mình nhớ hồi đi học,. lúc học cấp 3, tự dưng lên năm học 11, lại được ngồi cùng cậu bạn nọ.
không hiểu sao mà hợp nhau gớm, có khi mãi thảo luận 1 vấn đề mà cô giáo dạy văn bắt cả 2 đứa đứng dậy, thế mà vẫn nói,
tình bạn lớn dần, mình và bạn ấy là bạn tâm giao tri kỉ luôn.
một hôm mình bệnh phải nghỉ học, cậu ta buồn quá, vì không có ai hợp cạ, nên làm 4 câu thơ nhân ngày vắng bóng mình
Nắng chiều nắng đã vơi nhiều
Bạn hiền vắng bóng ít nhiều cũng vơi
Người xưa dẫu chẳng gặp thời
Gặp người tri kỷ, ít nhiều cũng vơi
cho dù câu thơ trùng lặp, nhưng mình vẫn thấy nó hay