Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 NUDE

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
alone_cute_27
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Tâm trạng : sad
Nữ
Tổng số bài gửi : 9
Age : 28
Đến từ : lào cai
Châm ngôn sống : để vẽ nên bức tranh về cuộc sống ta cần 1 chút màu đen
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 27319
Ngày tham gia : 31/05/2010

Bài gửiTiêu đề: NUDE   Mon Jul 12, 2010 9:09 am

Chẳng biết nên bắt đầu từ đâu, kể những gì và kết thúc như thế nào....

Có lẽ câu hát " đời không như là mơ " của 1 tác giả nào đó vô tình lại là hợp với những gì sẽ diễn ra sau đây nhất.

Đã có lú nó nghĩ nếu 20 năm trước nó không sinh ra thì cuộc sống bây giờ thế nào ? thế chỗ vào nó trong gia đình sẽ là ai? Những người yêu của nó sẽ yêu ai và những người nó căm gét có bị nhìn với ánh mắt thiếu thiện cảm 1 cách thường xuyên như hiện giờ không ???

Nghĩ lại thấy mọi chuyện thật vớ vẩn !!!

01h 01'

Nó giật mình tỉnh giấc, một giấc mơ kinh khủng. Nó bị rượt đuổi bởi những người da đỏ không quen biết trong 1 thành phố xa lạ, trên người không 1 manh áo. Nó cứ chạy mải miết, mải miết qua những con phố trật hẹp không 1 bóng người. Phía đằng xa trên ban công rộng lớn của một lâu đài những người thân của nó đang cúi nhìn xuống với ánh mắt giận dữ và trách móc. Chẳng ai khả dĩ có ý muốn cứu nó ra khỏi hoàn cảnh khủng kiếp này. Nó vấp ngã và bật khóc....

Không biết chính xác giấc mơ kéo dài bao lâu trước khi nó tỉnh lại và nó đã khóc từ bao giờ, nhưng có 1 điều mà khi vừa tỉnh dậy nó có thể cảm nhận ngay được đó là cái gối ướt đẫm nước mắt dưới má và....da thịt nóng hổi của người đàn ông đang nằm bên cạnh - người xa lạ.

Cuốn vội chiếc khăn tắm trắng muốt lăn lóc trên giường, cơ thể đã ấm áp hơn đôi chút dưới cái lạnh se sắt của khu tiểu khí hậu nổi tiếng cả nước này. Nhón chân nhẹ nhàng trên giường, dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ. Những móng chân xanh lét miết trên nền ga giường trắng xóa, một sự xâm nhập trắng trợn - một giấc mơ quái đảm.

Cơ thể to lớn dưới giường cựa nhẹ, nó giật mình - Chẳng hiểu sao nó có cảm giác như 1 kẻ cắp sợ bị bắt quả tang ! Cúi nhìn khuôn mặt say ngủ thảnh thơi vừa ló ra sau lớp chăn, bất giác nó cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi hé mở như mời gọi - một đôi môi gợi tình. Cái cơ thể đàn ông to lớn ấy vẫn say nồng trong giấc ngủ, chẳng hề biết đến những gì vừa sảy ra, cũng chẳng quan tâm nó còn tồn tại trên cõi đời này hay không. Sau những hoan lạc cuồng nhiệt và những câu yêu gấp gáp vừa trải qua. Có lẽ nó đòi hỏi quá ít, có lẽ người đàn ông này quá thờ ơ .... dẫu sao hiện giờ tâm hồn nhạy cảm của nó cũng đang khẽ lên tiếng kêu than !!!

Chiếc cửa gỗ cầu kì của căn phòng vừa hé mở, một làn sương mỏng ùa đến, phong tỏa mọi ánh nhìn, xâm chiếm khoảng không gian xung quanh, như một bàn tay tham lam mơn chớn vuốt ve cơ thể nó một cách vội vàng. Thả lỏng người, hít thở thật sâu, luồng không khí mát lạnh tràn vào làm đầy khắp nơi trong cơ thể như rót một thứ chất lỏng trong suốt vào một cái xác trống rỗng vô cảm. Nó bước ra cái ban công nhỏ phía trước, đưa mắt nhìn một lượt khung cảnh thiên nhiên kì ảo của Sapa từ trên tầng 2. Vùng đất quen thuộc đã nuôi dưỡng nó 1 thời gian dài - thân thương và dịu dàng vậy mà 2 ngày nay gặp ai nó cũng chối bỏ gốc gác của mình.

Nó nghĩ mông lung và tự cười sự ngốc nghếch của bản thân. Tiếng cười bé nhỏ rụt rè nhanh chóng bị màn đêm nuốt chửng. Giờ nó mới nhận ra hoàn cảnh cô đơn của mình, và cái nguyên nhân dẫn đến sự cô đơn đó....

Nó quen anh. Một sự tình cờ như bao sự tình cờ diễn ra trong cuộc đời này. Thì anh cũng bảo nó vật vờ còn gì : đám hỏi, đám cưới, đám ma... ngay cả dịp xây mộ tổ cũng không thiếu mặt. Ừ thì vật vờ, nhưng không phải nhờ sự vật vờ của nó - chính trong lần xây mộ tổ đó mà anh và nó quen nhau hay sao? Chẳng bít anh có hối hận không nữa - mà hối hận giờ có kịp hem nhỉ. haaaaaaaa

Thú thật, lúc đầu mới gặp : anh là cả một " bầu trời khó chịu" đối với nó. Để xem nào đẹp trai ư ? Dám cá nếu gặp anh bạn sẽ trả lời là " không hề " như nó. Lịch sự, ga lăng dễ thương ư? Nó chẳng quan tâm, mấy cái đó đâu phải gặp 1 lần là biết đặc biệt bây giờ bọn con trai " diễn" giỏi lắm. Giầu có? Biết chết liền. Xét cho cùng, với ngần ấy ấn tượng ban đầu, anh là một con số 0 to đùng trong mắt nó. Có điều, giờ nhớ lại có 1 dặc điểm làm nó "chiếu cố" nhớ về anh đó là cái tính " kiêu " kinh dị. Với lại được cái hắn cũng không lờ nó đi. Nó cũng kiêu chứ bộ, và kiêu có lý do hẳn hoi: Thì anh chẳng " cảm" nó ngay từ đầu còn gì heeeeee.

Và cũng như bao chuyện tình cảm khác, như bao người khác, như bao nhiêu sự tiến triển khác. Sau 1 thời gian dài, cũng có nhiều chắc trở nó và anh trở thành người yêu của nhau. Ừ, là người yêu của nhau, còn có yêu nhau hay không thì nó cũng không biết.

Anh và nó quen nhau là lúc nó vẫn đang sống trong tình yêu ngọt ngào của mối tình trước. Cái đó một thời gian dài sau nó mới bật mí. Đừng trách nó, nếu bạn là con gái ^.^ . Anh bảo : anh biết nhưng anh không quan tâm, đó là chuyện của nó, yêu nó là việc của anh. Haa khá khen cho bản lĩnh của anh nhưng nói thật, nó thất vọng kinh khủng, bỗng dưng anh ở đâu nhảy ra chứng minh " định lý " về sự ngắn ngủi trong khả năng quyến rũ của nó.

Quên anh đi !!!

Có lẽ là có duyên, có thể là 2 người nợ nần nhau gì đó : mối quan hệ mà ai cũng biết nhưng chẳng ai dám khẳng định là gì ấy vẫn cứ tiếp tục. Đứt đoạn - mờ nhạt - ngắn dài, vô định như thể những tín hiệu " móc ". Ờ dù sao vẫn có nghĩa là không hoàn toàn mất liên lạc...

- "Ừ, chúng mình dừng lại tại đây"

Câu nói ấy đánh dấu sự đổ vỡ trong mối tình đầu của nó, người nó yêu tha thiết gần 3 năm trời ra đi. Nó hụt hẫng, mệt mỏi, nó bỏ quên hết tất cả, chìm đắm trong nước mắt và nỗi đau khổ tưởng như không thể gượng dậy. Thời gian, bạn bè, gia đình kéo nó ra khỏi cái hố đen mà nó tự tạo ra. Nó hồi phục và .... trưởng thành.

Sự đổ vỡ ấy dậy nó quá nhiều điều, bào mòn của nó quá nhiều tự tin nhưng lại đưa anh đến gần nó hơn. Ừ, anh hơn nó 9 tuổi, có lẽ cái Tôi của nó mấy tháng trước quá trẻ và ngông cuồng so với anh. Nó gặp lại anh, và nó thay đổi trong con mắt của anh - ít ra thì anh nói thế.

Cuối cùng, cái gì đến cũng đến. Nó ngả vào vòng tay anh. Chấp nhận những cái ôm, những nụ hôn của anh. Và để cho anh khẳng định vị trí của anh trong cuộc đời nó. Cái đêm đầu tiên giữa men bia và nỗi đau ấy - có lẽ nó đã sai lầm. Có lẽ anh không biết, lúc đó nó mụ mị không phải vì bia mà vì sự trống trải và cô đơn. Chỉ có nó mới có thể cảm nhận được nó đã thèm khát như thế nào một đêm được nâng niu và yên ổn trong vòng tay ai đó. Nó đốt cháy chính mình và đặt anh vào "góc tối" của cuụoc đời nó. Cho đến giờ phút ấy anh vẫn luôn là một "vai phụ" trong cuốn tiểu thuyết nó dàn dựng về cuộc đời mình !!!

Không dàng buộc, không trách nghiệm, không cả sự ân cần - nhưng sự "đòi hỏi" thì đã khác. Nó chấp nhận để anh bước vào cuộc đời nó còn anh phải trả giá về việc đó. Nó nghĩ thế nhưng nó biết nó không thể - bởi nó không nắm giữ tình yêu của anh. Nó cũng chỉ là một nhân vật phụ trong cuộc đời 30 năm anh tồn tại. Lần thứ 2 nó biết đau khổ vì 1 người đàn ông !!!

Điều đó không giống - nhưng lại chính là nó !!!

Nếu bạn, tình cờ gé thăm blog của tôi và đọc được đến những dòng này của bài viết. Có lẽ bạn sẽ thấy tôi buồn bã và lan man. Đúng vậy - tôi có 1 tật xấu đó là không biết cách để kết thúc bất kì điều gì. Tôi bắt đầu và đơn dản là mọi thứ cứ diễn ra, trượt ra khỏi sự kiểm soát của tôi. Có lẽ sau này tôi sẽ là 1 người mẹ rất tồi trong việc dậy con !!!

Cũng như bài viết này, chuyện giữa tôi và anh đang trượt ra ngoìa sự kiểm soát của tôi.

Bắt đầu là chuyến đi không có mục đích vì anh, tiếp đến là những lời nói dối, sau nữa là sự dâng hiến cả về thể xác và tâm hồn. Kết thúc .......... ước gì tôi biết được nó sẽ là gì. Bây giờ tôi sẽ rút lui để các bạn theo dõi tiếp câu chuyện nếu bạn muốn !!!

Một cơn gió lạnh lẽo ào qua, nó rùng mình bứt khỏi quá khứ. Hít một hơi thật sâu, chậm chạp nhìn quanh 1 lượt. Nó nhẹ nhành gạt tay thoát khỏi chiếc khăn tắm - dường như tất cả những sự điên rồ của nó trong 21 năm qua hội tụ chỉ trong giây phút này. Hai bàn tay mỏng manh vươn ra che trở cơ thể, chẳng được là bao - chút ấm áp trong cả một biển trời lạnh lẽo. Để mặc cho những cơn gió vô tình đùa dỡn với cơ thể : ánh mắt tê dại, khuôn ngược trắng ngần, bờ vai, vòng eo yếu ớt và đôi tay bất lực. Chẳng lẽ chỉ có một mình nó trên cõi đời này ???

Hơn lúc nào hết, nó muốn bước vào căn phòng xa lạ kia phá vỡ giấc ngủ của anh bắt anh phải an ủi vỗ về nó. Nhưng đôi chân vô dụng chẳng hề nhúc nhích, nó không thể vì nó sợ mất anh - đó là tình yêu ???

Anh à ....

Chiếc khăn trắng dưới chân kiên nhẫn chờ đợi. Nó cúi xuống, khoác hờ lên mình. Uể oải ngáp dài 1 cái - bước thẳng vào phòng...

Anh vẫn ngủ - đối với anh có thể nó chỉ là 1 giấc mơ. Một cơn gió lạnh tràn qua mùa hè như thời tiết nơi này đối với cái nóng mà anh đang phải chịu đựng ở quê hương anh. Nó từng hỏi anh 1 cách vu vơ về thương lai - anh lấp lửng - nó cũng không bắt anh hứa hẹn - riêng về điểm này thì hoàn hoàn không phải là nó. Anh đã làm nó thay đổi hay cuộc sống bắt nó từ bỏ thói quen chắc chắn và rõ ràng mọi khi?

Đặt 1 nụ hôn lên trán anh - Anh 30 tuổi - một giọt nước nóng hổi mặn chát rơi vào khóe miệng đang hé mở của anh. Nụ hôn của nỗi đau, nó gạt nước mắt thích thú với định nghĩa mình vừa tìm ra...

Trườn vào trong chăn, với tay dặt bàn tay anh lên cơ thể - ấm áp...

Nó chìm sâu vào trong giấc ngủ !!!

Ngày mai tỉnh giấc - anh sẽ ở đâu ???

Dành cho anh - Người em đã chót yêu !!!

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.360plus.yahoo.com/alone_cute_27
 

NUDE

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Viết về cuộc tình của tôi-