Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 con đường dẩn đến Tình Yêu!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
mrxaphulemon
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : sad
Nam
Tổng số bài gửi : 20
Age : 28
Đến từ : Tây Ninh
Châm ngôn sống : Vì sự nghiệp từ bỏ bạn đời..
Số lần được cám ơn : 3
Điểm : 27436
Ngày tham gia : 18/06/2010

Bài gửiTiêu đề: con đường dẩn đến Tình Yêu!   Fri Jun 18, 2010 1:37 am

Hoặc sớm hoặc muộn, trong tâm hồn mọi người sẽ xuất hiện một khát vọng đối với sự thánh thiện, sự linh thánh, Thiên Chúa, hoặc bạn có thể tùy ý gọi Ngài bằng một danh xưng nào đó. Chúng ta nghe các nhà thần bí nói về một siêu linh nào đó bao quanh chúng ta, trong tầm với của chúng ta, và làm cho cuộc sống của chúng ta trở nên ý nghĩa, tốt đẹp, và phong phú, nếu như chúng ta có thể tìm ra siêu linh ấy.
Người ta chỉ có một ý tưởng mơ hồ về điều này, nên họ tìm tòi các sách vở, tìm hỏi các nhà pháp sư, cốt sao cho tìm ra một thực thể duy nhất được gọi là thánh thiện mà họ phải tìm cách đạt cho bằng được kia là gì. Họ áp dụng đủ mọi phuơng pháp, kỹ thuật, thực tập tâm linh, công thức. Thế rồi sau nhiều năm trời xoay sở không hiệu quả, họ đâm ra chán nản, bối rối, và tự hỏi điều gì đã sai lầm. Chủ yếu là họ tự trách bản thân của họ. Nếu như họ đã thực tập các kỹ thuật kia một cách đều đặn, nếu như họ đã sốt sắng hơn, quảng đại hơn, có lẽ họ đã thành công. Nhưng thành công là gì ờ đây? Họ không có một ý tưởng rõ rệt nào về sự thánh thiện mà họ tìm kiếm, nhưng họ biết chắc cuộc sống của họ vẫn còn hỗn độn, họ vẫn còn đầy ưu tư, bất an, sợ hãi, uất ức, căm hận, chiếm đoạt, tham vọng, và lạm dụng người khác. Vì thế, một lần nữa, họ lại ráng sức phấn đấu và lao nhọc vì nghĩ rằng họ cần phải đạt cho bằng được mục tiêu của mình.
Họ chưa bao giờ dừng lại để suy nghĩ về sự thật đơn giản này: Những nỗ lực của họ sẽ chẳng đưa họ đến đâu cả. Những nỗ lực của họ chỉ làm tình hình tệ hại hơn, giống như khi bạn dùng lửa để dập tắt lửa. Nỗ lực không đưa đến thăng tiến. Nỗ lực, dù thế nào đi nữa, dù là năng lực ý chí hay tập quán, dù là kỹ thuật hoặc thực tập tâm linh, cũng chẳng đưa đến biến đổi. Cùng lắm nỗ lực chỉ đưa đến sự ức chế dồn nén và một cái nắp đậy trên căn bệnh gốc rễ.
Nỗ lực có thể làm thay đổi lối sống nhưng không thể thay đổi con người. Bạn thử nghĩ xem tâm trí của bạn thế nào khi bạn tự hỏi, "Tôi phải làm gì để đạt được sự thánh thiện?" Như thế chẳng khác nào bạn hỏi, "Tôi phải tốn bao nhiêu để mua một vật gì đó? Tôi phải thực hiện những hy sinh nào? Tôi phải sống theo kỷ luật nào? Tôi phải thực tập loại suy nguyện nào để đạt được điều ấy?" Bạn thử nghĩ về một thanh niên muốn chiếm đoạt tình yêu của một thiếu nữ nọ nên cố gắng cải thiện ngoại hình của mình. Anh đã luyện tập thể hình, thay đổi lối sống và thực tập nhiều kỹ thuật để hấp dẫn thiếu nữ kia.
Bạn thực sự đạt được tình yêu của người khác không phải bằng cách thực tập các kỹ thuật, nhưng bằng cách trở nên một loại người khác nào đó. Tuy nhiên, điều ấy không bao giờ có thể đạt được bằng nỗ lực hoặc kỹ thuật. Sự thánh thiện cũng vậy. Nó không phải là một thứ hàng hóa người ta có thể mua được, cũng không phải là một phần thưởng người ta có thể cố gắng mà đạt được. Điều quan trọng chính là bạn là gì, bạn trở thành một con người như thế nào.
Sự thánh thiện không phải là một thành tựu, nhưng là một ân sủng. Một ân sủng được gọi là Nhận Thức, một ân sủng có tên là Nhìn Xem, Quan Sát, Hiểu Biết. Nếu bạn chỉ cần thắp nên ánh sáng sự nhận thức và quan sát bản thân và mọi sự chung quanh bạn suốt ngày sống, nếu bạn nhìn mình được phản chiếu trên tấm gương sự nhận thức như bạn nhìn thấy khuôn mặt của bạn được phản chiếu trên tấm gương thủy tinh, tức là một cách chính xác, rõ ràng, sắc nét, không chút méo dạng hay thêm bớt, và nếu bạn quan sát hình ảnh phản chiếu ấy mà không có một phán đoán hay kết án nào, thì bạn sẽ cảm nghiệm tất cả những sự biến đổi kỳ diệu xẩy ra trong bạn. Chỉ cần bạn đừng chèn ép hoặc dự định những thay đổi ấy từ trước, đừng quyết định cho chúng xẩy ra bằng cách nào hoặc khi nào. Chính sự nhận thức mà không phê phán này cũng đủ sức chữa lành, biến đổi, và làm cho chúng ta thăng tiến, nhưng thăng tiến theo cách thức của riêng nó và vào thời điểm của nó.
Bạn cần phải nhận thức một cách đặc biệt về những điều gì? Về những phản ứng và những mối tương quan của bạn. Mỗi lần ở trước sự hiện diện của một người, bất cứ người nào, hoặc với Tự Nhiên, hoặc với bất kỳ một hoàn cảnh nào, bạn có tất cả những hình thức phản ứng, tích cực và tiêu cực. Bạn hãy xét kỹ những phản ứng ấy, quan sát xem chúng đích xác là gì và phát sinh từ đâu, nhưng đừng có bất kỳ quở trách, hoặc tội lỗi hoặc bất kỳ khát vọng gì, nhất là đừng nỗ lực biến đổi chúng. Đó là tất cả những gì chúng ta cần thiết để sự thánh thiện xuất hiện.
Nhưng phải chăng sự nhận thức tự nó cũng là mọt nỗ lực? Nếu như bạn đã từng nếm thử nó dù chỉ một lần, bạn sẽ thấy sự nhận thức không phải là một nỗ lực. Bởi vì khi ấy, bạn sẽ hiểu rằng sự nhận thức là một niềm vui, niềm vui của một đứa trẻ dò dẫm đi khám phá thế giới. Bởi vì ngay cả khi sự nhận thức phát hiện ra những điều không vui nơi bạn, nó cũng luôn luôn đem đến sự giải thoát và niềm vui. Khi ấy, bạn sẽ biết rằng cuộc sống không nhận thức là một cuộc sống không đáng sống, đầy những tối tăm và đau đớn.
Nếu như lúc đầu có một sự trì trọng trong công việc luyện tập ý thức, bạn cũng đừng cưỡng bức bản thân. Vì đó lại là một nỗ lực. Bạn chỉ cần nhận thức về sự trì trệ của bạn mà đừng phán xét và kết án gì cả. Khi ấy bạn sẽ hiểu rằng sự nhận thức liên quan đến nhiều nỗ lực cũng như một khách si tình phải tìm đến người mình yêu, hoặc một người đói phải ăn uống, hoặc một nhà leo núi phải chinh phục ngọn núi mình yêu thích; vì thế, phải có nhiều sức lực, thậm chí còn nhiều gian nan, nhưng không phải là nỗ lực, đó là niềm vui! Nói một cách khác, sự nhận thức là một hoạt động không nỗ lực.
Sự nhận thức có đem lại sự thánh thiện mà bạn hằng khao khát không?
Có mà cũng không. Vấn đề là bạn không bao giờ biết được. Bởi sự thánh thiện thật không phải đạt được bằng những kỹ thuật, những sự nỗ lực và sự cưỡng đặt, sự thánh thiện thật hoàn toàn là sự nhận-thức-vô-ngã. Bạn sẽ không có một sự ý thức sơ sài nhất về sự hiện diện của nó nơi bạn. Ngoài ra, bạn cũng chẳng quan tâm, bởi vì ngay cả tham vọng muốn trở nên thánh thiện cũng đã rơi mất khi bạn sống từ phút giây này sang phút giây khác đầy tràn những hạnh phúc, sung mãn, và trong suốt nhờ chính sự nhận thức. Bạn chỉ cần cảnh giác và tỉnh thức. Bởi vì trong tình trạng này, mắt bạn sẽ nhìn thấy Đấng Cứu Độ. Không một gì khác, tuyệt đối không một gì khác. Không phải sự an toàn, không phải tình yêu, không phải tài sản, không phải vẻ đẹp, không phải quyền lực, không phải sự thánh thiện - không có gì khác ngoài Đấng Cứu Độ là quan trọng cả. lol!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mrxaphulemon
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : sad
Nam
Tổng số bài gửi : 20
Age : 28
Đến từ : Tây Ninh
Châm ngôn sống : Vì sự nghiệp từ bỏ bạn đời..
Số lần được cám ơn : 3
Điểm : 27436
Ngày tham gia : 18/06/2010

Bài gửiTiêu đề: Nuốt chửng thời gian   Fri Jun 18, 2010 1:39 am

Khi yêu ai không mong muốn mang đến hạnh phúc cho người mình yêu, nhưng ý muốn không phải lúc nào củng thực một cách trơn truông và dể dàng được. Tôi buồn với nhửng gì đang diễn ra, nó xảy ra một cách bất ngờ, khi suy nghỉ và con tim đang ngâm mình trong dòng suối của tình yêu. Cũng muốn bỏ mặt tất cả, vì từ trước đến bi giờ, có hạnh phúc nào đến với tôi trọn vẹn chứ. Củng không dám nói với ai điều này, con người thì ai không có bí mật nho nhỏ,nếu là niềm vui thì tôi sẳn sàng chia sẻ với người khát, còn nếu nỏi buồn thì thôi tự mình gánh lấy. Mặt dù rất đau khổ và cảm thấy cô đơn và lạnh lẻo. Nhưng thôi con trai thì phải tập cách chịu đựng cái khắc nghiệt mà cuộc sống thân yêu ban cho. Tưởng rằng suối nguồn sẻ trôi chảy vỉnh hằng, thế mà nó củng cạn vơi đi. thời gian rồi sẻ nuốt chửng lấy tất cả, vực sâu củng đua theo mà hút tất cả vào lòng tối tâm của nó.
Một lần được yêu là một lần phải ghánh lấy bao nhiêu là buồn đau, củng có hạnh phúc nhưng sao nhỏ nhoi quá..
Tôi thừa biết khi yêu là phải chấp nhận. chấp nhận tất cả về sự thật, dù nó có cay rác như cái nóng của mùa hè, và cái lạnh giá của mùa mưa..
Nhưng thôi! còn biết làm gì khi suy nghỉ cứ đua nhau biến mất, bỏ mặt tôi với một bộ nảo trống rổng
Vết thương nào củng sẻ lành lặn. sẻ có một liều thuốc tốt để chửa lành tất cả vết thương ấy
Mong sao không giống như lúc đầu..
ôi! Tương lai còn dài, sự nghiệp đang chờ đợi ta ở đích đến..
Mặt tình , mặt sức mà làm nhửng điều mình muốn, để đầu óc thanh thản hóa ra tốt hơn , và dể chịu hơn
Cái tay cái chân, còn có thể bị gảy , bị đứt lìa ra khỏi thân thể, còn vết thương lòng thì từ từ củng sẻ lành từ trong ruột thôi..
Con người hay bất cứ loài động vật nào đó , cuối con đường rồi củng phải chết đi, để nhường chổ cho sinh linh mới tiếp tục sống chứ..
Thanh thản mà sống tốt, hoá ra hay hơn nhiều...Cứ cố tình tìm đến với đau khổ thì củng tự làm bản thân mình ngu ngốc và mất trí sớm thôi...
Chuyện đến đâu, mình đón đến đấy, để xem mình còn chút giá trị nào ko?
Oi! cuộc đợi thật tốt với ta..mà củng thối nác với tất cả mọi người..........


lol!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mrxaphulemon
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : sad
Nam
Tổng số bài gửi : 20
Age : 28
Đến từ : Tây Ninh
Châm ngôn sống : Vì sự nghiệp từ bỏ bạn đời..
Số lần được cám ơn : 3
Điểm : 27436
Ngày tham gia : 18/06/2010

Bài gửiTiêu đề: Tất cả rồi sẻ đến!   Fri Jun 18, 2010 1:42 am

Hôm nay tôi viết entry này với tất cả nhửng gì trong tôi được định nghỉa là Suy Nghỉ.......Tôi biết rằng cuộc sống của tôi đả thật sự thay đổi và còn thay đổi rất nhiều nửa....Tôi yêu em rất nhiều..nhưng tình yêu thì sao có thể định nghỉa được thành lời....tôi muốn nói rằng: Tôi đả nói dối rằng tôi yêu em.....nhưng tình yêu của tôi giành cho em thì nhiều hơn cả lời nói.....Đường đi của tôi và em thật dài.tôi biết dc rằng chính tôi và đang phải chờ đợi một thứ gì thật cao cả thật thiên liêng....Nhưng tôi ko biết rằng em có đủ sức lực và niềm tin để chờ đợi dc điều đó k0?....Tôi suy nghỉ rất nhiều khi con đường tôi và em cùng đi ko êm ả chút nào!....Em chính em tôi nghỉ củng hiểu điều đó...Chờ đợi là một thử thách củng là một kẻ vô cùng tàn ác tronh tình yêu....Nó có thể lấy cấp trái tim em khi đang ở cạnh tôi ...Cho dù tôi có ra sức bảo vệ ..nhưng tôi tin chắc rằng nếu ko có em giúp tôi củng chẳn thể làm gì khát ....Ngoại trừ trái tim em ko còn thuộc về tôi!.....Có hàng 1000 người đang ở đâu đó trong vủ trụ này...trong hành tinh này ...đang chờ đợi em...nhưng chỉ có một người thôi...một người duy nhất có thể cùng em nắm tay và giành cho nhau từng hơi thở ...để sống trong ngôi nhà hạnh phúc....Tôi Hy vọng rất nhiều.. tôi h vọng người đó sẻ là tôi!...Tôi có tự tin quá ko em? Khi bây giờ tôi chẳn phải là gì quan trọng trong trái tim em?? Em có tin rằng trên thế giới này có một tình yêu thật sự ... ngoại trừ tình yêu thì ko có gì có thể xâm nhập vào nó...Tôi tin là có vì tôi chẳn thể làm gì khi ko có em bên cạnh......Tôi ko biết em là ai.. Tôi củng chẳn cần biết em là gì!! Nhưng em chính là sức mạnh của tôi.....Là niềm tin để t6i có thể vửng vàng với đôi chân để bước di!......Hảy hứa cùng tôi em nhé!.Cùng tôi vượt qua tât cả ...thác nghền..vực sâu..củng ko bao giờ có thể cản bước chân tôi! Kể cả phải đổ đi nhửng giọt máu để bảo vệ cuộc đời em tôi cũng ko màn!...Tôi dc sinh ra là để bảo vệ và mang đến cho em tình yêu này!..Nếu mất em tôi chỉ có thể Sống mà ko cần đến tình yêu làm gì nửa!..Em thật đáng yêu trong tất cả nhửng gì dc gọi tên chính nó!.Hảy bình thản em nhé!...Đừng bao giờ khóc khi gặp phải bất cứ khó khăn gì! Em hảy Yên tâm vì bên cạnh em còn có tôi!....Tôi sẻ ko bỏ em đâu! Nử thần của tình yêu đả ban cho tôi một trách nhiệm to lớn phải yêu em bằng tất cả trái tim...Ko dư thừa dù chỉ là một ít!.....Trái tim tôi đả ngủ thật ngon giấc khi đến bên cạnh em!...Em hảy giúp tôi...dùng tình yêu của em ru nó đi sâu vào giấc ngủ thiên thu...để nó trong vòng tay em và xiếc cho thật chặc....Dẩu ngày mai có ra sao thì em hảy tin tưởng rằng tôi sẻ luôn bên cạnh che chở và bải vệ em!.... Thiếu em ko biết cuộc sống với tôi sẻ như thế nào?? Tôi vô cùng sợ cảm giác cô đơn! Con ác thú lạnh giá! Nó như muôn nuốt chửng con người tôi nhửng lúc ko có em bên cạnh!...Thật đáng sợ cho nhửng kẻ phải xa tình yêu!.... Tôi biết trước rằng con đường tôi đi sẻ ko dể dàng chút nào...Nhưng tình yêu của tôi sẻ dẩn đường tôi đi! Giong như một ngôi sao dẩn đường cho tôi..nếu thật sự em cần tôi...Nhưng em phải chắc chắn một điều...em sẻ yêu tôi và chỉ ra cho tôi lối đi đó...Tôi sẻ đến xem và cùng em bước trên con đường ấy mải mải.....Em nên biết bấy giờ tình yêu tôi giành cho em như thế nào..nhưng tôi chắc một điều ko tôi ko bao giờ đồi hỏi gì nhiều hơn tình yêu của em...Nếu tôi phải sống một cuộc sống mà ko có em ở cạnh tôi...một ngày sẻ chẳn có chút niềm vui nào..với em tôi thấy rỏ ràng như vậy..tôi có thể có được điều đó với tình yêu trước kia của tôi...nhưng nó lại ko được mạnh mẻ như với tình yêu này...ước mơ của tôi là với em tôi sẻ có nhửng đứa trẻ..Và cả tôi vài em biết biết rõ nới mà chúng ta muốn đi! **== Mr.LeMan==**
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
thiên hạ đệ nhất công tử
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt
avatar

Tâm trạng : cool
Nam
Tổng số bài gửi : 1938
Age : 28
Đến từ : TPHCM
Châm ngôn sống : sự sống nảy sinh từ trong cái chết,hạnh phúc hiện hình từ những hi sinh gian khổ, trên đời này không có con đường cùng,chỉ có những ranh giới,điều cốt yếu là phải biết vượt qua những ranh giới ấy...
Số lần được cám ơn : 77
Điểm : 31133
Ngày tham gia : 16/03/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 0.0000001/100
Hài hước:
10/1  (10/1)
Nội tâm:
10000/1  (10000/1)

Bài gửiTiêu đề: Re: con đường dẩn đến Tình Yêu!   Fri Jun 18, 2010 8:17 am

Vết thương nào không một lần ứa máu
Để cho đời mất mát biết bao nhiêu
Tôi đi qua em, đi qua tình yêu
Để em nhận đằng kia là giông tố
Tôi mới hiểu có thể nào như thế
Về một thời tôi đã yêu em...
Cố lên bạn!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
thiên hạ đệ nhất công tử
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt
avatar

Tâm trạng : cool
Nam
Tổng số bài gửi : 1938
Age : 28
Đến từ : TPHCM
Châm ngôn sống : sự sống nảy sinh từ trong cái chết,hạnh phúc hiện hình từ những hi sinh gian khổ, trên đời này không có con đường cùng,chỉ có những ranh giới,điều cốt yếu là phải biết vượt qua những ranh giới ấy...
Số lần được cám ơn : 77
Điểm : 31133
Ngày tham gia : 16/03/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 0.0000001/100
Hài hước:
10/1  (10/1)
Nội tâm:
10000/1  (10000/1)

Bài gửiTiêu đề: Re: con đường dẩn đến Tình Yêu!   Fri Jun 18, 2010 8:26 am

Không biết nói gì cả...chỉ biết chúc 2 bạn hạnh phúc và cùng bước tay nha đi trên con đuờng đầy chông gai kia nhé...hạnh phúc nơi cuối con đường đang đón chờ các bạn đó...hãy vững tin vào thực tại và tương lai bạn nhé...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: con đường dẩn đến Tình Yêu!   

Về Đầu Trang Go down
 

con đường dẩn đến Tình Yêu!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thông điệp tình yêu-