Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Sài Gòn...miên man dòng nỗi nhớ!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
thiên hạ đệ nhất công tử
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt
avatar

Tâm trạng : cool
Nam
Tổng số bài gửi : 1938
Age : 28
Đến từ : TPHCM
Châm ngôn sống : sự sống nảy sinh từ trong cái chết,hạnh phúc hiện hình từ những hi sinh gian khổ, trên đời này không có con đường cùng,chỉ có những ranh giới,điều cốt yếu là phải biết vượt qua những ranh giới ấy...
Số lần được cám ơn : 77
Điểm : 31133
Ngày tham gia : 16/03/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 0.0000001/100
Hài hước:
10/1  (10/1)
Nội tâm:
10000/1  (10000/1)

Bài gửiTiêu đề: Sài Gòn...miên man dòng nỗi nhớ!   Sat May 22, 2010 8:29 am

Giữa cái oi bức của sắc màu màu hạ, giữa cái nhịp sống đầy hối hả xô bồ, giữa cái màu cháy đỏ của hoa phượng nở, giữa những khuân mặt đầy ưu tư lo lắng của các bạn sinh viên khi mùa thi chợt đến, tôi lại ngồi nơi đây để viết nên những hoài niệm những dòng kí ức không thể quên...miên man trong dòng suy nghĩ dường như chợt ai đó cất tiếng gọi khe khẽ nhè nhẹ, thanh khiết thúc giục trong tim tôi.
Đâu đó, em cần những khoảng lặng để nghĩ suy cho riêng mình. Có tù túng, có chật chội lắm không khi em cứ mãi quẩn quanh với quá khứ, cứ cố chạm vào nỗi đau trong em. Cái vết thương vốn dĩ đã lên da non, không thể nói là đã lành lặn, nhưng ít ra là không còn mưng mủ, sưng tấy như trước đây nữa. Vậy mà… em cứ mãi … làm đau em thôi!

Em muốn quên, nhưng dặn lòng không bao giờ được quên. Em khó nhọc, mệt nhoài để đi qua chừng ấy nỗi đau khi tuổi đời em còn quá trẻ. Em sợ một bàn tay nắm của ai đó, sợ đôi bờ vai mình lại run run trong tiếng nức nở nghẹn ngào. Em sợ ai đó hiểu mình, sợ ai đó sẽ chạm vào những phần khuất, sâu trong em. Sợ những sẻ chia của lòng người có là chân thật hay cũng chỉ là… giả tạo, là phù phiếm, là phút chốc thôi…
Cuộc đời vốn dĩ ngắn ngủi là thế mà sao mình không sống thật với nhau, đối đãi với nhau trong ân tình và sự tử tế. Cớ chi lại làm tổn thương nhau bằng cách này hay cách khác, cớ chi lại làm đớn đau những tâm hồn vốn dĩ phải được nâng niu.

Anh luôn tự nhắc nhở mình rằng: Cảm ơn quá khứ, trân trọng hiện tại và hướng tới tương lai ở phía trước. Nghe có vẻ máy móc, câu chữ nhưng thực sự là như vậy. Không tự khích lệ và động viên mình thì … Ai? Ai sẽ làm việc đó thay cho mình đây? Có ai đó đã nói rằng nếu mình không tự nâng mình dậy, ngay cả khi có ai đó muốn nâng mình dậy, thì mãi mình cũng không thể nào đứng lên được. Ừ! mãi sẽ chẳng thể đứng lên được nếu mình không tự mình gắng sức. Đau đớn nào, khó khăn nào và mất mát nào trong đời rồi cũng sẽ qua mà em. Sẽ qua hết mà, chắc chắn là như vậy!

Hãy đi qua những khó khăn, những thử thách, những…và cả những lần mà tim rất đau, và nước mắt rơi có khi ít hoặc nhiều. Không chỉ là trong tình cảm, mà là trong nhiều “lĩnh vực” khác của cuộc sống nữa. Để làm gì em biết không? Để biết là mình mạnh mẽ như thế nào, can đảm như thế nào và bản lĩnh đến mức nào, em ạ! Hãy nghĩ đơn giản thế này thôi em nhé! Em gieo một hạt mầm và chờ cho đến khi nó lớn lên thành một cái cây. Nhưng để lớn lên, hạt mầm phải tự cựa mình, tách ra khỏi vỏ hạt. Hạt mầm nhỏ bé lắm, nhưng cũng trải qua những lần “bị đau”, “được đau” và “phải đau” em ạ! Phải đau đớn và nhức nhối như thế thì mới “lớn” lên được, mới có thể trở thành một cái cây với nhiều hoa trái ngọt, lành. Em không sống kiếp là cây, nhưng em sống kiếp là người, một kiếp người mà em yêu quá đỗi và tha thiết được sống cho trọn vẹn, đủ đầy. Thế thì cớ gì mà lại buồn sầu và đau khổ nhiều như thế phải không em? Những lần bị, được và phải đau trong đời là không ít, là tăng theo cấp số cộng hay nhân, là tùy thuộc vào nhân sinh quan tích cực của mỗi người.

Em à!

Đừng tự mình “cố gắng” làm mình đau nữa nhé! Cái gì qua rồi, em để nó ở đâu đó đi, ở đâu đó cũng được nhưng đừng quay đầu lại nhìn nó... nhiều như vậy nữa. Hay là … để mai anh mua cho em cái hộp to thật là to nhé! Em gói gém, cất hết những nỗi buồn vào trong đó! Tựa vai anh này! Anh không biết là với em, bờ vai anh có đủ rộng, đủ vững chắc, và ấm nồng để em không thấy “lạnh” nữa không. Nhưng dù là ít ỏi, là trong khả năng và tất cả những gì anh có thể, anh mong là em sẽ cười, cười vì thấy bình yên thực sự về …trong tim.
Lại một mùa hạ nữa đã đến, những suy tư những suy nghĩ anh đã ấp ủ từng đêm nay lại có dịp bừng tỉnh lại. Cơn đau mùa hạ, cái nắng oi bức này cũng không đủ ngăn dòng cảm xúc đang từng ngày từng ngày lăn nhẹ trong trái tim anh, phảng phất bên cạnh đó những nỗi đau nhưng anh biết ở một nơi xa xăm nào đó cũng có người mang màu sắc tâm trạng giống anh.Cánh hoa bằng lăng, màu đỏ tươi của hoa phượng đỏ đang hoài về xen vào những dòng kí ức.Màu phượng đỏ thấm đẫm tâm trạng, máu và nước mắt như đang hòa vào một, cái không khí ngạt thở nhưng đan xen vào nhau, từng ngày từng ngày che lấp những ngày yêu thương của chúng ta.Đối với ai kia thì có thể đây là một kí ức buồn, một kí ức mà cảm giác tội lỗi cứ xen vào nhau. Nhưng đối với anh nó không chỉ là kí ức là những kỉ niệm mà nó còn là những dòng yêu thương đang hòa vào lòng ngưòi một tình yêu nồng nàn tha thiết, anh vẫn đang nuôi dưỡng nó, ở cả hiện tại và tương lai, anh sẽ ko để nó trở thành một kí ức phôi pha đâu mà anh muốn biến nó thành sự thật, cái sự thật mà ngày đêm anh nâng niu gìn giữ.
Ai cũng có quyền lựa chọn hạnh phúc riêng cho mình, cả anh và em cũng thế, có thể bây giờ em đang suy nghĩ miên man và cũng có thể em đang bên cạnh một ai khác không phải là anh, nhưng điều đó đối với anh không còn là quan trọng nữa, anh yêu em và sự thật mãi luôn là thế. Anh cho đi tình yêu của mình, anh chấp nhận nhường tình yêu đó cho người khác không phải bởi vì anh không yêu em, mà đơn giản bởi vì anh muốn em được hạnh phúc dù hạnh phúc đó không phải là nơi anh.Có lẽ có người sẽ cho anh là một thằng khờ, một thằng ngu ngôc nhất nhân gian này, tình yêu của mình mình lại không giữ mà lại đem dành tặng cho người khác. Anh vẫn thế, vẫn là 1 thằng con trai đầy tính trẻ con em nhỉ, nhưng sâu thẳm trong con người đó là một tình yêu chân thành đằm thắm, một tình yêu sâu sắc mà anh đã dành gửi tới em.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
bé_lì_90
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt
avatar

Tâm trạng : sad
Nữ
Tổng số bài gửi : 2821
Age : 27
Đến từ : Trái tim của một ông Vua
Châm ngôn sống : KẺ THỨC TỈNH, SỚM NHANH CHÂN BƯỚC KỊP. NGƯỜI SAY MÊ, ĐẮM ĐUỐI MÃI TRẦM LUÂN. BÁNH XE LĂN, CỨ TIẾN MÃI KO NGỪNG. MUÔN NGÀN KIẾP, BIẾT ĐỜI NÀO RA KHỎI...
Số lần được cám ơn : 89
Điểm : 32821
Ngày tham gia : 25/01/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: Em là bx của hai lúa ^_^
Hài hước:
90/100  (90/100)
Nội tâm:
80/100  (80/100)

Bài gửiTiêu đề: Re: Sài Gòn...miên man dòng nỗi nhớ!   Sat May 22, 2010 8:57 am

Những cơn mưa đầu mùa đã bắt đầu rồi, em thix được tắm mưa lắm, thix ngắm mưa nữa. Mưa buồn thiệt đó anh à. Nó gợi cho ta nhớ lại những kỉ niệm đó. Hì, mọi người sẽ nhận được nhũng lời từ đáy lòng của anh và thầm cảm ơn anh đó, a3 của em iii
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
thiên hạ đệ nhất công tử
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt
avatar

Tâm trạng : cool
Nam
Tổng số bài gửi : 1938
Age : 28
Đến từ : TPHCM
Châm ngôn sống : sự sống nảy sinh từ trong cái chết,hạnh phúc hiện hình từ những hi sinh gian khổ, trên đời này không có con đường cùng,chỉ có những ranh giới,điều cốt yếu là phải biết vượt qua những ranh giới ấy...
Số lần được cám ơn : 77
Điểm : 31133
Ngày tham gia : 16/03/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 0.0000001/100
Hài hước:
10/1  (10/1)
Nội tâm:
10000/1  (10000/1)

Bài gửiTiêu đề: Re: Sài Gòn...miên man dòng nỗi nhớ!   Sat May 22, 2010 12:33 pm

Cơn mưa bất chợt mùa hè...cái nóng oi buớc cùng những giọt nước mắt đang hoà quện vào nhau tạo thành một không khí nơi mà chỉ có mưa và nước mắt còn đọng lại. Phía sau những cơn mưa đó thì thoang thoảng đâu đây còn những giọt nước mắt đọng lại sau những nỗi buồn chua cay.
Thoang thoảng cái vị mặn chát của dòng nước mắt...cơn mưa lại đến...một ngày mới bắt đầu...liệu em có còn nhớ!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Khách viếng thăm
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Sài Gòn...miên man dòng nỗi nhớ!   Sun May 23, 2010 2:49 pm

http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW68BEC8||4&songID=0&_mp3=&autoplay=false&wmode=transparent" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="430" height="276">

Không Thể - Thái Triệu Luân



Từ rất lâu... anh xem em là người em gái nhỏ bé xin xinh hay tươi cười.
Mình rất thân... anh luôn luôn ngồi nghe em kể hết những tâm tư trong tim mình.
Rồi đến khi... em chia tay người yêu em khóc nước mắt lăn trên đôi mi gầy.
Lặng quay đi... bật khóc theo bởi biết đã lỡ yêu người rồi...
Nhiều khi muốn ôm em trong vòng tay của anh
Nhiều khi muốn hôn lên bờ môi em biết bao
Nhưng khoảng cách giữa em và anh vô hình
Anh ko thể như thế... Tim em làm sao có... anh !
Nhiều khi muốn yêu em k cần phải đắn đo
Nhiều khi muốn thốt lên rằng anh đang nhớ em !
Nhưng lòng em vẫn yêu người ta như vậy
Anh k thể yêu em
Yêu em là anh đã sai !!! Phải ko em ?

Ngồi với nhau... Tuy anh đang ngồi gần em lắm vẫn thấy sao 2 ta xa vời
Vì với em... em chưa quên được người yêu của dĩ vãng trong em chưa phai nhòa
Người có hay... anh yêu em mà k dám nói, nỗi nhớ nhân lên theo từng ngày
Đành thế thôi... trái tim anh cố nuốt nước mắt chôn vào lòng...
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Sài Gòn...miên man dòng nỗi nhớ!   

Về Đầu Trang Go down
 

Sài Gòn...miên man dòng nỗi nhớ!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thông điệp tình yêu-