Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Luôn cần có nhau

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
1102
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : worried
Nữ
Tổng số bài gửi : 38
Age : 29
Đến từ : ha giang
Châm ngôn sống : yeu la cho di nhieu va nhan chang bao nhieu
Số lần được cám ơn : 2
Điểm : 27923
Ngày tham gia : 03/04/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: cao 1m61 năng 49kg
Hài hước:
0/10  (0/10)
Nội tâm:
100/100  (100/100)

Bài gửiTiêu đề: Luôn cần có nhau   Fri Jul 02, 2010 1:30 pm

...Sau tiếng "ừ", chàng trai quay lưng bước đi, cô gái nhìn theo và họ vẫn im lặng. Nhưng trong sâu thẳm trái tim chàng trai như đang muốn ở lại bên cạnh người yêu mãi mãi. Cô gái quay lưng thật nhanh bước vào phòng như đang cố che giấu những giọt nước mắt đang rơi hoen ướt đôi bờ mi..........
......................Một tháng sau................................
Cô gái bật giậy khi nghe tiếng chuông điểm 12 tiếng, 12h đêm, cô cảm thấy buồn ghê ghớm trong tim đau thắt lại như có một mũi tên đâm xuyên ngang. Cô tự nhủ không đuợc khóc nhưng nước mắt vẫn cứ rơi. Cô thầm nói "nước mắt bướng bỉnh như chính cô vậy, đã bảo không được rơi kia mà". Bỗng nhiên cô cảm thấy có ai đó đang đững trước hiên nhà phía sau cánh cửa kia.............Là anh! đúng là anh! cô không nhìn thấy nhưng cô cảm nhận đuợc. Lao nhanh ra phía cánh cửa.......Đúng là anh! Hai người ôm xiết lấy nhau nghẹn ngào trong nước mắt và họ vẫn chỉ.....im lặng.
Màn đêm vẫn vây quanh, tất cả mọi người đã chìm vào trong giấc ngủ, chỉ còn hai con người yêu nhau tha thiết.........
- "Anh xin lỗi vì tất cả, anh xin lỗi vì đã làm nước mắt em rơi. Anh xin lỗi vì đã không chịu hiểu em". Chàng trai nói thì thầm vào tai cô gái, giọng nói ấm áp như làm ấm dần không gian tĩnh mịch và lạnh lẽo của thị trấn nhỏ.
- "Em xin lỗi vì tất cả, em xin lỗi vì đã quá bướng bỉnh không nghe lời anh, em xin lỗi vì những hờn ghen vu vơ, những giận hờn vô cớ đã chút nữa lầm anh đi xa khỏi cuộc đời em, vốn luôn cần anh bên cạnh".
...Họ vẫn ôm xiết lấy nhau như không muốn rời xa nhau.
- "em rất nhớ anh"
- "Anh cũng vậy, đừng rời xa anh em nhé? anh không thể sống mà không có em bên cạnh. Thời gian qua không có em bên cạnh đã chứng minh điều đó. Đối với mọi người một tháng đi qua thật bình thường nhưng với anh một phút không có em anh cảm thấy trống rỗng, anh đã cố gắng không cho mình nhớ em. cố gắng rời xa em để mong em hạnh phúc hơn....Nhưng...anh không thể. Anh quá yêu em. Anh vẫn luôn đi theo em trong suốt thời gian qua. và anh biết chúng mình cần có nhau. Anh yêu em! hãy cho anh được làm người mang hạnh phúc đến cho em. em nhé?".
-"Một tháng qua những ngày mưa luôn có ai đó để quên một chiếc dù và một chiếc áo mưa trước của em mà không nhận lại? Những ngày nắng luôn có ai đó để quên một túi đồ nho nhỏ trong đó có sẵn một chiếc áo tống nắng mới tinh và một chiếc khẩu trang cũng mới tinh, Những ngày em bị ốm chị hàng xóm luôn chạy sang nhà và đưa cho em một túi thuốc mà từ trước tới giờ chị ấy chưa bao giờ làm thế. Cách đây một tuần đôi dép của em bị gãy gót, em rất buồn vì đó là đôi dép anh mua tặng em lần trước tận Hà Nội. Hai ngày sau chị hàng xóm đưa cho em một đôi dép giống y hệt như vây và nói: "này hôm qua chi đi chợ thấy đôi dép giống đôi dép hôm qua của em vừa hỏng, thấy em rất buồn nên chị thấy ở đó bán nên chị mua về cho, có mỗi một đôi thôi đấy nhé". em chưa kịp hỏi bao nhiêu tiền để trả chị ấy thì chị ấy đã nói, "chị tặng em đấy vì đã dạy tiếng anh cho con chị hihihi". Nhưng em biết chị ấy đang nói dối vì chị ấy chưa bao giờ hỏi em đi dép cỡ bao nhiêu vậy làm sao mua dép em đi vừa đến thế? Và thực ra em biết đôi dép này không phải chị ấy mua ở ngoài chợ. Và một điều nữa khiến em biết không phải chị ấy mua. Vì anh quên mất khi anh mua đôi dép đó cho em anh vẫn để trong một cái hộp ở đó có đề tên cửa hàng bán nó, giống như tên và địa chỉ ghi trên chiếc hộp lần trước anh mua tặng em. Và đôi dép đó chỉ có 2 đôi và chỉ ở cửa hàng đó có bán. Lần trước khi mình đi mua chị bán hàng đã nói với em như thế. Tối hôm đó em gọi điện ngay về số điện thoại của cửa hàng đó và hỏi thử xem em muốn mua đôi dép như vậy có còn không? Chị bán hàng trả lời với em rằng "Xin lỗi em cách đây hai ngày bọn chị đã bán mất rồi" Khi em hỏi em muốn biết người mua đôi dép đó có được không? chị ấy đã đọc cho em một cái tên (...). Cái tên đó thật là thân quen đối với em vì đó là tên của anh mà. Người ta có thể cùng tên nhưng số điện thoại thì không thể giông cùng số. Em quan trọng với anh vậy sao?".
-" Đúng vậy, em là trái tim của anh. Đã là trái tim của anh thì luôn phải ở trong ngực anh đấy nhe? không đựoc rời xa anh đâu. vì như vậy anh sẽ chết đấy.".
-"Vâng em sẽ ở bên anh trọn đời, sẽ chăm sóc và yêu thương anh đến khi nào em chết đi. vì anh là máu của em nếu không có máu thì em sẽ chết đúng không nào? vì vậỵ chúng mình luôn cần có nhau đúng không anh?"
......................Ngoài trời gió vẫn thổi và màn đêm vẫn bao phủ quanh thị trấn. Và trong ngôi nhà nhỏ ấm áp kia có hai người yêu nhau..........
Vậy đấy các bạn ạ yêu là cảm thấy mình hạnh phúc khi mình giành cho người mình yêu thương những gì tốt đẹp nhất. Yêu là khi hai người cảm thấy như máu và trái tim của nhau. Yêu là không thể rời xa nhau. Yêu là không bao giờ để nước mắt của người mình yêu rơi .............
Mong cho tất cả những người yêu nhau trên thế giới này luôn được ở bên nhau...

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Luôn cần có nhau

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Viết về cuộc tình của tôi-