Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Cao Văn Chinh
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Tâm trạng : sad
Nam
Tổng số bài gửi : 15
Age : 32
Đến từ : Bình Định
Châm ngôn sống : Hãy yêu bằng tất cả trái tim
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 27045
Ngày tham gia : 03/05/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 05/10
Hài hước:
9/10  (9/10)
Nội tâm:
9/10  (9/10)

Bài gửiTiêu đề: NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY   Sun May 09, 2010 4:17 pm

Hai người họ yêu nhau, cô gái thích mưa, mỗi lần mưa là anh lại ở đằng sau che ô cho cô. Anh dành gần như cả chiếc ô để cho cô khỏi ướt, còn mình thì ướt sũng nhưng anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô một cách hạnh phúc.

Một ngày, anh và cô đi chơi, anh dắt tay cô gái vượt qua một công trình đang thi công. Cô vui vẻ nhảy nhót, miệng cười nói không ngừng. Chính lúc đó đột nhiên có một hòn gạch vỡ từ trên tầng cao rơi xuống, hướng về phía cô gái, lúc này đã không còn kịp nữa, anh ôm lấy cô, cô kêu lên ... Anh nghĩ rằng mình sẽ dùng thân mình để đỡ viên gạch ấy cho cô, chính vào cái lúc quan trọng ấy, anh lại dùng hết sức để xoay mình trở lại, lật người xuống dưới, kết quả là tay cô gái bị hòn gạch rơi trúng, xương bị gãy.

Cô gái đau đến chảy cả nước mắt, cô nghĩ: Chẳng lẽ anh ấy lại làm vậy? Trong giờ phút hoạn nạn lại bỏ nhau để lo lấy thân mình! Cô cố chịu đau đớn vùng ra khỏi anh, bỏ đi mà không hề nhìn lại.

Còn anh cố gắng gọi tên cô, âm thanh nhỏ dần, đôi môi trắng bệch. Anh cầm điện thoại gọi cho cô mấy lần nhưng cô không nhận. Gọi thêm mấy lần nửa rồi anh buông tay. Chỉ thấy ngón tay anh ấn cái gì đó trên điện thoại, lúc đó máu từ từ chảy ra xung quanh, tay anh nằm trên vũng máu, cũng không còn đủ sức để ấn gửi nó đi.

Hôm sau cô gái biết được tin anh bị đưa cấp cứu, quên hết mọi bực tức, cô chạy vào viện. Lúc cô tới nơi thì anh đã qua đời. Nguyên nhân là do mất máu quá nhiều.

Thì ra lúc anh muốn dùng thân mình để đỡ hòn gạch cho cô thì phát hiện dưới đất có một thanh thép dài mười mấy phân mọc chồi lên. Vì vậy, anh mới dùng hết sức lật người trở lại, chỉ để cô bị hòn gạch rơi vào, nhưng mình thì bị thanh thép xuyên qua người

Mẹ của anh cầm điện thoại của anh đưa cho cô xem mẫu tin mà anh chưa kịp gửi: "Em yêu, xin lỗi em vì anh không bảo vệ được em, làm em bị thương..". Những giọt nước mắt ân hận, đau đớn tuôn trào trên gương mặt cô gái.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
khanhan2010mc
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Tâm trạng : sad
Nam
Tổng số bài gửi : 4
Age : 22
Đến từ : ben tre
Châm ngôn sống : tien la tat ca
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 26966
Ngày tham gia : 09/05/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY   Mon May 10, 2010 3:09 pm

cam dong wa
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Cao Văn Chinh
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Tâm trạng : sad
Nam
Tổng số bài gửi : 15
Age : 32
Đến từ : Bình Định
Châm ngôn sống : Hãy yêu bằng tất cả trái tim
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 27045
Ngày tham gia : 03/05/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 05/10
Hài hước:
9/10  (9/10)
Nội tâm:
9/10  (9/10)

Bài gửiTiêu đề: Re: NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY   Tue May 11, 2010 2:57 pm

thiet la cam dong thiet dung hok?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
bé_lì_90
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt
avatar

Tâm trạng : sad
Nữ
Tổng số bài gửi : 2821
Age : 26
Đến từ : Trái tim của một ông Vua
Châm ngôn sống : KẺ THỨC TỈNH, SỚM NHANH CHÂN BƯỚC KỊP. NGƯỜI SAY MÊ, ĐẮM ĐUỐI MÃI TRẦM LUÂN. BÁNH XE LĂN, CỨ TIẾN MÃI KO NGỪNG. MUÔN NGÀN KIẾP, BIẾT ĐỜI NÀO RA KHỎI...
Số lần được cám ơn : 89
Điểm : 32011
Ngày tham gia : 25/01/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: Em là bx của hai lúa ^_^
Hài hước:
90/100  (90/100)
Nội tâm:
80/100  (80/100)

Bài gửiTiêu đề: Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi!   Sat May 22, 2010 10:39 pm

Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng
thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô
bạn cũ đã nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp. Bài thơ
vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.

Trang thứ nhất:
Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng
Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi.

Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:
Anh ấy đã không nói thêm
rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…

Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng
một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống đã giúp tôi nhìn khác đi về
bài thơ trên trang giấy cũ này.
Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người
mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là
một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có
thể vụt tắt bất cứ lúc nào.
Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có
thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi
thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc
con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với
một điều nào đó, thế là đủ rồi.”
Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được
trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay.
Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay. Trên đời không có thứ vũ
khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã
quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ
niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc
sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những thứ đó
có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng không thể níu kéo một
trái tim.
Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy,
hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng
tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là
mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được
yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không
ít tổn thương sâu sắc.
Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác.
Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô
trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng
thay đổi của trái tim con người. Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai
người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định
hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng
suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người
khác. Và khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà
mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.
Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.

Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc
chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết
tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ
Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có
gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc
hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta,
thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành
thật.”
Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những
mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh
viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích
nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.
Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận
một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng
ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất
thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết
trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc
đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.
Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm
một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không
bao giờ quên được:
“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”.
Đông Vy & Phạm Công Luận
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
bé_lì_90
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt
avatar

Tâm trạng : sad
Nữ
Tổng số bài gửi : 2821
Age : 26
Đến từ : Trái tim của một ông Vua
Châm ngôn sống : KẺ THỨC TỈNH, SỚM NHANH CHÂN BƯỚC KỊP. NGƯỜI SAY MÊ, ĐẮM ĐUỐI MÃI TRẦM LUÂN. BÁNH XE LĂN, CỨ TIẾN MÃI KO NGỪNG. MUÔN NGÀN KIẾP, BIẾT ĐỜI NÀO RA KHỎI...
Số lần được cám ơn : 89
Điểm : 32011
Ngày tham gia : 25/01/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: Em là bx của hai lúa ^_^
Hài hước:
90/100  (90/100)
Nội tâm:
80/100  (80/100)

Bài gửiTiêu đề: [Truyện ngắn] Giá như em đừng yêu anh nhiều quá!   Sat May 22, 2010 10:42 pm

GIÁ NHƯ EM ĐỪNG YÊU ANH NHIỀU QUÁ

- Em yêu anh nhiều lắm!

- Giá như em đừng yêu anh nhiều quá, chỉ yêu anh vừa đủ thôi…

…………………………

Đó là lời tôi nghe người yêu nói sau khi đã khóc cạn nước mắt vì anh ấy.

Người tôi yêu là một người tốt, hoàn toàn không phải một kẻ xấu xa hay ỷ lại gì.

Anh ấy yêu tôi rất nồng nàn và cuồng nhiệt.

Nhưng sau tất cả sự nồng nàn, cuồng nhiệt và say đắm mà anh ấy trao cho mình, tôi lại tự tay đâm chết dần những cảm xúc ấy.


Anh ấy nói đúng, giá như tôi đừng yêu anh ấy nhiều quá, chỉ yêu vừa đủ
thôi, thì tôi đã không phải khóc nhiều như thế này. Khóc trong cô đơn,
khóc trong tuyệt vọng, khóc trong sự ghẻ lạnh và khóc trong vô vàn sự
tủi nhục đơn côi.



Chỉ có một mình tôi còn lại sau rất nhiều dâng hiến, chỉ còn lại một
mình trong bóng tối với sự sợ hãi lớn lao bao trùm thân thể. Tôi bắt
đầu hủy hoại mình. Hủy hoại bản thân để quên đi những cơn đau đang bóp
nghẹt.



Nỗi đau chồng chất lên nỗi đau, rất nhiều nỗi đau tâm hồn đang cắn vào
thể xác. Những nỗi đau ám ảnh làm con tim tôi trở nên nhễ nhãi máu…
Những cơn đau dồn dập bóp lấy trái tim non yếu ấy… Và cắn xé thân hình
bé nhỏ của tôi.



Tôi không còn nhận ra mình nữa, tôi chỉ biết một đứa con gái nào đó,
trong hình hài bệ rạc này, đang cắn cho cánh tay của mình chảy máu.
Răng nó lún sâu và da thịt, và nước mắt nó thấm đẫm những vết thương.



Để giảm đi những nỗi đau tâm hồn hơn cả thấu xương buốt thịt, tôi chỉ
còn biết một cách duy nhất thôi là tự cắn xé tấm thân này.


Tôi sợ cô đơn, rất sợ cô đơn…

………………………………..


Năm tôi 15 tuổi, tôi yêu một người con trai hơn mình 2 tuổi. Anh ấy là
mối tình đầu của tôi, rất lịch lãm, đẹp trai, phong trần và quyến rũ
nhưng vẫn chỉ là một… thằng bé.



Từ “thằng bé” giải thích rất nhiều điều về một người đàn ông. Đó là tò
mò, ham hố, nông nổi, thiếu suy nghĩ trong hành động và vô trách nhiệm
trong việc làm.


Nếu một “thằng bé” được giáo dục tốt sẽ sợ hãi những hậu quả tai hại sau khi nó nhìn thấy việc mình làm thực sự tệ.


Nhưng tôi không yêu một “thằng bé” được giáo dục tốt, tôi yêu một thằng
bé được giáo dục tồi, hay đúng hơn là một thằng bé vô giáo dục. Nó cảm
thấy hả hê với những “hậu quả” và luôn xem đó là “thành quả”. Nó cợt
nhả với nỗi đau nó gây ra cho người khác và lấy làm sung sướng với
những việc không tốt mà mình làm. Nó là một “‘thằng bé” quá đà trong
cảm xúc và hung hãn trong hành động.


Phụ nữ xấu thì quyến rũ, đàn ông xấu thì hấp dẫn.

Phụ nữ xấu quyến rũ đàn ông tồi. Nhưng đàng ông xấu lại hấp dẫn phụ nữ tốt.


Thế nên, lần lượt rất nhiều người sa vào lưới tính của thằng bé 17
tuổi. Bởi những cô bé 15 tuổi thì không biết nhiều và cũng chẳng biết
điều, chỉ biết yêu và ngu ngốc ngớ ngẩn với tình yêu đó.


Chưa kể cái con bé 15 tuổi đó lại là một đứa ngu ngốc bất kể tuổi tác như tôi.


Tôi không thể kể chi tiết rằng người yêu tôi khi đó đã cưỡng hiếp tôi
như thế nào, bởi vì thực sự thì đó có được xem là hành vi cưỡng dâm hay
không thì tôi cũng hoàn toàn không rõ nữa.



Tôi chỉ biết rằng lúc đó, tôi cũng chẳng phản ứng gay gắt lắm với việc
người đó đè lên người mình cho dù rất khó chịu, thậm chí ghê tởm và cảm
giác đau đớn. Tôi không phản kháng vì tôi sợ. Không phải sợ cha mẹ
biết, không phải sợ thầy cô hay, không phải sợ bạn bè cười, không phải
bởi vì sợ bất kỳ người nào trên thế gian này. Mà đơn giản chỉ bởi vì
tôi sợ, nếu tôi phản kháng, người ấy sẽ bỏ tôi mà đi. Tôi sẽ sống sao
trên cuộc đời này nếu thiếu đi người ấy?


Tôi biết người ấy đã làm như thế này, không chỉ với một mình tôi mà còn với nhiều đứa con gái khác nữa.

Đó là trải nghiệm.


Con trai mới lớn cần thật nhiều trải nghiệm. Tôi đã cố gắng “lừa đảo”
suy nghĩ của mình như vậy. Thật may mắn, tôi đã “lừa đảo” bản thân rất
thành công… để nhịn nhục một thằng đàn ông khi bản thân tôi còn quá bé
nhỏ.



Sau này, tôi luôn nói với những đứa em nhỏ tuổi hơn mình rằng, người
đàn ông đầu tiên, mối tình đầu của một người con gái rất quan trọng.
Bởi mối tình đầu ảnh hưởng vô cùng lớn lao tới tư duy và suy nghĩ của
đứa con gái đó về tình yêu và về đàn ông.



Và bởi vì, tôi đã có một khởi đầu lệch lạc, một mối tình đầu tệ hại với
một người đàn ông ích kỷ, nhỏ mọn, lăng nhăng và xấu xa, nên tôi đã có
một sự trưởng thành sai lầm, một nhận thức sai lầm về tình yêu và cái
nhìn méo mó về đàn ông. Song. tôi luôn xem điều mình nhìn nhận là chân
lý. Bởi vì đàn ông đều tồi và tình yêu nào cũng sẽ như thế, nên tôi
chấp nhận nó, không phản kháng nó.



Quay lại với người yêu đầu tiên của tôi, cái người đã làm tôi đau đớn
không chỉ một lần mà rất nhiều lần trong suốt thời gian nửa con nít nửa
thiếu nữ ấy, anh ta đã bỏ tôi rất sớm sủa. Nhưng thời gian tôi yêu anh
ta không dừng ở khi anh ta bỏ tôi… Nó kéo dài, rất dài rất dài sau
đó….Thời gian được tính bằng… hàng năm ròng.


Tôi cứ âm thầm yêu người đó, dõi theo người đó, lo lắng cho người đó và đợi chờ người đó.

Khi nghĩ lại, tôi bỗng thấy mình giống như một cái máy thủ dâm tự động.


Một người bạn của tôi ở Hawaii có lần khoe với tôi rằng, ở đó, người ta
mới lắp một loạt các máy thủ dâm tự động tại nhà vệ sinh nam. Mỗi lần
“giải quyết nhu cầu sinh lý” ở cái máy này thì người dùng sẽ phải trả
vào máy 1 đô la. Bạn tôi gọi cái máy đó là thứ kỳ diệu dành cho mấy
thằng vô gia cư và ăn mày.



Sau này, khi nghĩ tới người yêu đầu tiên, tôi luôn thấy anh ta là ănn
mày, còn tôi là cái máy thủ dâm tự động nằm trong nhà vệ sinh đó. Thật
khốn khổ khi yêu một người mà hoàn toàn lập lờ không biết anh ta có yêu
mình hay không. Bởi vì đàn ông nói yêu khi đang lên “đỉnh” thì là điều
không tin được. Anh ta chỉ nói yêu tôi được mỗi lúc anh ta sướng.



Có chúa cũng chẳng biết vì sao tôi yêu một người đàn ông chỉ đến với
tôi vì tình dục, và đến với hàng chục con khác cũng chỉ vì cái tương tự
như thế thôi.


Nhưng tóm lại, tôi đã rất yêu anh ta… Một tình yêu mà tôi nghĩ rằng mình chẳng thể dứt ra.

……………………………………

Nhưng tôi vẫn dứt ra được.

Nói như thế quả thực chẳng chính xác lắm.

Bởi tôi không tự dứt ra được.

Mà là anh ta dứt tôi ra và vứt tôi đi bằng được.

Anh ta đính hôn.

Và tôi chôn chân trong nỗi đau đó một cách đớn hèn.


Trời mưa, sấm chớp đùng đoàng. Tôi đứng với nỗi đau hé miệng toang
hoác, xót xa vô bờ bến dưới cơn mưa như trút nước và khóc… Khóc trong
câm nín để nước mưa hòa tan nước mắt tôi.



Anh ta biến mất khỏi cuộc đời tôi như chưa bao giờ xuất hiện, chỉ để
lại một câu nói còn y nguyên hình vết chém rằng: “Anh yêu cô ấy!”. Khi
đó tôi 20 tuổi.


…………………………………


Trong một thời gian ngắn tôi cặp kè với rất nhiều người đàn ông. Ngoài
yếu tố ngoại hình tôi không quan tâm nhiều lắm về phẩm chất. Bởi đối
với tôi, đàn ông hẳn là không có một phẩm chất nào cần phải tìm tòi và
đáng xem trọng. Dù ngoại hình khác nhau, cách cư xử và thể hiện khác
nhau, thì chúng vẫn có chung khá nhiều điểm tương đồng: máu lạnh. dã
man. lăng nhăng và lăng loàn đĩ thõa.


Tôi không có khái niệm đàn bà là đĩ. Nhưng tôi có khái niệm thằng đĩ thằng phò.


Đàn ông được tôi xem là con người thì chẳng có thằng nào cả. Bố tôi thì
tôi xem là bố, anh em thì tôi xem là anh em, tôi không gọi họ là đàn
ông, thế nên tuy họ giống đàn ông, nhưng họ không phải đàn ông với tôi,
nên họ vẫn là con người.



Thực ra, không phải là tôi không muốn yêu, mà không một người đàn ông
nào cho tôi cơ hội để yêu họ. Họ có những hành động quá đà, có những
biểu hiện khiếm nhã và cả cách cư xử lố lăng, trong khi tôi thì yếu ớt
trong niềm tin, thiếu thốn trong hy vọng và kỳ thị ở đàn ông.



Và rồi, để có được cái gọi là tình yêu, tôi cũng đã chấp nhận một
người, chấp nhận đến cam chịu tất cả những nỗi đau mà sau sự chấp nhận
đầu tiên ấy, người đó liên tiếp giáng xuống đầu tôi.


Tôi không biết đàn ông nghĩ gì, tôi chẳng hiểu họ được bao nhiêu. Tất cả những gì tôi biết là chiều chuộng họ và cam chịu họ.


Tôi bị người yêu sau này của mình đánh rất nhiều bởi vì tôi… nói quá
ít. Bởi vì tôi…. luôn mỉm cười. Bởi vì…. tôi thánh thiện đến mức giả
tạo ( theo cách mà anh ta thấy ) và tôi còn bị đánh bởi vì… tôi không
hề phản kháng.



Rồi tôi bị người yêu cắm sừng vì… không biết cách ghen tuông. Tất
nhiênn rồi, làm sao tôi ghen được khi tôi luôn nghĩ đàn ông hiển nhiên
phải lăng nhăng như thế.


Thật lạ lùng đúng không? Số phận thật lạ lùng và cuộc đời thật quá nhiều thứ quái gở!

………………………………………..


Có một thiên thần đã kéo tôi ra khỏi vũng lầy nhơ nhuốc đó, kéo tôi ra
khỏi đám bùn đen không cảm xúc của những chuỗi ngày tăm tối nọ.



Có một thiên thần đã làm việc mà tưởng như chẳng thần thành nào làm
được, đó là thắp sáng lên trong tôi ngọn lửa về một thứ tình cảm thiêng
liêng đã lụi tàn và niềm tin vào những người đàn ông tốt.


Tôi không còn gọi đàn ông là thằng đĩ thằng phò, không còn xem họ như đám súc vật nữa….

Anh ấy, thực sự đã làm được một điều kỳ diệu đối với cuộc đời tôi.

Anh ấy rất nhẹ nhàng, dịu dàng và lãng mạn. Rất ân cần chân thành và rõ ràng.

Tôi yêu anh ấy.

Tôi như được tái sinh.

……………………………………….

Nhưng rồi một ngày, anh ấy đến và nói với tôi rằng:

- Anh cảm thấy rất mệt mỏi!


Tại sao? Tại sao? Em yêu anh nhiều thế cơ mà. Em lo lắng cho từng
centimet trên thân thể và tâm hồn anh. Em hiểu anh. Em biết anh muốn gì
và luôn làm điều anh muốn.


-
Đúng thế, anh mệt mỏi vì em yêu anh đến nỗi anh không thở nổi. Em quá
tốt và quá yêu anh làm cho anhh không biết phải yêu lại em như thế nào.
Làm cho anh mệt mỏi tới nỗi không biết phải yêu em ra sao.


………………………………………….




Tôi đã sai!

Có biết tôi sai từ đâu không?

Tôi sai từ việc dùng cách yêu người này để yêu một người khác.


Bởi vì tôi đã từng bị bỏ rơi, bởi vì tôi đã yêu người lăng nhăng và
chẳng yêu mình. Nên vì thế tôi yêu người yêu tôi tha thiết bằng cách
yêu kiểu “rút kinh nghiệm” từ những người trước của mình. Tôi sợ bị bỏ
rơi trong khi anh ấy không hề như những người trước, chưa từng và không
bao giờ có ý định bỏ rơi tôi. Nhưng nỗi sợ hãi mất đi anh ấy như những
người trước, khiến tôi trói buộc anh trong quá nhiều sự quan tâm, ân
cần và chu đáo.



Bởi vì người yêu cũ muốn tôi ghen. Yêu người tôi yêu tôi lại ghen mù
quáng, trong khi anh không xem ghen là yêu, anh xem ghen là sự thiếu tự
tin của tôi đối với bản thân mình.



Và nhiều rất nhiều điều sai tôi đã làm khi yêu anh nữa. Quá chiều
chuộng anh khiến anh thay đổi bản thân mình. Tôi yêu anh quá nhiều làm
anh yêu tôi chẳng được bao nhiêu với tốc độ điên cuồng vũ bão ấy. Anh
cảm thấy anh thụt lụt và đơn độc trong tình yêu này…. Và anh mệt mỏi.



Khi một thứ quý giá bất ngờ tới với mình, ai chẳng muốn bao bọc nó thật
kỹ. Nhưng một khi thứ quý giá đó không phải là một vật vô tri thì sự
bao bọc đó sẽ làm cho nó không thể nào chịu đựng nổi.



Tôi buồn bã và thực sự đau đớn, từng lớp da của tôi như tróc ra khỏi
thân thể vì cảm giác hoang mang không thể biết mình phải làm gì. Thực
ra tôi vẫn trách anh, cho dù tôi có hiểu, nhưng trách cứ vẫn là bản
tính của phụ nữ lắm điều.


Tim đau, ngực dẫy dụa khóc quằn. Nỗi sợ hãi gần như xâm chiếm và đánh bại hoàn toàn lý trí.


Nếu anh rời bỏ tôi, tôi sẽ không thể đi nổi con đường này. Niềm tin mới
hôm nao được đốt cháy, sẽ vĩnh viễn chỉ còn lại tàn tro rơi rụng.



Tôi sợ tất cả những điều đó. Sợ hãi vô cùng cảm giác bó buộc của cô
đơn. Đừng bao giờ yêu một người theo cách mà ta đã từng yêu một người…
khác… Bởi vì làm như thế, ta sẽ mất người đó….





…………………………………

– Anh à, em sẽ không yêu anh nhiều quá, sẽ chỉ yêu anh vừa đủ thôi. Thế nên anh đừng rời xa em nhé!

-
Không phải để em khóc, không muốn để em đau mà bởi vì anh luôn muốn ở
bên em, không muốn rời xa em, nên anh mới nói ra cho em hiểu, để anh có
thể yêu em nhiều hơn…


- Em sẽ không bỏ cuộc cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

- Em không cần phải cho anh biết điều đó…

- Oh, em hiểu…. Bởi vì… đôi khi… phụ nữ xấu xa mới là đàn bà quyến rũ!




…………………………….


Chúng tôi đã chọn cho mình một khoảng lặng. Một trạm nghỉ chân trên cả
đoạn đường dài. Đầy rẫy những sợ hãi, học yêu một người ít đi, còn khó
khăn hơn gấp nhiều lần phải yêu người đó nhiều lên…


Thả lỏng ra… và rồi nắm lại thật chặt!

…………………………….




– Anh rất yêu em!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY   

Về Đầu Trang Go down
 

NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Topic Những Câu chuyện Thiền của Mytutru
» Chuyến Xe Cuộc Đời
» Chuyện Chú Quậy
» Một Chuyện Tình Đẹp - khuyết danh
» CHUYẾN ĐÒ CHIỀU
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Giải trí :: Truyện cười-