Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Sao ko thể khóc cho anh...lần cuối???

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
mylove14
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Tâm trạng : inlove
Nữ
Tổng số bài gửi : 1
Age : 33
Đến từ : hanoi
Châm ngôn sống : Hãy can đảm mà sống, bởi ai cũng phải chết 1 lần
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 27343
Ngày tham gia : 18/06/2010

Bài gửiTiêu đề: Sao ko thể khóc cho anh...lần cuối???   Sat Jun 19, 2010 2:18 pm

..Vậy là anh cũng đã rời xa em, rời xa cái thế giới " nhỏ bé" này gần 6 năm rồi nhỉ? Nghĩ lại mà em vẫn cảm giác như ngày hôm qua thôi, chỉ có điều sự ra đi của anh đã ko còn làm em thấy đau đớn nhiều nữa...Em thấy cuộc đời này bất công quá, tại sao ng tốt luôn phải chịu thiệt thòi, còn những kẻ xấu xa lại luôn gặp may mắn?Cả ông trời nữa, cũng nhẫn tâm mang anh đi mất, ko cho anh cơ hội cũng ko cho anh tgian để anh thực hiện cái ước mơ bé nhỏ của mình?Tuổi thơ của anh vốn đã ko bình yên, anh ko được hưởng trọn vẹn tyêu thương của mẹ, anh đi sai đường ko ai chỉ cho anh biết phải làm gì, cũng ko ai cho anh con đường quay trở lại.Ngày em biết anh, mà không nói đúng ra là ngày em biết yêu anh cũng là ngày em đón nhận cái điều khủng khiếp ấy-anh nghiện ma túy, nhưng đâu phải ng nào nghiện cũng là ng xấu , anh chỉ đi sai đường thôi, và anh đang muốn quay trở lại ,nhưng những ng tốt đâu? những vòng tay nhân ái đâu? sao ko dang tay cứu giúp 1 con ng, anh ko có tội, mà chỉ những ng bất công với anh mới có tội, em hận tất cả những con ng đó, hận những kẻ đã lợi dụng anh? hận ba anh, ông ta quá nghiêm khắc, nhưng lại quá khắc nghiệt, anh có ngày hôm nay cũng là do ông ấy, còn em chẳng là gì cả, chỉ là 1 động lực nhỏ bé có thể cứu anh ra khỏi vũng lầy lại ko thể làm gì được, mẹ em và ông ấy( ba anh) ko cho chúng mình được ở bên nhau, em ko trách mẹ, vì em biết mẹ thương và lo cho em, còn ba anh thì sao? 1 tia hy vọng dù rất mong manh của anh ông ấy cũng dập tắt, em đã từng thấy đau đớn, nhưng em ko thể từ bỏ anh, ko phải vì em thương hại, mà đó là tyêu chân thật em dành cho anh, chỉ có điều tyêu ấy quá ngắn ngủi, anh nói anh sẽ từ bỏ tất cả , từ bỏ cái thứ chết ng ấy để xứng đáng với tyêu của em, em đã hy vọng, đã chờ đợi...để rồi 1 ngày anh nói với em rằng: hãy quên anh đi?anh ko tốt, anh ko thể mang lại hp cho em? Em cứ tưởng rằng em sẽ khóc thật nhiều, khóc tuyệt vọng đau đớn....vậy mà sao nước mắt em ko rơi?Em nói : mặc kệ anh, em ko để anh lại 1 mình đâu? anh cười buồn! bởi có lẽ anh nghĩ em chưa biết điều gì đang xảy ra với anh .Chúng mình lại đi bên nhau, nhưng...hình như 2 ng vẫn có 1 khoảng trống nào đó , em linh cảm có điều gì ko hay xảy ra, e ko hỏi, nhưng tự nhiên em thấy buồn....! Đưa em về đến cổng, anh bảo em đứng chờ...anh về nhà( vì nhà anh gần nhà em mà)anh mang 1 chiếc hộp nhỏ và đưa cho em( đây là quà mà em đã tặng anh) anh nói: hãy giữ nó hộ anh, em lại thấy có điều gì bí ẩn, em ko nhận, anh nói: vì anh sợ anh sẽ đánh mất nó..chẳng hiểu sao em lại cầm , em mang nó về nhà ngồi ngắm thật lâu, giật mình muốn mang trả lại cho anh, nhưng anh đã đi rồi....
1 ngày..2 ngày..rồi 3 ngày cũng ko thấy anh đâu? Bạn anh đến gặp em và bảo" nó bảo em đừng tìm nó nữa, nó ko sao đâu,em đừng lo cho nó"tim em đập nhanh, bỗng nhiên em thấy sợ,em thật sự muốn biết lúc này anh đang làm gì, ko phải anh lại đang làm bạn với thứ chết ng đó chứ?1 tháng sau em vẫn đợi anh quay về, em vẫn chỉ biết tin anh bình yên qua ng bạn, nhưng em lại ko ngờ cái " bình yên " ấy là " bình yên"cuối cùng của anh?Anh đã bị HIV tai em ù đi khi nghe tin khủng khiếp ấy, 1 lần nữa em lại không khóc đưọc, nhưng em thấy em ko còn là em nưã!...có lẽ em là ng ko còn tồn tại, cũng như anh là người sắp rời xa thế gian này vây...Ngày cuối cùng mình gặp nhau , dù tgian ko nhiều, nhưng em muốn được sưởi ấm cho anh, trái tim của 1 ng biết mình ko còn trên cõi đời này nữa..chúng ta nói chuyện như thể vẫn còn có ngày mai, em vẫn tự nhủ" anh chỉ ngủ 1 giấc thật dài thôi" anh ko chết đâu?anh mỉm cười, có lẽ anh mãn nguyện phải ko? anh ko muốn nhìn thấy em khóc, em mỉm cười để anh được yên lòng đã được chưa anh? Giữa mong manh sự sống và cái chết - 1 đứa con gái nhỏ bé, cô đơn , đau khổ này lại ko thể khóc được.....
Anh ở đây chắc buồn lắm? knào rảnh em sẽ đên thăm anh, giữ gìn sức khỏe anh nhé?
Có lẽ đó là câu nói cuối cùng tôi có thể nói với anh ấy trc khi anh ấy ra đi , tôi cũng ko có được lần thứ 2 gặp lại anh ấy nữa...
....Trở về con ngõ nhỏ quen thuộc, tôi thấy cô đơn, trống trải lạ thường, ngôi nhà ấy bỗng trở nên lạnh lẽo, có lẽ vì nơi đó ko có anh! ...Nhưng tôi tin sự ra đi đó sẽ làm anh ko còn đau đớn nữa...Và tôi ...có lẽ vẫn phải bước đi tiếp...để hiểu cuộc sống này....vẫn còn có ngảy mai
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Sao ko thể khóc cho anh...lần cuối???

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thông điệp tình yêu-