Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 tôi mơ .......

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hoàng tử thành rome
Quản trị viên
Quản trị viên
avatar

Tâm trạng : happy
Nam
Tổng số bài gửi : 1491
Age : 30
Đến từ : tp hcm
Châm ngôn sống : tien
Số lần được cám ơn : 53
Điểm : 30095
Ngày tham gia : 20/03/2010

Bài gửiTiêu đề: tôi mơ .......   Mon May 17, 2010 2:32 am


mùa hoa cũ
lối cũ trầm ngâm vương sắc hoa
trời xanh bổng chảy sắc đỏ nhòa
em ơi mươi tám xuân vừa đến
hoa gạo nở tràn tiễn xuân qua

kỷ niệm nào buồn ai có nhớ
sắc lung linh bài thơ cháy đỏ
phút yêu đầu lần kia để ngỏ
người vô tình để nhớ bơ vơ

ừ thẹn thùng mắt người dận dỗi
câu yêu đầu em để chia đôi
nửa hoa mười tám còn e ấp
nửa kia còn lại chẳng thành lời

theo tuổi đời tình em thỏ thẻ
như hoa trời cháy mãi đam mê
buổi hẹn hò đêm trăng bát ngát
giữ vẹn nguyên trên vạt tóc thề

hai năm rồi bữa ấy hoa gạo
cháy đầu làng thiêu lá hanh hao
mắt nghẹn ngào tiễn anh sau cuối
hoa vỡ oà xác lá rụng rơi
để một lần ngàn thu vĩnh biệt
cánh hoa tàn lả tả bên trời
nụ hôn đầu chưa trao mà chát
tháng ba về nhớ lắm anh ơi

nấm mộ nào chiều nay hoa đỏ
em kết vòng tựa cánh hoa mơ
là của em ngàn đêm giấc nhớ
hoa thuở nào cháy đỏ bài thơ
]

Trầm Tích
Mùa Hoa Gạo Tháng Ba

Bây giờ đã cuối tháng ba, ngày xưa....mùa hoa gạo đã thắp lửa một trời và mưa bụi giăng mờ trên mái phố. Hạ len lén trở về trong khoảnh khắc vu vơ, cô bạn cũ vào Nam 2 năm nay bất chợt chiều nay online, thẩy vào Y!M bốn câu thơ không nhớ của tác giả nào:
"Tiếng sấm đầu tiên gọi hạ quay về
Mây huyền thoại che vần trăng khép mở
Chú ve lang thang đi tìm nắng đỏ
Gió ngang chiều cho hoa cỏ rối bay..."
- Hạ về rồi đó, nhớ gì không?"
- Ừ...nhớ, hôm nay là sinh nhật....lại buồn nữa à?
- Ừ..nhớ quá Ly ơi..
- Hai năm qua rồi...đừng đau lòng nữa..
- Được sao..?
Câu hỏi bất chợt đến nao lòng. Cánh bướm phượng đỏ thắm đã khô vẫn còn ép trong trang sách. Vườn chiều ngày ấy tiếng guitar vẫn chờ bước chân. Thời gian cứ ngại ngần đi qua, cánh bằng lăng tím ngày ấy trở về trong thoáng chốc...tím một trời bâng khuâng. Hoa gạo lại trở về cháy rực nỗi niềm trong đáy mắt sâu...đỏ rực một trời tháng ba trong ký ức.
Thổi nhạc vào vườn chiều xao xác lá để nghe giai điệu của mùa đang chuyển mình run rẩy. Mưa thoảng về..xao xác kỉ niệm xưa.
Đôi lúc thèm trở về cái ngang ngang tàng tàng của mình ngày xưa, thèm chút bụi bặm phớt đời của cái tuổi "bẻ gãy sừng trâu"....hất mái tóc dài nhìn bọn con trai đồng trang lứa bằng đôi mắt nghênh ngang và cái tính ngang bướng....
Trăng năm ấy thật tròn nhưng buồn mênh mang khi cô gái quay bước rời xa, để lại sau lưng ánh mắt lạnh trên phiến đá nghĩa trang. Những ngày ấy Hà Nội lất phất mưa phùn, không gian như vọng lại bản nhạc bên vườn se sắt niềm luyến tiếc. Anh ra đi trong một chiều hoa gạo thắp đỏ khoảng trời, mưa buồn rả rích rơi. Anh ra đi không một lời từ biệt với cô gái, chuyến xe về xứ núi mây mù che phủ mang anh đi trong lặng thầm, trong nỗi xót xa của những người bạn và của cô gái. Vườn chiều vắng đi tiếng đàn dây, xao xác lá nhớ thanh âm, nốt nhạc buồn còn vọng lại những hồi bi ca.
Thánh đường năm ấy vắng lặng tiếng chim, tiếng chuông ngân chỉ làm cô gái thêm đau lòng. Cô vội vã từ biệt Hà thành, tạm biệt những thân quen, từ giã ngôi nhà quen thuộc của đôi uyên ương mới cưới vào Sài thành nhộn nhịp xa lạ, với những nhịp sống ồn ào hơn để tìm quên hình bóng người yêu dấu. Mùi hoa sữa thơm trên tóc cô từ bàn tay anh cài hôm nào vẫn còn thoang thoảng, ánh mắt cô từ bao giờ đã u uẩn buồn....
Mọi thứ như chiếc cốc pha lê ai vô tình đánh rơi trên thềm đá, mùa hoa gạo lại về và cô ấy lại nhớ hình bóng xưa...Lặng lẽ ngắm chiều buông bên cửa sổ cô gái thì thầm qua headphone với tôi:
- Mình cứ sống trong kỉ niệm mãi, chúng cứ níu chặt hồn mình...
- Thoát ra đi, đừng để quá khứ như chiếc bóng hoang tàn khuynh đảo cuộc sống
- Chúa ơi....giúp mình với, dư âm tái tê khắc nghiệt quá...
- Anh ấy không muốn thấy Chi buồn mãi thế này đâu, anh ấy sẽ không an lành
- Mình biết....đôi lúc lại cứ ảo tưởng bước chân anh ấy trở về khi tháng ba ra đi mùa hoa gạo sẽ rực rỡ...
- Anh ấy luôn bên Chi mà, mình tin là thế
- Đôi lúc thấy cuộc sống này tẻ nhạt quá Ly à khi không có anh ấy
- Ừ...mình hiểu...
Tiếng thở dài của đầu dây bên kia nghe não nề như ngày mưa gió bấc thổi về năm xưa. Tôi hiểu niềm đau khắc dấu trong lòng cô gái, mãi mãi khó phai
- Mùa này Hà Nội chúng mình vẫn mưa Ly nhỉ?
- Ừ...mình nhớ là vậy...
- May quá Sài thành chưa mưa, nếu không mình sẽ không thể chịu đựng nổi, tháng trước mình định ra Hà Nội viếng mộ anh ấy ....nhưng rồi thôi...sợ cảm giác...
- Ừ...mình hiểu...
- Vào giáo đường nước mắt mình lại rơi...chỗ quỳ xa lạ chỉ riêng một mình mình làm dấu thánh...
- Ừ...mình hiểu...
Mưa rồi sẽ rơi, mong rằng mưa sẽ mang đi trong cô gái ấy nỗi buồn u uẩn trong khoé mắt đa sầu. Hoa gạo thắp lửa cuối tháng ba cháy thành tro nỗi nhớ, bay theo làn khói buồn cho linh hồn con chiên chúa an lành.
30/3/06
Trầm Tích


Được sửa bởi hoàng tử thành rome ngày Mon May 17, 2010 9:01 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hoàng tử thành rome
Quản trị viên
Quản trị viên
avatar

Tâm trạng : happy
Nam
Tổng số bài gửi : 1491
Age : 30
Đến từ : tp hcm
Châm ngôn sống : tien
Số lần được cám ơn : 53
Điểm : 30095
Ngày tham gia : 20/03/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: tôi mơ .......   Mon May 17, 2010 8:58 pm



Đâu rồi chiếc lá diêu bông
Làm người ngơ ngẩn nhớ mong một người
Theo diêu bông hết một đời
Tìm không được lá đau bời bời tim
Bởi yêu thương phải đi tìm
Ngẩn ngơ cuối bãi nghẹn im đầu ghềnh
Diêu bông chiếc lá lênh đênh
Làm tình làm tội chông chênh phập phồng
Diêu bông ơi! Hỡi diêu bông...!
Gọi chi tên lá nặng lòng người ơi...!

Nhã Ca
( 05/10/2008)
Đi suốt chiều dài bài thơ "Lá diêu bông", ta bắt gặp một Gã trẻ con đương tuổi dậy thì, tóc cao ba chỏm, chân sáo trên đồng, si mê và ngu ngốc một cách dễ thương.

Gã trai làng Kinh Bắc cố tìm cho bằng được chiếc Lá diêu bông - lá tình yêu, “lá phiêu bồng” từ câu nói vô tình của người Chị. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, ngày một, ngày hai, rồi đến cả mùa đông của năm cùng, tháng tận. Gã trẻ con cá biệt và đáng thương ấy vẫn cố níu kéo, cố tìm cho bằng được chiếc lá hư vô ở cõi nhân gian này. Ta đâu trách cứ được Gã trai si tình và mê muội. Bởi ta thấy, hình như trong tâm hồn trong trắng và thật thà kia có một nửa của chính mình.

Mở đầu bài thơ là hình ảnh “Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng”. Phải chăng Hoàng Cầm đã kết cấu nên một thế giới bí mật, một cánh cửa có bản lề cực kỳ chắc chắn và những mã khoá bí ẩn khêu gợi sự tò mò, khám phá của độc giả.

Ấn tượng đầu tiên tràn về trong ta là chiếc váy yêu kiều của cô gái vùng quan họ. Chiếc váy của vùng đất Kinh Bắc hàm chứa nhiều tầng nghĩa khác nhau. Trước hết, nó là một loại trang phục thân thương gắn liền với những bà, những mẹ, những liền chị trong làng quê cổ truyền xứ Bắc. Thứ hai, nó còn phô bày những sắc màu hội hè, đình đám và góp phần tô điểm cho vẻ đẹp nhân văn của con người. Tầng nghĩa thứ ba nằm ở bề sâu triết lý của tín ngưỡng phồn thực qua biểu tượng “Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng” - như một thứ “bùa ngải” mê dụ người đọc, nó đập vào thị giác và khêu gợi những ham muốn thầm kín của cái tôi trữ tình
Đã vậy, nhân vật Chị lại quá lãng mạn và đẫm chất “huê tình”. Nhất là cái dáng điệu “thẩn thơ đi tìm” như ám ảnh và hớp hồn người thi sĩ vốn dĩ mang trong mình kiểu “gen” của dòng giống đa tình. Cấu trúc tuyến tính trong bài thơ giống như một mô típ “trò chơi”. Diễn biến của câu chuyện bắt đầu từ cặp phạm trù nhân - quả, từ câu nói bâng quơ “chết người”.

“Chị bảo
Đứa nào tìm được Lá Diêu bông
từ nay ta gọi là chồng”

Theo bước chân của cái tôi - em, thời gian đi tìm lá được kết hợp các kiểu thời gian cơ học “Hai ngày”, thời gian mùa màng “Mùa đông sau” và cả dòng thời gian tâm lý, thời gian định mệnh báo hiệu cuộc đời chị đã nhẹ bước sang trang “Ngày cưới Chị”. Đọc đến đây, người đọc tưởng chừng mọi biến cố trong cuộc tình trẻ con - người lớn đã chấm hết. Tuy nhiên, vẫn còn một khoảng thời gian ám ảnh, ngầm chảy, mà ta khó đong đo hết được; nó hiển hiện trong tiềm thức như một phạm trù “siêu thơ” (chữ dùng của Nguyễn Đăng Mạnh) và bị chi phối mạnh mẽ bởi ma lực của chiếc lá vô hình.

Chiều sâu của bài thơ không dừng lại ở chuyện tình thơ dại mà nó đã chuyển sang một vẻ đẹp đã trở thành “nguyên lý mẹ” trong tâm thức của người Việt Nam. Đây là vẻ đẹp thanh cao và nhân hậu của người mẹ đất Việt nói chung, mà khi nghe đến ta cứ phải nghiêng mình. Để minh định cho những điều vừa phân tích, chúng tôi cho rằng “không thể nghiên cứu mối liên quan giữa bản sắc văn hoá với ngôn ngữ mà lại bỏ qua vấn đề nhận thức, vấn đề tư duy của những người thuộc một cộng đồng văn hoá - ngôn ngữ đang được xem xét” [2, tr. 160]. Như vậy, khi tìm hiểu bài thơ Lá Diêu bông, ta không chỉ xem xét thi phẩm này ở các góc độ như: mối tình trẻ con - người lớn, ở cấu trúc trò chơi, mà ta còn nghiên cứu cả một quá trình tư duy của con người. Qua một khoảng thời gian nhất định, cuộc đời chị đã “mấy độ sang trang”, với ba con, tất yếu nhân vật trữ tình sẽ chợt “ngộ” ra ở chiều sâu của hành trình đi tìm cái Đẹp không chỉ ở một cá nhân cụ thể nào đó, mà còn hiện diện bên trong “hồn xưa đất nước”.

Dòng thời gian tâm lý trong bài thơ như một cột mốc buông neo vào lòng cái tôi trữ tình. Khoảng thời gian “Từ thuở ấy” có lẽ không mất đi mà còn bất tử, đồng hành cùng nhân vật trữ tình đi đến tận “đầu non cuối bể”, chạm đến bến bờ của cái Đẹp. Trong văn học lãng mạn phương Tây, tìm về với thiên nhiên thanh sạch để đối lập với cái ồn ào của đô thị phồn tạp là một đề tài quen thuộc. Mô típ này cũng được một số nhà Thơ mới như Nguyễn Bính, Bàng Bá Lân, Anh Thơ, Đoàn Văn Cừ sử dụng khá thành công với các chủ đề chính như: tìm về với mảnh hồn làng, với những ao bèo, giếng thơi, chợ Tết, cổng làng đã mở...

Và Hoàng Cầm là người đã góp thêm vào bộ sưu tập bằng thơ với các đề tài được “gẩy” ra từ rơm rạ, từ làng xã Việt Nam cổ truyền. Nét độc đáo trong hai câu kết của bài thơ Lá Diêu bông không chỉ ở sự phối thanh bằng - trắc “hời”, “ới” tạo ra âm hưởng ngân vang khi kết lại bài thơ, mà “Sử dụng âm vang cuối cùng của bài thơ, để ngỏ bài thơ, để kéo dài đến vô cùng nỗi đau của tình yêu đơn phương, của cái cô đơn đó là một đặc trưng phong cách thơ Hoàng Cầm”. Lá Diêu bông là một thi phẩm có rất nhiều “khoảng lặng”, chưa nói hết những điều muốn nói. Nó miên man như một nỗi niềm hoài vọng và thoát thai từ thuở xa xưa của loài người.

“ Diêu Bông hời....
...ới Diêu bông...!”


Trở lại với luận điểm hành trình đi tìm cái Đẹp trong “hồn xưa đất nước”. Một điều hiển nhiên là trong bốn lần cái tôi - em tìm thấy Lá Diêu bông, đều là bốn lần gã trai làng Kinh Bắc trở về với con số không. Cả bốn lần Hoàng Cầm đưa người đọc đến với niềm hy vọng, để rồi trở về với sự tiếc nuối như đi vào một cõi siêu hình. Chiếc Lá Diêu bông như một ảo ảnh, nó không rụng về cội mà rụng vào lòng người, nó vùi sâu vào tiềm thức với bao kỷ niệm xót xa, ngậm ngùi. Mỗi lần cái tôi - em tìm được báu vật với mong muốn giải được “lá bùa” thách cưới “Đứa nào tìm được lá Diêu bông / từ nay ta gọi là chồng”, lại có một hành động vô ngôn của người Chị như “chau mày”, “lắc đầu”, “cười”, “xoè tay phủ mặt Chị không nhìn”. Từng có học giả viết rất hay về cuộc phiêu lưu đầy đau khổ này: “Sao bi kịch của con người kéo dài quá vậy ! Cái đẹp hiện lên, cái đẹp biến đi..., ước mơ, con người không bao giờ tìm thấy; nó ngẩn ngơ đi tìm quanh quẩn. Đó là bi kịch muôn thuở của con người” [1, tr.116]. Tuy nhiên, điểm sáng thẩm mỹ mà Hoàng Cầm mơ hồ nghe thấy được ở cõi xa xăm là tiếng “Gió quê vi vút gọi”. Tiếng gọi ở nơi cội nguồn như một niềm tin tuyệt đối, góp phần tiếp thêm sức mạnh; nó giúp nhà thơ vượt qua mọi sự ngăn trở của thứ luật chơi vốn tồn tại dai dẳng và mạo hiểm. Để theo đuổi và chạm đến được với cái Đẹp, cái giá mà ta phải trả cho đời, cho người quả là không nhỏ. Cũng có lúc ta phải đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân và số phận của mình.

Để kết thúc bài viết này, chúng tôi muốn nhấn mạnh rằng, bài thơ Lá Diêu bông của Hoàng Cầm là một kiểu kết cấu trò chơi. Trò chơi tình yêu. Trong cuộc chơi này, người Chị đã đưa ra luật chơi với điều kiện cuối cùng là tìm được lá Diêu bông. Và những luật chơi trong tình yêu, trong hành trình đi tìm cái Đẹp nhiều khi quá hà khắc, như những lời nguyền định mệnh mà con người không thể vượt qua.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hoàng tử thành rome
Quản trị viên
Quản trị viên
avatar

Tâm trạng : happy
Nam
Tổng số bài gửi : 1491
Age : 30
Đến từ : tp hcm
Châm ngôn sống : tien
Số lần được cám ơn : 53
Điểm : 30095
Ngày tham gia : 20/03/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: tôi mơ .......   Thu May 19, 2011 8:59 pm

diêu bông tự tình
tự tình anh hát diêu bông
bài ca thấm đẫm xé lòng giai nhân
khúc ca hát thuở còn xuân
người em mười tám mới gần tuổi yêu
hẹn hò em ước bao điều
môi cười hoa nở bao nhiêu trăng cười
để rồi mười tám hai mươi
chút kiêu con gái xinh tươi ... em thề
ơ người ở cuối con đê
tìm em chiếc lá tựa đề diêu bông
tìm rồi em sẽ sang sông
kiệu hoa người bước em không chối từ
thương em lần dấu chân như
người xa từ độ tháng tư hạ về
mỏi mòn một bóng đải khuê
người đi độ ấy có về kịp không
nay trời đã chuyển mùa đông mấy mùa
giữa hồn gió lộng đò khua
người ơi bên ấy mới vừa sang đây
thuyền hoa khăn gấm đủ đầy
người ta sang đón em đây ... về cùng
mà sao vẫn cứ mông lung
diêu bông người kiếm muôn trùng nơi nao
thôi thì em hát xanh xao
chia câu bội bạc người trao em thề
chiều nay pháo đỏ bở đê
thuyền hoa rộn bước người về .... kịp không
chiều nay em bước sang sông
trong tay người mới ... kịp không .... người về ....


giấc diêu bông .... cõi u mê
chiều nay tôi ngóng triền đê tưng bừng
nước mắt rợi cạn chén mừng
người ơi sao vội quay lưng ơi người
người ơi sao vội tiếng cười
diêu bông tôi hái còn tươi một một màu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hoàng tử thành rome
Quản trị viên
Quản trị viên
avatar

Tâm trạng : happy
Nam
Tổng số bài gửi : 1491
Age : 30
Đến từ : tp hcm
Châm ngôn sống : tien
Số lần được cám ơn : 53
Điểm : 30095
Ngày tham gia : 20/03/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: tôi mơ .......   Thu May 19, 2011 9:17 pm





miệt vườn ơi ... chiều nay quả chín

có nhớ không cao nguyên gió đầy

nơi miền anh cà phê bát ngát

từng nụ thơm trắng toát núi đồi

hạt nắng rơi miền anh chói lọi

chẳng lấy đi màu trắng hoa cà

cứ kiêu sa khi giao mùa gió

hương ngọt ngào nhớ mãi không quên

miệt vườn ơi chiều nay vàm cỏ

nhánh lục bình tím cả lòng sông

rặng dừa xanh nghiêng mình soi bóng

thả tóc thề nhớ gió cao nguyên

ở miền anh chiều nay lạnh lắm

gió căm căm níu vạt áo người

rừng cà phê một đồi chín đỏ

cả buôn làng ngập chuyện nhỏ to

đàn em nhỏ dặn người may áo mới

để xuân sang nức nở bạn bè
miệt vườn ơi xuân về mai nở

sắc kiêu sa vàng cả bài thơ

bóng em nhỏ có nhớ có chờ

sắc vông vàng xuân sang cháy đỏ

cháy núi đồi cháy cả lòng anh

những cánh bướm dập dìu theo cành lá

rợp mùa hoa theo gió lả lơi

miệt vườn ơi mùa nay em đẹp lắm

cả bài thơ và đêm lửa bập bùng

đôi em nhỏ chạy quanh chất củi

nụ cười hiền cô gái mơ nông

điệu múa xòe hòa theo nhịp trống

về miệt vườn ai đó nhớ không ?

cao nguyên anh vang mãi tiêng cồng

đàn voi tắm trên sông mát rượi

chú mục đồng vén nụ cười tươi

thả cánh diều trên đồi gió hát

cả cao nguyên chìm trong bát ngát

tháng ba về khúc hát đâm trâu

chóe rượu cần say lòng người lữ khách

chuếnh choáng thôi chẳng muốn đi về

có một lần ai ghe lại miền quê

của đồi núi và dòng serepock chảy ngược

chỉ một làn thôi thả mình gió bước

đắm chìm trong nhịp bước ban mê

li cà phê lòng người sóng sánh

để được say ... ngây ngất .... vị núi đồi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hoàng tử thành rome
Quản trị viên
Quản trị viên
avatar

Tâm trạng : happy
Nam
Tổng số bài gửi : 1491
Age : 30
Đến từ : tp hcm
Châm ngôn sống : tien
Số lần được cám ơn : 53
Điểm : 30095
Ngày tham gia : 20/03/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: tôi mơ .......   Thu May 19, 2011 9:30 pm

Cà phê Sài Gòn

Ngày cuối tuần, nếu không bận rộn với những chuyến du lịch xa, người Sài Gòn vẫn có thói quen hẹn hò nhau ở những quán cà phê nhạc, tán gẫu! Người Hà Nội vẫn nói đùa cà phê là “đặc sản” của Sài Gòn bởi không đâu quán cà phê lại có nhiều “khuôn mặt”, “phong cách” như thế.



Có một thời người ta kéo nhau lên tầng 33 của tòa cao ốc cao nhất thành phố, để rồi “vênh” mặt khoe với nhau rằng, mình từng ở đó, ngắm sao trời, ngắm thành phố về đêm và uống ly cà phê Panorama tính bằng đôla! Còn bây giờ, Sài Gòn có hàng nghìn quán cà phê đủ mọi phong cách từ cà phê vườn, cà phê phố núi, cà phê Texas, cà phê máy lạnh, cà phê 5 sao, cà phê cóc, cà phê lề đường và cả cà phê Hip hop!

Một thế kỷ trôi qua, cà phê lề đường bên hè phố Catinat cạnh khách sạn Continental xa xưa, giờ bỗng sống lại với phong cách trẻ trung, hiện đại, hấp dẫn hơn. Nhà đầu tư cà phê thương hiệu Highlands cho ra đời hàng loạt quán cà phê hè phố mọc bên cạnh những cao ốc văn phòng hoành tráng. Highland ở Metropolitan, Highlands ở Saigon Trade Center… thu hút từ doanh nhân tiền tỷ đến các ngôi sao ca nhạc và cả giới trẻ năng động.

Lãng mạn hơn, bạn có thể tìm đến Serenata, nằm im ắng trong một con hẻm vắng trên đường Ngô Thời Nhiệm. Không gian Serenata không ồn ào, nó thích hợp với những ai đi tìm chút thư giãn yên tĩnh, với những mảng tường vàng, ngọn đèn dầu và những tình khúc vượt thời gian của nhạc sĩ họ Trịnh.

Còn mê nhạc Jazz, sẽ có hẳn những nhóm nhạc trẻ du ca nước ngoài phục vụ ở cà phê Jazz trên đường Sương Nguyệt Ánh.

Những quán cà phê bày trí lạ mắt, dịch vụ đa dạng, đắt tiền, có không gian hoành tráng như Window, Chợt Nhớ, Ân Nam… cũng là sự thu hút đặt biệt. Mới đây, góp phần vào thị trường cà phê lạ và “độc” dành cho giới trẻ, một Viet's Top với mô hình nhà tầng lắp ráp thiết kế toàn kính trong suốt đã xuất hiện trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Thích Hip hop, thích trình diễn, bạn có thể chọn tầng trệt; thích ngắm đường phố, nhâm nhi ly cocktail pha đúng điệu có thể tìm đến các tầng trên… ở Viet’s Top bạn còn được truy cập Internet hoặc đánh giày miễn phí.

Dân ghiền cà phê hay những ông bố trẻ sau chầu thể thao sáng lại thích tìm đến một không khí cà phê hơn, bình dân hơn ở hàng trăm quán Trung Nguyên mọc khắp thành phố.

Vậy nhưng, một lớp người trung niên Sài Gòn gốc, dù đã bao nhiêu năm thay đổi, sự chọn lựa vẫn trung thành với một quán cà phê cóc lề đường nổi tiếng hơn 40 năm trên đường Nguyễn Phi Khanh quận 1.

Có một Sài Gòn cà phê muôn mặt. Dù bạn có sở thích cà phê kiểu nào, người Sài Gòn cũng có thể đáp ứng. Một ngày cuối tuần, lang thang giữa Sài Gòn ồn ào, náo nhiệt, muốn trốn cái nắng hè phố hay thư giãn bên bạn bè, người thân, bạn hãy thử tìm đến một chọn lựa mới: cà phê cuối tuần !
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: tôi mơ .......   

Về Đầu Trang Go down
 

tôi mơ .......

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Giao lưu :: Tâm sự- Gỡ rối-