ còn 4 tiếng.



19/. Trước khi quen em anh không bao giờ chờ ai quá 5 phút. Quen em rồi
anh phải đứng hàng tiếng đồng hồ20/. Trước khi quen em, anh ngày nào
cũng ăn sáng. Sau khi quen em, anh chỉ ăn mỗi buổi tối.




21/. Về nhà mẹ anh, anh ngồi cạnh để đỡ lời. Gặp mẹ em, em chạy đi nói
điện thoại.




22/. Viết mail cho em viết những lời lẽ ngọt ngào nhất. Nhận mail của
em, toàn những lời trách móc.



23/. Chat với em, anh chat mỗi mình em. Còn em chat hàng chục người.



24/. Viết thư tay cho em, viết nhiều trang. Nhận thư tay của em, “Hòn
VọngThư”



25/. Anh lỡ hẹn, anh xin lỗi đến vài ngày sau. Em lỡ hẹn, em nhoẻn cười
lấy lệ rồi quên béng.



26/. Ra đường gặp cướp. Anh đánh nó, em bảo anh côn đồ. Anh không đánh
nó, em bảo anh hèn nhát.



27/. Đi xe anh đi cẩn thận, em bảo anh kém thế. Đi nhanh, em bảo anh đi
ẩu.



28/. Lễ tết, anh em, chị em đều có quà. Chị anh, anh anh thì anh chẳng
mua cho thứ gì.



29/. Em lấy lược ra chải ngay ngã tư. Còn anh vuốt tóc một cái, em bảo
anh điệu thế.



30/. Đi xem phim, em thấy chán, em đòi về. Anh thấy chán, ngồi xem hết
phim.



31/. Đi uống coffee, em ngồi uống cái soạt rồi đứng dậy. Anh bất chấp
mọi người cười, cũng uống cái soạt rồi đưa em về.



32/. Đi chơi với em, thấy em buồn, anh cố gắng làm cho em vui. Thấy anh
buồn, kệ anh.



33/. Quà em tặng anh, anh để rất trân trọng. Quà anh tặng em, em vứt
lung tung trong nhà.



34/. Anh đứng trước trường đợi em, em bảo anh giám sát em. Anh ngồi ở
nhà không đi nữa, em bảo anh không quan tâm đến em.



35/. Em bảo anh về đến nhà gọi cho em, anh gọi ngay. Anh bảo em về nhá
máy cho anh, em bảo anh khắt khe.



36/. Em tặng anh cái gối bé xíu, anh ôm ấp mỗi khi ngủ. Anh tặng em cái
gối ôm, em để gác chân.



37/. Em tặng anh chậu cây, nó tươi tốt sau mấy ngày. Anh mua cho em đủ
lọai cây kiểng, chúng được chôn cất vài tuần sau đó.



38/. Anh nói nhiều, em bảo anh lắm mồm. Anh nói ít,


em lại bảo anh ít nói.

39/. Cá độ với nhau, anh thua, em bắt anh thực hiện bằng được. Em thua,
em viện đủ lý do để không thực hiện.



40/. Những gã nào thích em, em vẫn để kệ họ. Có ai thích anh, anh phải
tìm cách xa họ ngay.



41/. Em cười với bao nhiêu là con trai, để cho họ một tia hi vọng. Anh
chỉ mới có một lần thôi, vớibạn em, em đã bảo anh là Sở Khanh rồi.



42/. Anh nhắc em chăm chỉ. Nhắc em mặc áo ấm. Nhắc em không thức khuya,
em hỏi :”anh là mẹ em à?”. Nếu anh không nhắc em, em lại bảo:”Anh chả
quan tâm gì đến em”.



43/. Có gì anh cũng đều muốn kể cho anh nghe, công việc, bạn bè, gia
đình, sở thích…Em thì luôn giấu anh, chỉ kể khi anh đã biết gần hết
thôi.



44/. Những cái bưu thiếp anh làm tặng em, em chê óng chê eo. Những cái
thiệp em tặng anh. Hầu hết chỉ là E-card. Anh vẫn giữ lại nó, mặc dù nó
đã hết hạn xem được từ lâu rồi.



45/. Những gì em viết cho anh, dù chỉ là một tờ giấy nháp, anh vẫn giữ
trong cái hộp. Những gì anh viết cho em, đều tự đáy lòng anh, em đọc rồi
em chê chữ anh xấu.



46/. Bạn trai của em, chẳng bao giờ em giới thiệu với anh. Bạn gái của
anh, em đòi biết hết.



47/. Anh biết hết những người bạn của em, giúp đỡ họ nếu có thể. Em
chẳng nhớ tên bạn của anh, cho dù nó là bạn thân của anh đi nữa.



48/. Trước khi quen em, anh chẳng mấy khi ra khỏi nhà. Đến mức mà mẹ anh
cũng ngạc nhiên. Sau khi quen em, cứ mỗi lần anh định đi đâu chơi. Anh
sẽ có đủ lý do để ra khỏi nhà và cũng chỉ muốn có em đi cùng.



49/. Trước khi quen em, anh muốn mình thật là nổi trội, được nhiều cô
gái ngưỡng mộ. Sau khi quen em, anh phải thật bình dị và chỉ cần mỗi
mình em thôi.



50/. Em đòi anh hiểu em, thế mà em chẳng hiểu anh gì hết.
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:37 pm

13 chiêu khiến chàng 'gục ngã'



Thắp một ngọn nến và bắt đầu tiến hành khúc “giao hưởng tình yêu”. Đoạn
dạo đầu chỉ kết thúc khi ngọn nến đã cháy hết. Chỉ lúc đó “ngưu lang”
mới được gặp “chức nữ”. Biết kiên nhẫn, bạn sẽ được đền bù xứng đáng.

_Không ngừng đổi mới

Chỉ một chút bất ngờ nho nhỏ trong mỗi lần gần gũi, bạn sẽ khiến cho
chàng phải run lên bần bật. Và bạn sẽ luôn là bí mật buộc chàng phải tìm
hiểu suốt đời.

_Từ ngón chân tới trái tim và...

Những đầu mối dây thần kinh ở ngón chân, mắt cá, gót chân đều rất nhạy
cảm và có liên quan chặt chẽ tới vùng cấm địa. Điều đó có nghĩa là khi
bạn kích thích bàn chân, bạn đang đồng thời làm rung động trái tim, trí
não và cả một số điểm nóng khác.

_Hoa trái tình yêu

Dâu tây và trái lê được xem là... tiền Viagra của bữa tiệc tình yêu bởi
hai loại quả này rất giàu vitamin A – vitamin kích thích sản xuất hoóc
môn tình dục. Không chỉ thế, những trái dâu tây đỏ rực còn chứa nhiều
kẽm, một trong những chất không thể thiếu trong quá trình sản sinh ra
các "tinh binh".

_Những cánh hoa hồng được việc

Những cánh hoa mềm mại vuốt ve cơ thể bạn, mùi hương dịu ngọt gợi tình
lan tỏa lên cánh mũi phập phồng của chàng. Chàng sẽ trở nên xúc động bởi
cảm giác rạo rực và mê hoặc không ngờ. Hãy chờ đợi phép nhiệm màu từ
những cánh hồng trải trong phòng ngủ.

_Sức mạnh của sự âu yếm

Những cái vuốt ve âu yếm được xem là mật ngọt dung dưỡng tình yêu. Khi
hai người vuốt ve nhau, cơ thể sẽ sản xuất ra hoóc môn oxytocin, loại
hoóc môn mang tới cảm giác gần gũi và bình an.

_Đánh thức bình minh

Vào buổi sáng, lượng testosterone của chàng luôn ở giai đoạn cao trào
(hơn 30% so với buổi chiều), chính vì vậy đây là thời điểm tốt nhất để
bạn đánh thức nụ tầm xuân.

_Cô nàng ngổ ngáo

Bạn thử thay đổi chiến thuật “ngồi chờ sung rụng” bằng một chút mạnh bạo
chủ động. Nhiều khi trò dẫn dắt, nghịch ngợm của cô nàng ngổ ngáo lại
khiến chàng như lạc vào cõi thần tiên. Đảm bảo lần sau, chàng sẽ ủng hộ
lối rẽ chết người này của bạn.

_Ngủ đủ giờ

Giấc ngủ dài và sâu sẽ giúp cơ thể khỏe mạnh. Và chỉ khi đó, chàng mới
dễ dàng có những cơn sóng tình trào dâng. Hãy chuyển giờ "giao ban" để
đảm bảo cho một giấc ngủ sâu. Bạn hãy nhớ “chất lượng” hơn đứt “số
lượng” nhé!

_Ánh sáng đam mê

Sắc đỏ trong phòng ngủ có thể làm tan chảy những trái tim sắt đá một
cách dễ dàng. Thêm vào đó, ánh sáng ma quái này còn tôn thêm làn da của
bạn.

_Nịnh nọt - có sao đâu

Ngợi ca sẽ khiến cho chàng trở nên ngây ngất. Đàn ông có lẽ còn ưa nịnh
hơn phụ nữ nếu lời nịnh đó là đúng và thật lòng. Chỉ cần một cách đơn
giản như tỏ thái độ vui sướng khi chàng sửa được chiếc máy tính bị hỏng,
hay trầm trồ trước vẻ đẹp của chàng, coi chàng như người hùng trong
trái tim, bạn sẽ thấy hiệu quả ngay tức thì.

_Đùa giỡn và tán tỉnh

Để những cơn sóng tình của đối tác nổi loạn, bạn có thể sử dụng những kỹ
thuật “điểm huyệt” như ánh nhìn rạo rực, cái xoa lưng nhẹ nhàng, giọng
nói nũng nịu... trong bữa tối. Tất cả sẽ khiến cho tâm trí chàng sôi lên
sùng sục vì chính những hành động của bạn đang kích thích hoóc môn tình
yêu endorphin và amphetamine tuôn trào.

_Đừng quên sức mạnh của những nụ hôn

Tình yêu có mãnh liệt hay không được thể hiện qua nụ hôn của bạn với
chàng. Hãy nhắm mắt lại và massage cặp môi của chàng bằng vũ khí riêng
của mình. Cặp môi cũng là một điểm nóng nhạy cảm. Thêm một kỹ thuật
khiến đối tác phải bùng nổ đó chính là nụ hôn “nhiệt đới - bắc cực”.
Nhấp một chút nước ấm rồi “cụng” môi với chàng, sau đó ngưng lại bất ngờ
và thay thế bằng một viên đá. Nụ hôn mê hoặc này được ví như chiếc bùa
ngải có uy quyền ghê gớm.

_Hâm nóng ngọn lửa tình yêu

Duy trì niềm đam mê thật khó nhưng lại vô cùng quan trọng. Ở bất cứ nơi
đâu, bạn cũng nên nghĩ tới giây phút riêng tư khi hai người bên nhau kết
hợp với trí tưởng tượng phong phú của mình. Giữ cho cuộc sống tình yêu
luôn sống động bằng cách tán tỉnh nhau ở chốn đông người không phải là
điều kỳ cục, miễn sao bạn phải hết sức khéo léo.
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:39 pm

Cây, Lá và Gió
Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã


PHẦN 1 :

Cây
Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi
vẽ 1 cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5
cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có 1 người tôi rất
mến, rất mến nhưng lại ko có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn
mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài,không có một ngọai hình
nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét
tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do
mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô
ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những
tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những
tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành
cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải
từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi
suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm
cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng
khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy
rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “ cứ tự nhiên” trước khi chạy
đi.Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu
lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người
đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay
trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã
cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn ko phải là
người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô
ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan
tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra,
tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng
đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau
khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho
cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết.
Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là
cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người
đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một ngừời con trai rất dễ
thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn
tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ
cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi
không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực
tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi
xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì
một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó, nó
nói “ lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”


Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư?
Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như
vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần
một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi
anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ
tôi nghĩ là mình ko thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể
diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2
tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp
một người con gái khác
Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao
anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không
chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau
nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều.
Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà
thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi
như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người
sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của
anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được
và tôi cũng không thể nào mở lời được.
Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy,
chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy
sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn
anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh
ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy.
3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ
cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay
không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.
PHẦN II:

Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi 1 tuổi đã
công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với
tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó
dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho
anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn
gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt
đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và
không hề khuyên tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??

Gió
Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào
cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể
cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khỏang 1 tháng sau khi tôi
chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội
trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một
mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói
chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy,
khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy
trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống
vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm
thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới
lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy.
Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở
lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và
cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô
ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện,
đưa tôi mảnh giấy rồi đi

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”
“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá
không muốn rời hkỏi cây”
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận
những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài
là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô
ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô
ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng
tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi
cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô
ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi
hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô
ấy “ em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của
em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và
vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô
ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?..

Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:39 pm

Khoảnh khắc tất cả

Thứ 3. Bình minh nhợt nhạt trên vòm cửa thấp thoáng qua tấm rèm màu kem
có những ô lục giác màu ghi nhạt xen kẽ, hành lang lót gạch xanh dương
loang loang nước mưa khi Phương bước ra lan can, sau khi choàng tỉnh
giấc dài bởi một luồng sáng chiếu tình cờ vào mắt. Âm thanh có vẻ xa xôi
trong bản nhạc wedding bất hủ By heart, by soul của Aaron Neville vang
lên từ chiếc loa PC. Phố ướt. Mưa làm đường trở nên lấm lem. Phương rút
thuốc ra, vươn vai. Chợt, Phương giật mình, khoanh tay:
-Này cô bé, đứng đấy từ khi nào vậy?
Xoay xoay chiếc ô Espirit màu vàng rực rỡ có lằn tím như một con ong
nhỏ, Lê mỉm cười:
-Em cũng mới đến. Em chờ anh ở đây?
Phương bật cười, búng tay:
-Nếu không phải mưa thì anh sẽ cho em tiếp tục đứng đó. Hãy rũ sạch nước
từ cái ô kỳ quặc đó. Tầng hai phòng đầu tiên bên trái.
Vài phút sau, Lê đứng trong căn phòng bừa bộn của Phương khi cậu đang
pha café. Phương đưa một cốc cho Lê – đang xoa xoa hai tay cho đỡ lạnh:
-Tại sao em tìm ra nhà anh khi anh chỉ nói về nó một lần, không nhiều
người làm được điều đó.
Lê đón chiếc cốc men màu xám lục uốn éo huyền hoặc như được làm ra cho
những người hành khất Digan, cánh mũi phập phồng:
-Không , em không thật sự tìm được chính xác, em đã băn khoăn không biết
rẽ ở đâu trong chiếc cầu thang có thể dẫn đến 6 căn phòng khác nhau
này!
Phương mỉm cười, châm điếu thuốc khi nãy, Lê nheo mắt:
-Anh hãy hút thuốc khi cảm thấy thật sự cần, đừng hút vì thói quen - rồi
cô nhấm một ngụm café – Này, anh thật sự ở đây hả? Một mình! Em nghe
nói chỉ có những kẻ làm nghệ thuật mới thích có cuộc sống bừa bộn đơn lẻ
như thế này, phòng này tựa như dành cho một con chuột túi chứ không
phải anh!
Phương ngồi xuống chiếc ghế tròn bằng gỗ:
-Công việc marketing của anh bây giờ cũng không khác làm nghệ thuật, mà
sướng là anh lại không phải là nghệ sĩ, thế nên anh ăn đủ ngủ đủ và biết
lo cho chính mình.
-Anh thích sống vậy ư?
Phương nhún vai:
-Không phải thích hay không, anh sống như thế lâu rồi cô bé.
Lê lơ đãng nhìn lên mảng trần nhà có một mảng mạng nhện được vẽ graffti
khéo léo:
-Vì sao?
-Cái gì vì sao?
Câu hỏi ngược rơi vào khoảng trống, Lê không trả lời, hai tay vẫn giữ
cốc café, nhìn vào đáy mắt Phương. Một cơn gió lạnh chui qua khe cửa làm
tấm rèm tung lên bất ngờ. chợt cặp mắt màu ghi kỳ lạ của Lê khiến cậu
bối rối, Phương chưa từng gặp ánh mắt khiến nó như thế, ý nghĩ trong đầu
đan xen một cách tội nghiệp bởi luồng ánh sáng cảm thông từ trái tim.
-Em thực sự muốn nghe?
Lê gật đầu, dịu dàng. Phương bước ra ngoài lan can tràn gió. Cụm bạch
lan trồng tinh tế trong hai chậu màu xám ngắt, có vẻ không liên quan gì
đến khung cảnh dở dang chung quanh, đang hơi nhu nhú những chùm mới, mái
gỗ màu nâu của căn hộ tầng một sót lại những giọt sương của đêm, đang
đọng lại to dần và chảy xuống phía dưới một cách chậm rãi. Phương thở
nhẹ, bao lâu rồi nó không nói về những mối quan hệ trong gia đình, về
người mẹ không thay thế, về ông bố kỳ quặc nghĩ nhiều cho bản thân, và
về những rạn nứt thở ơ trong cuộc sống va chạm sớm của một đứa bé từng
hay thất vọng… Đĩa nhạc wedding vẫn du dương nhè nhẹ trên nền violon
trong trẻo của Steven Chapman, làm tan ra những ký ức mơ hồ. Tháng ba
mang mác xa xăm và ngắn ngủi trong làn hơi lạnh bốc lên từ mặt đường
đang khô dần khi những chiếc xe vụt qua. Duy nhất từ khi mẹ mất, Phương
mới nói chuyện với một cô gái như thế này, Thủy dường như chưa từng. Lan
can bé nhỏ đậm mùi ngọt ngào kỳ ảo của hai cốc café cạnh nhau như quyện
cả vào những cánh bạch lan. Khoảnh khắc, Phương ngỡ mình đang ở giữa
một giấc mơ.
… Có những tình yêu đến bất ngờ bằng mắt đẫm mênh mang…
Bây giờ anh đã ở Mỹ. Hai tuần ngắn hết vội vàng. Căn phòng bụi bặm kia
sẽ lại lần nữa đón chiếc ô nhỏ màu vàng. Anh đã rời Việt Nam, làm nốt
những điều anh còn chưa thực hiện được ở nơi đây. Nhưng anh sẽ trở về
bắt đầu lại, mơ nốt một giấc mơ còn đang mở, và yêu em lại từ đầu, Lê ạ.
Phương nhấn send cho cái mail ngắn ngủi. Một trong nhiều chiếc đĩa mà Lê
burn cho Phương, cất lên bản “Tuesday morning” – giọng Michelle Branch
êm và gợn như New York ngày mưa… “I remember, stormy weather, the way
the sky looks when it’s cold, and you were with me, content with
walking…”

kết thúc
thieuphong ST
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:40 pm

NIỀM TIN NÀO Ở LẠI
Anh nói lời chia tay được một tháng tròn. 30 đêm qua là 30 đêm em mất
ngủ. Trái tim con gái nhạy cảm, em đã thấy những khoảng cách chênh vênh
giữa anh và em.

Vậy mà khi em nói “em thấy anh ngày càng xa cách...”, anh đã không dũng
cảm nói thật những suy nghĩ trong lòng mình, anh vẫn nói để cho em tin
rằng anh vẫn ở bên em: “có lẽ chúng ta ở xa nên ít gặp nhau...”. Đúng là
chúng ta ở quá xa nhau nên em không kịp nhận ra anh thay đổi.



Em vẫn sắp xếp công việc để ra Hà Nội thăm anh, cùng anh đi chợ đêm và
dạo quanh những con phố cổ. Khi anh về quê chơi, cả hai vẫn đi bên nhau,
vui vẻ và tin nhau. Hằng đêm, em vẫn dệt những giấc mơ về hạnh phúc. Ở
đó, em có một gia đình bé nhỏ, một người chồng giản dị, luôn yêu thương
và cảm thông với em, một đứa con ngoan tập hát mỗi buổi chiều.



Không có những lời hứa hẹn ngọt ngào vì em nghĩ cả hai chúng ta đều đã
qua cái tuổi thơ ngây và bồng bột. Em đã tin một người chín chắn thì sẽ
ít đổi thay. Rồi một ngày, anh nhắn “em đừng chờ anh nữa...”. Lý do là
anh phải chuyển công tác đi xa. Em buồn đến thắt lòng, em muốn níu kéo
anh ở lại, em muốn nói với anh rằng em đủ sức chịu đựng vất vả, sự thiếu
hụt khi anh ở xa, em muốn nói với anh rằng em tuyệt vọng...



Nhưng em đã không nói, em đã nín lặng, đã âm thầm nuốt nỗi buồn vào
lòng. Em dựa vào đủ lý do để không cho mình trách anh, giận anh, để
không cho anh thấy em rất buồn và đau đớn. Em tự an ủi rằng, anh và mình
chia tay không phải vì sự phản bội mà chỉ tại hoàn cảnh, vẫn còn lại
một tình bạn, tình anh em...



Em đã dỗ dành trái tim tội nghiệp của mình bớt nhức nhối mỗi khi đêm về.
Nhưng cây muốn lặng mà sóng gió cứ nổi lên. Mới hôm qua thôi, về quê
chơi em mới biết trước đây đã gần hai tháng, anh đưa người yêu mới về ra
mắt gia đình...



Em nhớ lại, đau xót thay, vào đúng ngày hôm ấy, cả ngày em cứ “lo đứng
lo ngồi” vì anh nói anh đang bị căn bệnh viêm phế quản hành hạ... Em
không hiểu vì sao anh lại làm như vậy, trong khi anh luôn bảo chúng ta
sẽ không nói dối nhau? Một tháng qua em cố gắng làm cho nỗi buồn vơi đi
thì ngày hôm qua nó lại trở về đầy ắp, sự trống rỗng còn như được khoét
sâu thêm.



Em đã luôn sống bằng niềm tin ở những người xung quanh, niềm tin ấy đã
cho em nhuệ khí để vượt qua những ngày thơ ấu cực nhọc, vượt qua những
tháng ngày sinh viên đầy vất vả. Vậy mà sao anh nỡ tước đi niềm tin ấy
của em? Sao anh lại làm đau em vậy?



Giá như anh thổ lộ với em khi thấy lòng mình có tiếng nói khác... Em sẵn
sàng chấp nhận những lý lẽ riêng của con tim nhưng không thể chấp nhận
mình bị lừa dối. Em thích sống thật với mình, cả những yêu ghét và hờn
giận. Em không bao dung để có thể chúc phúc cho anh được đâu, em cũng
không thánh thiện để có thể là bạn của anh được nữa...a
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:41 pm

HỬ YÊU LẦN NỮA (Love Again)



Xét về tình cảm, họ yêu nhau. Nhưng về lý trí,
rõ ràng, Tony không phải mẫu hình lý tưởng của cô. Joshy hiểu rõ hai
người là hai thế giới. Tony cũng chưa muốn có bạn gái để dồn sức cho sự
nghiệp. Ngoài mặt, cậu dửng dưng nhưng lại luôn có một sự quan tâm đặc
biệt không lời. Vì tất nhiên, dửng dưng chưa bao giờ có nghĩa là không
thích. Và họ đã có với nhau một tháng với những gì đẹp đẽ nhất. Mọi việc
đi nhanh hơn cả tên lửa NASA, đâu có ai biết cách làm cho tên lửa chậm
lại khi nó đã được phóng.

Cả Joshy và Tony đều cảm thấy những vấn đề không bình thường giữa hai
người nhưng họ luôn né tránh. Một sai lầm kinh điển của những đôi yêu
nhau. Không lâu sau đó, Tony đề nghị chia tay. Cậu đã phải chịu nhiều áp
lực trong việc cố gắng trở thành một người bạn trai. Việc có bạn gái đã
ngốn mất nhiều thời gian mà đáng lẽ ra cậu phải dành cho sự nghiệp của
mình.

Những ngày sau đó là những ngày u ám & nặng nề. Tony vẫn làm việc
đều đều dù cậu không thể phủ nhận rằng cậu thấy rất trống vắng. Khi đã
bình tĩnh hơn và thôi khóc, Joshy nhận thấy việc chia tay của hai người
là việc vô lý nhất cô từng biết. "Có lẽ mình phải làm một cái gì đó!".

Hai tuần sau, Joshy hẹn Tony đến quán nước quen thuộc. Cô nhìn thẳng vào
mắt Tony và hỏi: "Mình chia tay đã nửa tháng, anh đã cảm thấy thoải mái
và dễ chịu hơn chưa?". Chắc chẳng ai trên đời này cho rằng trống vắng
là một cảm giác thoải mái dễ chịu nhưng Tony vẫn im lặng. "Em đã có rất
nhiều điều không hiểu" - Joshy nói - "Nhưng ngày hôm đó, cả hai chúng ta
đều khong đủ bình tĩnh để nói chuyện với nhau. Em thật sự muốn biết anh
đã chịu áp lực như thế nào".

Không dễ để Tony nói ra những gì cậu nghĩ nhưng Joshy đã khéo léo thuyết
phục bằng tất cả những dịu dàng và cảm thông nhất mà cô có thể. Sau
cùng, cô nói: "Em thật sự không thể chịu đựng được khi mình mất nhau như
vậy. Nếu anh vẫn còn một chút tình cảm với em, chỉ cần một chút thôi
nhưng là tình cảm thật sự chứ không phải lòng thương hại và anh cũng
không muốn kết thúc như thế, chúng ta hãy cùng nhau bắt đầu lại thật
chậm. Em tin mình có cơ hội để làm mọi việc tốt đẹp hơn".

Tony im lặng rất lâu. "Mình sẽ bắt đầu thật chậm như thế nào?" - Cậu
hỏi. "Nếu anh thật sự muốn biết và muốn thử, hãy gật đầu cho em xem
nào!" - Joshy trả lời. Tony bật cười và gật đầu. Joshy vẫn luôn lém lỉnh
như thế.

Joshy chậm rãi. "Sẽ có một vài quy định bắt buộc, tất nhiên! Nhưng hãy
thoải mái anh nhé! Em chỉ muốn cùng anh chơi một trò chơi thôi! Và đây
là quy định của cô: Mỗi tuần họ sẽ gặp nhau ít nhất một lần và nhiều
nhất ba lần. Mỗi người được quyền chủ động những cuộc hẹn và cả việc sẽ
đi đâu trong một tuần. Tuần sau đến lượt người kia. Người bị động có
quyền từ chối nếu không thoải mái nhưng một tuần bắt buộc phải có một
lần đi cùng nhau. Đến khi một người muốn có cuộc hẹn thứ tư trong một
tuần và người kia đồng ý thì đã đến lúc mọi việc trở lại bình thường như
nó vốn như thế.

"Để bắt đầu, chúng ta sẽ bốc thăm" - Joshy lấy từ trong xắc tay hai lá
thăm be bé - "Người nào bốc được lá thăm ghi chữ THE FIRST sẽ là người
chủ động hẹn đầu tiên. Và tuần kế tiếp sẽ là quyền chủ động của người
kia. Cứ như thế! Anh đã luôn nhường em nên lần này em nhường anh trước
đấy!"

Tony bốc trúng lá thăm ghi chữ THE FIRST. Một tuần sau đó, cậu hẹn Joshy
và trò chơi bắt đầu. Không dễ để hàn lại những thứ đã vỡ. Rất nhiều lúc
Tony cảm thấy chán nản. Ý nghĩ về việc không hợp nhau làm cậu cứ muốn
bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng tình yêu cậu dành cho Joshy là một tình yêu
thật sự. Joshy đã nói với cậu trước khi ra về ngày hôm đó: "Em chỉ cần
anh can đảm và kiên nhẫn chút thôi để cùng em vượt qua giai đoạn khó
khăn này". Cậu luôn nhắc nhở mình câu nói ấy để kìm bớt tính nóng vội và
mau nản. Joshy cũng không dễ chịu gì hơn. Cô phải đánh đòn tính tự ái
của mình rất nhiều roi để nó yên thân mà nằm xẹp xuống. Cô tập yêu luôn
cả những điều khiếm khuyết ở người con trai minh chọn. Cô lặp lại liên
tục trong đầu hai từ "kiên nhẫn". Đã có nhiều điều buồn cười xảy ra
trong suốt những ngày đó. Vì Joshy không hề quy định sẽ làm gì trong
những lần gặp nhau nên họ nghĩ ra đủ trò. Joshy bắt Tony phải đến tiệm
uốn tóc tán gẫu với cô trong khi các cô thợ rị mọ với cả đống ống cuốn
trên đầu. Tony cũng khiến Joshy dở khóc dở cười khi ngồi chờ cậu trên
thành hồ bơi nam. Họ đã cùng nhau chạy đua một chặng đường rất dài để
tìm lại nhau.

Dần dần, họ thấy thích thú được quyền "hành hạ" người kia mỗi tuần và cả
cái cách hỏi nhau khi bắt đầu một cuộc hẹn: "Chiều thứ sáu này em rảnh
không?". Thêm một thời gian nữa, họ bắt đầu thấy nhớ nhau và cần nhau
nhiều hơn là ba cuộc hẹn mỗi tuần. Tony đã thích nghi được với việc san
sẻ thời gian và áp lực cho một người luôn sẵn sàng lắng nghe cậu. Và cậu
nhận thấy việc có cả bạn gái lẫn sự nghiệp không phải là điều quá khó.
Vào tuần cuối cùng của tháng tư, Tony hẹn Joshy lần thứ tư trong một
tuần. Hôm đó là một ngày tuyệt vời không kém ngày đẹp trời lúc họ quen
nhau. Nhưng Joshy vẫn giữ nguyên quy tắc "mỗi người một tuần" của mình,
cô chỉ điều chỉnh nó thành thỏa thuận. "Và tất nhiên người ta có thể vi
phạm thỏa thuận trong những trường hợp có thể thương lượng được" - Joshy
nháy mắt tinh nghịch khi cả hai đứng mút kem.

Ngày 14 tháng 6, Joshy đem đến cho Tony một hũ thủy tinh đựng đầy socôla
với dòng chữ: "Be my valentine!". Joshy cười một nụ cười của nắng:
"Những chuyện không vui đã khiên chúng ta xa nhau vào đúng ngày lễ Tình
yêu. Em không muốn đợi đến năm sau mới đưa anh món quà này! Em yêu anh!"
- Cô hôn Tony.

"Có một điều anh đã thắc mắc rất lâu!" - Tony nói sau khi qua phút ngất
ngây - "Nếu ngày hôm đó em bốc phải lá thăm THE FIRST thì khi nào em sẽ
hẹn anh?" Một nụ cười bí ẩn nở trên môi Joshy: "Thì đã bao giờ em không
bốc phải là thăm THE FIRST đâu! Cả hai lá thăm đều là THE FIRST, em chỉ
không cho anh nhìn thấy lá thăm của em thôi! Em muốn anh bắt đầu khi anh
thật sự sẵn sàng. Còn em thì đã luôn sẵn sàng để chờ đợi anh!". Tony
hỏi tiếp, cố giấu vẻ xúc động: "Nếu như anh không chơi trò đó với em,
hoặc nếu như anh không hẹn lần thứ tư... nếu...". Nhưng hai ngón tay
xinh xinh của Joshy đã đặt lên môi Tony để ngăn cậu nói tiếp. Cô nhẹ
nhàng: "Đó là một bí mật! Khi đó, em sẽ tính cách khác nhưng em sẽ không
nói anh nghe đâu!" Tony vòng tay ôm lấy cô. Cậu cũng không cần biết đến
điều bí mật đó. Và sẽ chẳng bao giờ biết rằng Joshy chẳng có một dự
tính nào cho những tình huống đó. Bởi cô tin là cả hai sẽ làm cho mọi
việc tốt đẹp hơn.

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm
được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu
thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên
bạn. Dù có thành công hay thất bại, bạn cũng không có gì để hối tiếc vì
đã không sống và yêu hết mình. Hãy cho những người yêu thương mình và
chính mình một cơ hội. Đừng bỏ cuộc quá sớm khi mọi thứ vẫn còn có thể!

Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:41 pm

Tôi đã bắt đầu biết... nói dối



Tôi đã bắt đầu biết... nói dối
Thủa nhỏ, tôi được dậy rằng phải sống trung thực, không dối trá với bản
thân mình và tất cả mọi người vì đó là con đường sáng duy nhất của kiếp
người. Khi đó, tôi chưa hiểu thực sự thế nào là trung thực, thế nào là
dối trá mà chỉ biết rằng những hành động nào của tôi làm vừa lòng người
lớn, được khen là ngoan ngoãn thì đấy là những hành động trung thực.
Nhưng đến một hôm, tôi đã biết ''sự thật'' trong những lời khen ấy. Tôi
bắt đầu biết nói dối - những lời nói dối chân thành nhất của đời mình.
Tôi có người bạn quanh năm lênh đênh trên con tầu nhỏ, đã cũ, đi câu
mực, đánh cá trên biển, vài tháng mới trở lại đất liền vài ngày. Một
lần, anh đi biển và thời tiết thay đổi đột ngột khiến biển động dữ dội.
Nhà anh chỉ còn một người mẹ già ốm yếu. Vì quá lo lắng cho con trai,
bệnh tim tái phát khiến bà phải vào viện trong tình trạng hôn mê. Khi
đó, gió bão gào thét dữ dội. Các bác sĩ chuẩn đoán và quyết định phải mổ
ngay nhưng họ không thể tiến hành trong khi bà mẹ lâm vào tình trạng
hôn mê, suy kiệt tinh thần hoàn toàn.
Trong những đoạn tỉnh táo ngắn ngủi, bà chỉ thều thào hỏi là bão đã tan
chưa, con trai bà đã về chưa. Khi đó có một người làng lên cho biết rằng
đã tìm thấy những mảnh... vỡ của con tầu nhà bà dạt vào bờ biển. Bà hỏi
các bác sĩ, không ai trả lời bà. Tôi đứng ở đó và thật rồ dại khi trung
thực kể cho bà nghe rằng con bão còn khủng khiếp lắm, kéo dài vài ngày
nữa mới thôi, con tầu đã bị vỡ, sóng xô vài mảnh vào bờ, con trai bà
(bạn thân của tôi) không biết số phận đang đẩy đưa thế nào?
Các bác sĩ không kịp cản tôi nói. Câu chuyện tôi vừa kể đã đánh gục
những sức lực yếu ớt cuối cùng của bà. Bà nấc nhẹ và thiếp đi. Bác sĩ bó
tay. Tôi tình cờ phạm phải một tội ghê gớm mà suốt đời tôi không tha
thứ nổi cho mình. Sau khi bão tan, người bạn tôi sống sót trở về do được
một chiếc tầu khác cứu. Anh không trách tôi mà chỉ gục bên mộ mẹ khóc
nức nở. Sự "trung thực" ngu ngốc đã vô tình khiến tôi phạm phải một sai
lầm khủng khiếp như vậy.

Trong truyện ngắn nổi danh "Chiếc lá cuối cùng" của O. Henrry, một bệnh
nhân tin chắc mình sẽ chết. Cô đếm từng chiếc lá rụng của tán cây ngoài
cửa sổ và tin rằng đó là chiếc "đồng hồ" số phận của cô. Khi chiếc lá
cuối cùng rơi xuống, cô sẽ chết. Nhưng chiếc lá cuối cùng không bao giờ
rụng xuống. Cô gái bình phục, sống khoẻ mạnh và không biết rằng, chiếc
lá cuối cùng đó chỉ là một chiếc lá "giả" do một hoạ sĩ muốn cứu cô vẽ
lên vòm cây trơ trụi. Như vậy sự thật không phải được nhìn thấy bằng
mắt, được cảm nhận bằng tri thức... Nếu như tôi không kể về cơn bão tôi
thấy, mảnh ván tầu vỡ tôi được nghe thì có lẽ người mẹ ốm yếu ấy không
chết. Nếu như không có chiếc lá "giả" kia thì cô gái sẽ chết vì bệnh tật
và vì tuỵêt vọng. Sự thật trong đời sống con người phải đồng nghĩa với
tình yêu nữa. Chỉ có điều gì cứu giúp con người, làm cho con người mạnh
mẽ lên, hướng con người về ánh sáng... điều đó mới gọi là sự thật.
Còn tất cả những hành động nào, lời nói nào cho dù đúng với mắt mình
nhìn thấy, tai mình nghe thấy, tri thức của mình hiểu thấy nhưng chúng
là khiến cho người khác, hoặc cho chính mình lâm vào cảnh tuyệt vọng
hơn, mất đi niềm tin cuộc sống, mất đi sức mạnh tinh thần dẫn đến việc
huỷ hoại đời sống... thì đều không phải sự trung thực. Nếu chúng là sự
thật, đó là sự thật của Quỷ tàn nhẫn không biết yêu thương con người.!

Trong cuộc sống của chúng ta, giữa sự thật của Tình yêu và sự thật của
Quỷ luôn luôn xáo trộn, mập mờ. Một lời nói dối trong "tình yêu" có thể
cứu người và một lời nói thật phũ phàng có thể giết người. Tất nhiên
chúng ta sẽ chọn để nói lời nói dối chân chính. Tuy vậy để phân biệt rõ
ràng khoảng cách giữa những lời nói này cũng là một điều khó khăn và tuỳ
thuộc vào từng hoàn cảnh đặc biệt. Bạn có biết nói dối thế nào để lời
nói dối ấy là lời nói dối chân thành, chứa đầy tình yêu con người không?

Đơn giản thôi. Bạn hãy giữ lấy một trái tim tha thiết với cuộc đời và
đồng loại.
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:41 pm

đừng buông tay !

--------------------------------------------------------------------------------

Cô gái buông tay chàng trai ra. Chàng trai giật tay cô gái lại

" Em đùa cái gì đấy , có chuyện gì xảy ra ư?"

" không! chỉ là em muốn chia tay thôi , mệt mỏi quá!"

Cô gái quay mặt đi nhìn về hướng khác. Chàng trai bất lực. Im lặng. Cô
gái đứng lên

" Mình đi về đi anh! Em ko muốn ngồi đây lâu"

Chàng trai đứng lên . Cũng phải ! Họ chưa yêu nhau lâu , chưa có gì sâu
đậm cả .

" Thôi cũng quên nhanh thôi mà, chỉ là tình yêu vụt qua thôi mà". Chàng
trai thở dài nghĩ.

Tính cả thời gian quen và yêu chỉ vẻn vẹn 2 tháng , chàng trai cảm thấy
hơi hẫng hụt. Dù 2 tháng nhưng ngày nào họ cũng gặp nhau , ngày nào cũng
nói chuyện , 2 tháng , tức là 59 ngày họ hiểu về nhau , 2 tháng không
có ngày nào buồn , luôn là sự vui vẻ, dường như họ không thể thiếu nhau
được 1 ngày. Nhưng có 1 điều chưa bao giơ chàng trai được nghe 1 câu
chuyện buồn của cô gái . Trong cuộc nói chuyện của họ chỉ nói về 1 vấn
đề nào đó, về 1 người bạn của họ. Và giờ cô gái muốn chia tay , muốn anh
không còn xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa. Chàng trai chấp nhận.
Không 1 nguyên nhân , không 1 lí do. Có lẽ cô gái cũng giống như bao đứa
con gái khác : Vui thì yêu , không thích nữa thì giải tán . Hãy cứ nghĩ
như chính tạo hóa , quy luật của cuộc sống thôi!

1 ngày , 2 ngày ...... 1 tuần trôi qua, cuộc sống của chàng trai thật vô
nghĩa , nó như 1 món ăn thiếu đi gia vị . Nhạt phếc ! không 1 tin nhắn ,
không còn sự hỏi thăm vào mỗi bình minh chàng trai thức dậy . Trống
trải ! Chàng trai vào phần danh sách , muốn chạy nhanh qua tên cô ,
nhưng ngón tay nó cứ dừng lại đó . Không chịu bấm phím nữa. Chàng trai
ấn nút gọi . 1 , 2 giây , bất giác chàng trai giật mình ấn nút tắt

" Điên quá rồi đấy". Chàng trai tự nhủ.

1 ngày , 2 ngày của tuần tiếp theo trôi qua , từng ngày trôi qua như xéo
vò trong tim chàng trai. Không thể chịu nổi , chàng trai nhắn tin cho
cô gái

" Anh muốn gặp em , 1 lần thôi , dù là lần cuối , anh xin em !"

" Được ạ. Quán cafe lẫn đầu mình gặp nhau anh nhé!"

Chàng trai đang ngồi nhìn ra cửa sổ như 1 người vô hồn , 1 bóng dáng
ngồi xuống , chàng trai quay ra , cô gái đang ngồi trước mặt . Bằng
xương bằng thịt , Không giống như những ngày qua chàng trai chỉ ngắm cô
qua những bức ảnh cô từng gửi cho chàng trai . Như 1 người bị mất đi 1
thứ quý giá và người đó đã tìm lại được. Sừng sững ngay trước mắt. Nhưng
nửa tháng không gặp nhau , trông cô gái như gầy hơn , ánh mắt cô buồn
quá. Sau những lời hỏi thăm xã giao , cả 2 im lặng không nói câu gì. 1
tiếng đồng hồ trôi qua , bao trùm quanh họ là sự im lặng. Cô gái đứng
dậy :

" Nếu không có chuyện gì nữa thì em về trước nhé!"

" Tại sao em cứ như vậy thế , luôn là người muốn đi về , em không muốn
nhìn mặt anh , nói chuyện với anh sao? Vậy thì từ đầu em nói yêu anh làm
gì , không yêu thì đừng lừa dối như vậy !"

Chàng trai quát lên . Cô gái im lặng , ánh mắt vô hồn ngồi xuống.

" Em có biết 2 tuần qua anh sống thế nào không , anh như cạn kiệt sức
lực , anh không thể làm gì nên hồn , anh nhớ em ! Nhớ em nhiều lắm ! Nhớ
em da diết ! Anh biết khi anh nói điều này em sẽ cười vì anh quá ngu
ngốc , vì anh là 1 thăng con trai mà quỵ lụy 1 người không yêu mình như
vậy , Nhưng anh không thể chịu nổi ! Không thể chịu đươc cảnh 1 ngày
thiếu đi khuôn mặt em , 1 ngày thiếu đi những tin nhắn của em , 1 ngày
thiếu đi giọng nói của em , thiếu đi nụ cười của em . Thiếu em , anh
thiếu tất cả cuộc sống . Thiếu em anh như chết dần chết mòn đi từng
ngày"

" Chúng ta mới yêu nhau hơn 1 tháng thôi mà , chưa có gì sâu đậm cả , em
cũng như bao cô

gái khác thôi mà , anh có thể quên em để đến với người con gái khác mà"

Chàng trai ngước nhìn cô gái 1 hồi lâu :

" Nếu em nghĩ chuyện tình cảm dễ như vậy thì anh thất vọng vì đã yêu em
như thế này"

Chàng trai đứng dậy, trả tiền , đi xuống cầu thang. Cô gái cứ ngồi đó,
cô khóc , khóc rất nhiều, tim cô đau quằn quại, cô ấn nút gọi vào số
chàng trai :

" Em xin anh, hãy quay lại, em muốn nói với anh.......... ! Em muốn nói
là ....... Em .... em yêu anh nhiều lắm !"

Chàng trai tắt máy , đứng 1 hồi lâu, rồi anh chạy nhanh lên cầu thang ,
cô gái ngồi đấy , người run lên bần bật , cô khóc nhiều quá , chàng trai
ôm lấy cô gái , mặc cho mọi người xung quanh nhìn . Chàng trai cứ ôm
lấy cô gái , cô khóc thảm thiết trong vòng tay chàng trai .

" Tại sao em muốn chia tay anh , em yêu anh hay không yêu anh?"

" Em yêu anh........ em yêu anh nhiều lắm! .... Vì em sợ , em sợ, em sợ
khi em yêu anh nhiều quá ! Khi chẳng may anh rời bỏ em ! Em sẽ không
sống được vì yêu anh quá ! 2 tháng , không phải là con số lớn lao ,
nhưng tình yêu em dành cho anh còn lớn hơn cái thời gian nhỏ nhoi đó. "

Cô gái lau nước mắt

" Người ta đã nói : Tình chỉ đẹp khi tình dang dở - Không bao giờ có
tình yêu vĩnh cửu, chỉ có giây phút vĩnh cửu của tình yêu mà thôi , em
đã từng trải qua , sự phản bội của tình yêu 1 lần khiến em không dám yêu
ai quá nhiều. Và khi em nhận ra em yêu anh nhiều quá , em sợ ! Sợ 1
ngày anh rời xa em ! Em không muốn khi chúng ta có quá nhiều kỉ niệm ,
em sẽ không sống nổi mất"

Chàng trai ghì chặt lấy cô gái , ghì chặt lấy người con gái nông cạn ngu
ngốc

" Em là đồ ngốc , em có biết anh yêu em nhiều lắm không , em không biết
như thế nào mà em cứ tự sắp đặt cho cuộc sống của em , cuộc sống của
người khác vào con đừơng cụt , sao em ích kỉ thế ! Em không biết anh đã
sống những ngày thiếu em đau khổ thế nào không, Anh sống mà như mình
đang chết , anh sống mà như người vô hồn , vì ai em biết không? Vì 1 con
người ích kỉ là em đấy."
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:48 pm

tình yêu không thành lời...
Ngay từ ban đầu , gia đình cô gái đã phản đối việc
cô hẹn hò với chàng trai đó. Họ nói rằng nền tảng của 2 gia đình không
giống nhau, và nếu cô lấy chàng trai, cô sẽ phải khổ sở cả đời.
Sự ngăn cản của gia đình làm cho chàng trai và cô gái cũng hay cãi nhau.
Chàng trai thì thấy bị tổn thương, còn cô gái luôn nghĩ chàng trai
không thông cảm cho mình, và thường hỏi anh:"Anh yêu em được đến mức
nào?".
Chàng trai, vốn không giỏi diễn đạt ngôn từ, nên không phải lúc nào cũng
làm cô gái vừa lòng. Cùng với sức ép từ phía gia đình, chàng trai quyết
định sẽ đi du học để khẳng định bản thân. Trước khi đi, anh nói với cô
gái:" Anh không biết diễn đạt những lời tốt đẹp, nhưng những gì anh biết
là anh rất yêu em. Nếu em đồng ý , anh muốn chăm sóc em trong suốt cuộc
đời . Anh sẽ cố gắng thuyết phục bố mẹ em. Em cố gắng chờ anh nhé?".
Cô gái gật đầu , và chàng trai đưa cô một chiếc nhẫn đính hôn.
Cô gái ra trường, đi làm , còn chàng trai tiếp tục du học.Họ gửi tình
yêu qua những lá thư và những cuộc điện thoại.Dù rất khó khăn nhưng họ
không bỏ cuộc.
Một ngày, trên đường đi làm, cô gái bị tai nạn ôtô và khi tỉnh dậy, cô
đã thấy mình nằm trong bệnh viện với rất nhiều người thân xung quanh .
Cô thấy mẹ đang khóc. Và khi cô muốn nói một lời trấn an mẹ, cô nhận ra
rằng tất cả những gì cô cố gắng phát âm đều không thành tiếng. Cô đã mất
giọng nói của mình...
Các bác sĩ nói rằng một phần của não cô đã bị ảnh hưởng, làm cho cô
không nói được nữa. Nghe lời mọi người an ủi nhưng bản thân thì không
nói được lời nào, cô gái rất suy sụp.
Trong bệnh viện, cô gái chỉ khóc một mình. Còn khi về nhà, tim cô thắt
lại mỗi khi cô nghe thấy tiếng điện thoại reo. Cô không muốn chàng trai
biết tình trạng của mình, và không muôn s mình trở thành gánh nặng, cô
đã viết một bức thư cho chàng trai nói rằng cô không thể chờ được nữa.
Cùng với bức thư, cô gái gửi trả chiếc nhẫn. Hồi âm từ chàng trai là
hàng trăm bức thư và hàng trăm cú điện thoại mà cô không thể trả lời.
Tất cả những gì cô gái có thể làm, ngoài việc khóc không thành tiếng ,
là khóc nhiều hơn nữa.
Bố mẹ cô gái quyết định chuyển nhà, hi vọng cô gái có thể quên đi quá
khứ mà sống lạc quan hơn.
Trong môi trường mới, cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc
sống mới. Cô tự dặn mình hàng ngày phải quên chàng trai đi. Cho đến một
hôm bạn cô tới thông báo rằng chàng trai đã trở về. Cô gái viết ra giấy,
dặn bạn đừng nói chỗ ở của cô cho chàng trai biết. Từ đó , cô không
nghe tin gì về người mình yêu nữa.
Một năm trôi qua, bạn cô mang tới cho cô một chiếc phong bì, với thiệp
mời đám cưới của chàng trai. Trái tim cô gái lại tan vỡ thêm một lần
nữa.
Nhưng khi mở tấm thiệp, cô rất ngạc nhiên khi thấy trong đó là tên của
chàng trai và tên của chính cô!
Vừa ngẩng lên định hỏi bạn có chuyện gì xảy ra, cô nhận ra chàng trai
đứng ngay bên cạnh mình. Anh dùng ngôn ngữ cử chỉ để nói với cô:"Anh đã
học ngôn ngữ này suốt một năm qua. Chỉ để nói rằng anh sẽ ở bên em dù
thế néo đi nữa, và anh không quên lời hứa của mình. Anh sẽ là tiếng nói
của em, vì anh yêu em".
Việc tiếp theo chàng trai làm là đeo lại chiếc nhẫn đính hôn vào tay cô
gái....
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Jul 20, 2010 6:49 pm

THIÊN THẦN NHỎ CỦA TÔI

Tôi là một phóng viên, ngoại hình thì có thể nói là hoàn hảo, lại thêm
cách ăn nói ngọt như mật ong,vì vậy bên tôi không có ít những cô gái
xinh đẹp,tôi đã trải qua không biết bao nhiêu là mối tình, nhưng có thể
nói đó không phải là một tình yêu thật sự.Tôi mong sao mình có thể có
gặp được người con gái có thể thật sự làm rung động trái tim minh.



Vào một buổi chiều thật đẹp trên đường đi công tác tôi đã gặp em,em đã
hiện ra trước mắt tôi như một thiên thần.Em đẹp một nét đẹp thật hiền
hòa,đôi mắt em long lanh như vì sao trời.Tôi ngây ngô đến nỗi đã đâm xầm
vào em,với lời xin lỗi của tôi em đã vô tư trao cho tôi một nụ cười
thật ngây thơ.Chúng tôi đã quen nhau thật tình cờ như thế,có em tình cờ
như thế, tình cờ đến nỗi tôi phải ngỡ ngàn cứ tưởng đó là mơ, và nếu là
mơ thì xin giấc mơ đó đừng bao giờ tan biến.khi đó em vẫn còn là một cô
nữ sinh lớp 11.Tuy ko thể luôn ở bên nhau nhưng tôi luôn ở bên em ,tôi
luôn động viên chỉ dẫn em hoc,em cố học học thật giỏi để có thể ở bên
tôi.Và cũng chính vì thế mà cha em luôn ngan cấm tôi quen em,vì ông là
một người cỗ hữu ko cho con gái hoc hành.Chị em thì ko được học tơi nơi
va đã phải có chồng và theo chồng ra nước ngoài,còn chị kế thì chỉ được
học đến lớp 9 thì đã phải nghỉ để đi làm.Ghỉ riêng em là dám cải lời ông
để cố gắn đi học tiếp chỉ vì tương lai của em và 9 là để có thể ở bên
tôi.Tôi bị cha em la mắng thậm tệ,cho tôi là đồ xấu xa dụ dỗ con gái
người ta, nhưng tôi vẫn ko nản lòng vẫn động viên em chăm chỉ học hành
vì tôi tin vào tình yêu của chúng tôi dành cho nhau.



Nhưng càng ngày tôi càng cảm thấy em là một người khác, một người khác
hẳn.Tổi cảm thấy mình thật sự ko còn hiểu em được nữa.Những lúc bên tôi
em hồn nhiên,vui cười, liếu lo như một chú chim non đán yêu đến vô
hạn.Nhưng bỗng nhiên em lại ôm mặt khóc, khóc nức nở làm tôi phải ngỡ
ngàn, dù tôi có hỏi thế nào em cũng ko một lời.Và dường như mõi lần gặp
nhau em điều khóc.Em khóc nhiều đến nỗi mỗi khi thấy nước mắt em là tôi
phải sợ,em khóc ước cả vai áo tôi.


"Em cứ như thế này thì làm sao có thể trở thành vợ anh được" tôi đã nói
và em lại khóc.

"Từ nhỏ em đã phải sống trong cảnh đòn roi của cha mình,đã chứng kiến
cảnh cha mình đánh đập các chị và cả mẹ mình.Đã bao lần em phải trốn một
mình trong nhà tắm vì ko muốn chứng kiến cảnh cha mình đánh đập mẹ,em
đã khóc khóc nhiều đến nỗi ngũ quên trong đó mặt cho mủi cắn đốt,đã bao
lần chị em em phải ngồi ôm nhau khóc,đã bao lần em đã phải van xin mẹ
đừng tự vẫn,đừng bỏ chị em các em để rồi phải chứng kiến cảnh mẹ bị đánh
đập đến đau xót.Em sợ sợ sẽ phải mất anh, sợ hạnh phúc mà anh đan đem
đến cho em,sợ hạnh phúc mà em đan có sẽ vội tan biến,tan biến một cách
nhanh chóng,em rất sợ rất sợ ngày đó sẽ lại đến với em,em chỉ muốn thời
gian đứng lại em chỉ muốn thời gian đừng quay nữa để em mãi có anh"



Em đã nói trong nước mắt với tôi như thế.Tôi vội ôm chặt em vào lòng,ôm
thật chặt,như thể sẽ sợ em bay mất,tôi đã khóc,chưa bao giờ tôi khóc như
thế,tôi đã khóc cho nỗi đau của em,tôi đã khóc vì giận mình đã trách
lầm em,tôi đã khóc vì giận minh đã ko thể hiểu hết được em.Ôm thât chặc
em vào lòng tôi tự hứa với lòng mình từ nay sẽ yêu em hơn cả tình yêu
mà tôi có thể yêu,sẽ chăm sóc em,sẽ luôn bên cạnh em để bù đắp lại những
nỗi đau những mất mác thiệc thòi mà em đã phải chịu trong suốt quãn
thời gian qua.
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Sun Aug 08, 2010 7:37 pm

Xin hãy yêu em trong 1 ngày thôi anh nhé...!!!



This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 800x600.



-Yêu em trong một ngày anh nhé!!!
Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi...

-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!!


-Nghĩa... nghĩa là sao??


-Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !!


-Em đùa hoài !!


-Em không biết nói đùa bao giờ.


***


Hà Nội một ngày cuối năm, rét đậm và đẹp... Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất
vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất.
Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ
bây giờ... là về người con gái bên cạnh tôi đây !!


-Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé !!


-Ừ ừ...


-Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu... phải thích thú cơ.


-Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy !! - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và... hạnh phúc.


Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá !! Một cô bé Sài Gòn có cái giọng
Hà Nội pha trộn, nhõng nhẽo và dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì
có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu nổi !!


Tôi nhớ, ngày mốt cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang b kho liệu
những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì nhỉ ??
Dù chỉ là một vở kịch, tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất
...


Sáng hôm sau..


Reng !!!


-Ngốc ạ, đến chở người yêu đi sáng nào, lười biếng thế là em ko yêu nữa đâu nhé !!


-Vâng vâng, anh biết rồi ạ...


Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà "nàng người yêu bé nhỏ" đã giận dỗi thế kia rồi kia đấy....


Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại.
Tôi đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi
và mặc áo sơ mi màu trắng. Chẳng là em rất thích con trai mặc sơ mi,
tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, nhưng lúc nào trông tôi mặc áo sơ mi,
em cũng reo khẽ lên thích thú... Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây
trụi lá mà rất đỗi hạnh phúc, bầu trời trong xanh làm nền cho mây
trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này,
dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì
phải...


Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc kh choàng màu hồng
trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ
nàng thế nào chẳng cảm động...


Nhưng không, nàng nh mặt... Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra,
"anh lại bê bối thế này nữa à ??", nhưng khác ngày thường, em lấy ra một
chiếc lược màu trắng, và.. chải tóc cho tôi. Thề có trời cao, tôi
ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt. Vì... tôi chỉ có
một ngày để yêu em thôi....


Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo thế là anh người yêu em đẹp
trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay
chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ
thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được ....


Chúng tôi đi phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời mùa đông đẹp thích
hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt đạp gà như em
mong muốn. Em tôi ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt,
rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ... Đôi má ửng hồng
trong nắng, tiếng cười giòn tan.... Xong em kéo tôi ngồi phịch trên
cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi :


-Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?


Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng
đại như thế... Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực
tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí
ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn
đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.


Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng
trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm
tôi cảm thấy lạ và xúc động... Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ
sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất.


-Anh kia, ai cho chụp hình tui zậy hả? - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.


-Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.


-Bé nào mà bé? Tui... lớn rồi (rõ ràng em đang mặc áo dài). Anh chụp hình là phải xin phép nghe hông !!


-Ơ, anh xin lỗi.....


-Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì.... cứ chụp đi. Thoải mái, miễn có dắt đi chè !!


Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới
lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo
lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập
tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em
đi chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa
tôi mì tôm gói và tối đến gói mì tôm...


Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa
nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là
tôi sợ em khóc. Biết thế nào được, ta vẫn là hai con người ở quá xa
nhau..... Tạm biệt em, em nhé !!


Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức, cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi
chẳng để ý xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi
ngoái lại nhìn lần cuối....


-Ai cho anh đi mà không nói với tui một tiếng ??


-Sao em biết??


-Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết... Cầm lấy này !! Thôi, tạm biệt anh nhé !!


Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu..
Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt.... "Hà
Khiết Linh 090........ / SG nhớ HN.."


-Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không? - Em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi.


-Một tháng !!


-Vì sao lâu thế?


-Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không...


-Ngốc lắm đấy nhé... Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?


-Uh, tốt lắm....


Đột nhiên


Em khóc !!!


Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc
nặng nề... Nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng.
Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ
trỏ....


Vì sao thế.... tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời.....


Trời đông lạnh lắm !!!



***







Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt
nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn, em ra đi.... Để mặc
tôi cùng với chiếc kh len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những
tin nhắn "Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé"... rồi lại
"Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau
rồi"... Em làm tôi đau tim !!


Em làm tôi đau tim !!


Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với
những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng
quàng chiếc kh len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng
có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau...


Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn
còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người
ngoài Bắc, liệu có dành cho nhau ?? Hay cũng chỉ như những chuyện tình
nông nổi mà tôi từng được biết, nhanh vội rồi cũng chóng tàn....


Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy
nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh
cái câu "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...".
Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau....


Bíp bíp, có tin nhắn, của em !!!


Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu : "Anh hãy quên em đi !!"


Làm sao tôi quên được ???


Không cần suy nghĩ, không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến
Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc kh len màu tro... Dù chuyện
có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ.... Tôi chỉ muốn làm theo
cái tôi cần làm, thế thôi...


Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng
vẫn oi bức... Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi
này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà
tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ....


Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy... Chẳng mất công tôi
phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có
phần hơi tái đi... ngỡ ngàng nhìn tôi.....


-Anh đi đi!!


-Sao thế em??


-Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?


-Anh chỉ muốn biết vì sao thôi.... em hãy giải thích cho anh hiểu....


-Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả...


Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa...


Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt
vào vai anh ta và hét lên "Anh về đi, người yêu tôi đây" !!


Thôi, thế là... hết !!!


Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi
suy nghĩ trên bg ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người
qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng
vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong
một ngày ??? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ....Tôi vò chiếc kh len màu tro
trong tay...


Thật là một thằng ngốc !! Như em vẫn mắng ấy !! Chỉ được yêu em trong
một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ
ngốc......


Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy, trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi....


Alô !!


-Chào anh, tôi là... một người lạ - giọng con trai miền Nam


-Anh là ai??


-Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?


-Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.


-Em gái tôi tên...Khiết Linh.


Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài
ấy... Nhưng ko kịp nữa rồi !! Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa
hồng, có nét chữ của em...


Ngày tháng năm....

Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại
số đt cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì ko nhỉ??

Ngày tháng năm....

Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không ??

Ngày tháng năm....

Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh ko biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?

Ngày tháng năm....

Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy.... Chỉ xin Chúa một ơn
huệ còn sót lại... yêu anh trong một ngày, thế thôi.... Rồi anh sẽ
quên mau, còn em thì nhớ mãi...

Tất cả chỉ vì ... một c bệnh không thể chữa khỏi.....


Ngày tháng năm...

Anh đến tìm !! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì
hỏng hết...... Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên
"Người yêu tôi đây !!".

Cả một đời, em chỉ có một người yêu là anh thôi....


***





Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm
vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng
đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu
trắng thấm nước mắt em năm đó... Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra
đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ
cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc kh len màu tro đứng trước
em, xin em tha thứ.....

Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.


Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất...


Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời....


Gió thổi chiếc kh len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao
ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc kh có màu tro buồn đến vậy.....
Tất cả như một định mệnh, gió tung tro tàn quá khứ lên.... cho người
sống còn đau....


Gió thổi bay đến ngày quá khứ... có cô bé quàng chiếc kh len màu hồng, cười mím chi....


-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé !

Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Sun Aug 08, 2010 7:38 pm

Lời hứa cao cả của đôi tình nhân 17 tuổi.







Cả hai đang ở độ
tuổi 17. Họ gặp nhau trong một bệnh viện khi đang đi dạo. Trong một chớp
mắt, hai trái tim non trẻ rộn lên một niềm xúc động sâu sắc. Họ đọc
trong mắt nhau một nỗi thương cảm bi ai. Kể từ hôm đó họ không còn cô
đơn nữa.

Đến một ngày, cả hai được thông báo rằng bệnh tình của họ không có cách
nào chữa trị được nữa. Trước khi được gia đình đón về nhà, họ ngồi bên
nhau một buổi tối, hẹn hò cùng nhau cố gắng vượt qua số phận. Họ hứa mỗi
tuần sẽ viết cho nhau hai lá thư để chúc phúc và động viên nhau. Rồi
hôm sau họ chia tay nhau.

Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua. Cô gái ngày càng yếu ớt. Một hôm cô gái
cầm trong tay bức thư của chàng trai gửi đến rồi thanh thản khép đôi bờ
mi, miệng thoáng mỉm cười mãn nguyện. Bà mẹ cuống cuồng gọi con, nhưng
cô gái đã ra đi. Bà gỡ lá thư trong tay cô ra và đọc: " .......khi số
phận đã đùa giỡn với sinh mệnh của em, em không nên sợ hãi vì bên cạnh
em luôn có anh và mọi người quan tâm đến em. Anh đang khoẻ dần lên, anh
sẽ đến với em một ngày gần đây, em sẽ không cô đơn".

Hôm sau, bà mẹ mở tủ của con gái, phát hiện ra vài chục lá thư đều do
con gái bà viết, bỏ sẵn vào phong bì, dán tem đàng hoàng. Phía trên tập
thư là mẩu giấy cô con gái viết cho bà mẹ: "Mẹ ơi, đây là tập thư con
viết cho một người bạn trai mà chúng con đã có lời hẹn ước đi cùng nhau
suốt quãng đời còn lại. Nhưng con thấy mình yếu đi nhanh chóng, sợ không
giữ được lời hứa ấy. Con đã viết sẵn những lá thư này, mỗi tuần mẹ gửi
giúp con một lá cho anh ấy để anh ấy nghĩ con vẫn còn sống và đang động
viên anh ấy vượt lên trên bệnh tật. Con chỉ mong anh ấy có đủ niềm tin
để sống tiếp. Con gái của mẹ".

Bà mẹ lần theo địa chỉ ghi trên bì thư để đến nhà chàng trai. Bà nhìn
thấy trên bàn là một tấm ảnh của một thanh niên trẻ, tràn đầy sinh khí
và sức sống được viền dải băng đen. Bà vô cùng ngạc nhiên khi biết chàng
trai đã ra đi cách đây một tháng.

Bà mẹ chàng trai nước mắt lưng tròng chỉ vào chồng thư đặt bên cạnh
khung ảnh và kể rằng: "Con trai tôi đã mất cách đây một tháng, nhưng
trước khi ra đi, nó dành ba ngày ba đêm để viết những lá thư này. Nó nhờ
tôi mỗi tuần gửi cho cô bạn gái nào đó một lá. Nó bảo cô gái ấy cũng
đang trông mong chờ đợi sự cổ vũ động viên của nó. Thế là cả tháng nay
tôi thay con trai gửi những lá thư này đi, không biết cô gái ấy có nhận
được không..."

Bà mẹ của cô gái lao đến ôm chầm lấy bà mẹ của chàng trai và khóc không
thành tiếng. Khi hai bà mẹ đã hiểu ra tất cả, hai bà quyết định vẫn cứ
hàng tuần gửi cho nhau một lá thư mà con họ đã để lại. Họ bảo làm như
thế để "Vì một ước nguyện cao cả......"
Về Đầu Trang Go down
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   Tue Aug 24, 2010 1:55 am

Mưa đến là khi Nắng đã tắt... Một người ra đi để một người xuất hiện.
Ước muốn 2 người là được ở bên nhau










Mưa đến là khi Nắng đã tắt... Một người ra đi để một người xuất hiện.

Nắng hồn nhiên, vui tươi... còn Mưa tuy lạnh lùng mà yếu đuối...

Nắng yêu Mưa, nhưng không cách nào đến được. Làm sao có Mưa khi trời còn Nắng???

Đôi
khi người ta vẫn thấy mưa nắng, nhưng mưa nắng ấy không kéo dài lâu...
cũng giống như sự kết hợp của Mưa và Nắng... không thể...

Khi
Mưa đến và sắp sửa ra đi, Nắng vội vàng chạy theo để níu giữ Mưa... tuy
không thể đạt được hoàn hảo điều ước muốn, Nắng vẫn cảm thấy hạnh
phúc... Hạnh phúc ấy là cầu vồng 7 màu tuyệt đẹp!!!

Dù biết Nắng
và Mưa mãi mãi không đến được với nhau, nhưng trong lòng Nắng vẫn luôn
quan tâm, chăm sóc, để ý đến Mưa... Nắng chỉ biết cho mà không đòi hỏi
nhận lại. Một tình yêu không vụ lợi!
Một tình yêu thật sự!

Đôi khi Nắng cũng suy nghĩ, một tình yêu chỉ có một phía, liệu có là hạnh phúc, có là yêu thật không?

Mỗi khi Mưa vui cười tí tách thì Nắng lung linh, lấp lánh như mảnh vỡ thủy tinh...

Mỗi khi Mưa buồn, than khóc, Nắng cũng nhạt bớt màu... Bầu trời không thấy Nắng rực rỡ...













Anh Gió hỏi "Sao Nắng không quyết tâm giành lấy Mưa?".

Nắng không có can đảm.

Và biết rõ không thể có được Mưa. Nắng không thể nói ra câu "Mưa đừng đi! Hãy ở lại. Vì Nắng!..."

Nắng và Mưa cứ chơi trò ú tim... mãi mãi không có được nhau...












Đã lâu lắm rồi, Mưa không còn gặp Nắng
cầu vồng không còn xuất hiện
và Hạnh phúc cũng không còn hiện diện
Nắng ra đi và Mưa cứ mãi chờ đợi
1 hình bóng không thuộc về mình
1 tình yêu không thể có được
1 ngày Nắng quay về bên Mưa ..

Mưa
và Nắng đã từng ở bên nhau - hạnh phúc ấy là cầu vồng xuất hiện. Khi nó
đến tạo ra 1 cầu vồng đẹp lung linh và kỳ diệu như 1 phép màu. Và cũng
như tình yêu, cầu vồng chỉ xuất hiện 1 cách ngắn ngủi. Vội đến rồi vội
đi, để lại phía sau những vệt màu, những dấu vết mờ hằn trên bầu trời.

Khi
Nắng ra đi, Mưa đã khóc rất nhiều. Những hạt mưa rơi xuống mang theo
bao nhiêu buồn phiền của Mưa. Có lẽ vì Mưa cũng như Con người vậy, nên
khi buồn và khóc người ta thường hay muốn gặp Mưa. Mưa và Con người,
nước mắt của Mưa và Con người - những thứ ấy dường như hoà tan làm một.
Dường như họ là bạn của nhau .. an ủi và che chở cho nhau ..

Nắng
ra đi, có vẻ như rất hạnh phúc. Nắng dường như đang sống rất tốt. Hàng
ngày, những giọt nắng lấp lánh trên mọi nơi, trên những chiếc lá, những
vòm cây, mái nhà .. Nắng vui vẻ, tung tăng, nhảy nhót, mà không biết
rằng..trước đó đã từng có 1 cơn mưa rất lớn ..

....












....
Nắng
và Mưa chẳng biết có khi nào gặp lại. Và khi gặp lại, liệu Nắng có phải
là Nắng của ngày xưa, và Mưa có còn là Mưa khi Mưa và Nắng yêu nhau..
Chỉ biết rằng khi Nắng và Mưa bên nhau - dù trong 1 khoảnh khắc rất ít
ỏi, luôn có 1 cầu vồng xuất hiện - cầu vồng hạnh phúc ..







Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: những câu chuyện về tình yêu hay nhất   

Về Đầu Trang Go down
 

những câu chuyện về tình yêu hay nhất

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Topic Những Câu chuyện Thiền của Mytutru
» Chuyến Xe Cuộc Đời
» Chuyện Chú Quậy
» Một Chuyện Tình Đẹp - khuyết danh
» CHUYẾN ĐÒ CHIỀU
Trang 3 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Giao lưu :: Chia sẻ suy nghĩ-