Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Tình yêu của tôi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
phuonglikable
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Tâm trạng : cool
Nữ
Tổng số bài gửi : 8
Age : 50
Đến từ : Thành phố Hồ Chí Minh
Châm ngôn sống : Hạnh phúc lớn nhất trên đời này là tin rằng mình được yêu Victor Hugo
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 27706
Ngày tham gia : 23/04/2010

Bài gửiTiêu đề: Tình yêu của tôi   Fri Apr 23, 2010 7:48 pm

Tình yêu của tôi!
Từ ngày anh chuyển công tác lên Sài Gòn, chúng tôi đã gặp nhau và làm việc cùng nhau. Anh đã tạo được tình cảm rất tốt với tất cả mọi người. Trong đó có tôi, anh là một người rất chân thật và có tài khiến cho tôi mến phục rất nhiều. Cứ mỗi lần anh nhìn tôi là làm tôi bối rối, tôi chưa bao giờ có cảm giác đó. Tình yêu đến với tôi lúc nào tôi không biết nữa! Tất cả mọi thứ dường như đảo lộn lên kể từ khi anh xuất hiện. Thời gian thấm thoát trôi qua, tôi cứ tưởng rằng mình ngộ nhận nhưng không. Đó là sự thật! Và từ một lần chat trên mạng anh đã nói lời yêu tôi! Thật là hạnh phúc khi biết anh cũng yêu tôi. Tình yêu này tuyệt vời biết bao! Những lúc có chuyện vui buồn tôi lại chia sẻ với anh và anh cũng vậy.
Thật đáng tiếc! Tôi và anh không thể đến được với nhau. Bởi anh và tôi đều có mái ấm riêng của mình. Chúng tôi biết mình phải làm gì với hoàn cảnh hiện tại. Anh luôn khuyên tôi hãy cố gắng sống tốt vì các con và hãy chấp nhận với những gì mình đã có. Tôi thì luôn cầu chúc cho anh luôn vui vẻ và hạnh phúc bên gia đình, bên người thân của anh.
Anh gửi cho tôi bài hát: Như đã dấu yêu. Mỗi lần nghe bài hát, tôi rất buồn nhưng tôi biết đó là tấm lòng của anh, là lời dặn dò của anh dành cho tôi. Anh thường nói: “Tình yêu nó không có lỗi. Chúng ta có quyền yêu nhau, có quyền dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất. Em hãy giữ lấy tình cảm này như một kỉ niệm em nhé!”
Tôi cũng vậy, theo thời gian, tôi đã dần dần tự điều chỉnh cảm xúc của mình. Tôi không còn khóc mỗi khi nói chuyện với anh. Tôi đã không còn viết thư thường xuyên cho anh nữa và tôi có ý muốn chuyển công tác để rời xa anh. Tôi không muốn phá vỡ hạnh phúc gia đình của anh và cả của tôi nữa. Biết được điều tôi sắp làm anh đã ngăn cản và thiết tha mong tôi ở lại. Thật lòng mà nói, tôi cũng sẽ rất đau lòng khi phải xa anh như vậy. Vì tôi vẫn yêu anh nên tôi sẽ nghe lời anh ở lại. Chúng tôi đã lao đầu vào công việc có khi cả 2, 3 ngày không gặp nhau, không nói chuyện với nhau nữa. Hình như nó đã trở nên bình thường. Tình cảm giữa tôi và anh không còn nóng bỏng như ngày nào. Đó là dấu hiệu đáng mừng vì chúng tôi không muốn mình là người hư hỏng phá vỡ luân thường đạo lý mà ông bà ta thường dạy. Sống trên đời không thẹn với lòng biết giữ gìn danh dự phẩm chất con người. Tôi mong rằng từ nay, tôi và anh sẽ là bạn tốt của nhau. Việc tôi quyết định ở lại tiếp tục làm việc cùng anh không phải là sai lầm…..


Được sửa bởi phuonglikable ngày Fri Apr 23, 2010 9:00 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
bé_lì_90
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt
avatar

Tâm trạng : sad
Nữ
Tổng số bài gửi : 2821
Age : 27
Đến từ : Trái tim của một ông Vua
Châm ngôn sống : KẺ THỨC TỈNH, SỚM NHANH CHÂN BƯỚC KỊP. NGƯỜI SAY MÊ, ĐẮM ĐUỐI MÃI TRẦM LUÂN. BÁNH XE LĂN, CỨ TIẾN MÃI KO NGỪNG. MUÔN NGÀN KIẾP, BIẾT ĐỜI NÀO RA KHỎI...
Số lần được cám ơn : 89
Điểm : 32581
Ngày tham gia : 25/01/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: Em là bx của hai lúa ^_^
Hài hước:
90/100  (90/100)
Nội tâm:
80/100  (80/100)

Bài gửiTiêu đề: Re: Tình yêu của tôi   Fri Apr 23, 2010 8:59 pm

phuonglikable đã viết:
Sống trên đời không thẹn với lòng biết giữ gìn danh dự phẩm chất con người.
Chuyện tình này thật là ...đau lòng quá! Nhưng mà có câu nói đó con thấy đúng và hay đấy ạ. Chúc cô lun thành công trong công việc và hạnh phúc trong cuộc sống ạ.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
phuonglikable
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Tâm trạng : cool
Nữ
Tổng số bài gửi : 8
Age : 50
Đến từ : Thành phố Hồ Chí Minh
Châm ngôn sống : Hạnh phúc lớn nhất trên đời này là tin rằng mình được yêu Victor Hugo
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 27706
Ngày tham gia : 23/04/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: Tình yêu của tôi   Fri Apr 23, 2010 9:37 pm

Cô cảm ơn con rất nhiều! Cô cũng mong rằng tất cả mọi người đều có được sự quan tâm chia sẻ với nhau những lúc buồn vui trong cuộc sống như vậy! Những dòng cảm nhận của con về bài viết làm cho cô rất vui. Chính điều đó, một lần nữa khẳng định rằng cô đã quyết định đúng! Chúc con luôn vui vẻ, hạnh phúc và thành đạt như ý!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
phuonglikable
Thành viên mới
Thành viên mới
avatar

Tâm trạng : cool
Nữ
Tổng số bài gửi : 8
Age : 50
Đến từ : Thành phố Hồ Chí Minh
Châm ngôn sống : Hạnh phúc lớn nhất trên đời này là tin rằng mình được yêu Victor Hugo
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 27706
Ngày tham gia : 23/04/2010

Bài gửiTiêu đề: Chiếc khăn tay   Sat Apr 24, 2010 10:02 pm

Chiếc khăn tay
Ngày đó, tôi mới học lớp 12. Trong lớp tôi có một anh chàng rất xí trai bởi mặt chi chít mụn cá. Không hiểu tại sao mà ngày nào cũng kiếm cớ mượn tập của tôi về chép bài. Anh chàng ngồi cách tôi một dãy bàn. Thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn trộm tôi. Tôi thường hay lườm lại rồi nói:"Sao cứ nhìn người ta hoài vậy?" Anh chàng cười tủm tỉm rồi đốp lại ngay:" Không nhìn người ta sao biết người ta nhìn mình, hả?". Tôi tịt ngòi bởi vì ngày đó tôi lành lắm! Vậy là chỉ biết cười trừ, chữa thẹn! Cứ như vậy, hôm nay anh chàng kiếm cớ mượn vở này, ngày mai lại kiếm cớ mượn vở khác. Tôi bắt đầu thấy bực mình và quyết định không cho cái tên lười biếng ấy mượn vở của mình nữa nhưng lại sợ anh chàng giận nên tôi đã nghĩ ra một cách. Ngồi cạnh tôi là một cô bạn rất xinh, da trắng trẻo, tóc dài óng mượt và rất thích chải chuốt làm dáng với các chàng trong lớp. Tôi tỉ tê với bạn rằng: "Lớp mình có anh chàng đang luôn nhìn trộm bạn. Anh chàng ấy nói với mình là thích bạn muốn bạn cho anh ta mượn vở chép bài mỗi ngày đó!" Chuyện bịa của tôi khiến cho cô bạn tưởng thật. Thế là ngày nào cô ta cũng ráng viết thật kỹ các bài giảng của thầy cô mong rằng khi đưa cho anh chàng kia mượn thì anh chàng sẽ khen tập viết rõ ràng đầy đủ. Thật trớ trêu cho tôi. từ ngày tôi kiếm cớ đưa vở khác cho anh ta mượn thì anh ta đều trả lại. Còn tôi thì đành đem vở của bạn về nhà. Một tuần liền anh ta không thèm mượn vở nữa. Tôi thì lỡ nước lỡ cái không biết phải làm thế nào. Cô bạn thì cứ hỏi anh chàng ấy: "Ê! Viết bài xong chưa trả tập đây cho tui!" Có lẽ anh chàng đó biết tôi có ý gán ghép anh ta với cô bạn bằng cách bày ra cái trò không cho mượn vở còn lấy vở người khác thế vào. Nhưng tuyệt nhiên anh ta không hề chối cãi còn vờ vĩnh nói rằng lát trả vì chưa viết xong! Tôi nhìn anh ta với ánh mắt thán phục và biết lỗi. Vậy là những lần sau tôi lại đành cho anh ta mượn vở. Theo sự quan sát của tôi thì anh ta không phải mượn vở để viết bài mà chỉ để dò lại bài viết của tôi so với anh ta xem thừa thiếu chi tiết nào không để anh ta bổ sung hoặc bảo tôi chỉnh sửa. Ngày ấy, tôi được xếp vào loại "top ten" của lớp và được các bạn đặt cho biệt danh" mọt sách". Chính vì thế mà anh chàng này thích tôi chăng? Hồi đó, tuy tôi lớn nhưng khờ ệch không thể suy nghĩ khác hơn. Vào một giờ thể dục, tôi đã thấy anh chàng xin thầy trở về lớp với lý do đau đầu quá không thể tiếp tục. Thật kỳ lạ, khi về nhà tôi thấy một chiếc khăn tay màu trắng xếp làm tư có thêu hai chữ PP lồng vào nhau. Tôi ngày đó ngô nghê hết sức chẳng biết làm sao nên tôi hỏi mẹ:" Mẹ ơi, nếu có ai đó tặng cho mình khăn tay thì sao hả mẹ?" Mẹ tôi nhìn tôi rồi nói: " Ai tặng con à? Nếu mà người ta tặng khăn cho mình có nghĩa là người đó thích mình, thương mình. Con hiểu không?" Tôi nhanh miệng trả lời mẹ ngay: "Con hỏi dùm bạn thôi. Con không thèm cái khăn xấu xí ấy đâu!" Mẹ tôi nhìn tôi cười tủm tỉm. Dường như bà cũng biết tôi hỏi cho ai rồi, có điều bà chẳng muốn nói ra mà thôi!
Sáng hôm sau, tôi lén đem chiếc khăn ấy nhét vào giữa quyển vở của cô bạn ngồi bên cạnh. Một ngày, hai ngày, rồi nhiều ngày chờ đợi phản ứng của cô bạn và anh chàng kia thế nào. Im re, không hề thấy ai hỏi câu nào cả. Vậy là sao? Không lẽ cô bạn tôi không thấy nó. Hay là cô ấy đã vứt nó đi. Cũng có thể là cô ấy tưởng anh ta tặng cho mình rồi vui vẻ, âm thầm cất luôn không nói gì với tôi nữa! Còn anh chàng kia thì không thấy hỏi han gì đến chiếc khăn hay là không phải của anh ta? Cả ngàn câu hỏi diễn ra trong đầu tôi. Không có ai trả lời bởi chính tôi cũng không dám hỏi. Mùa thi đến, chúng tôi lo ôn thi tốt nghiệp rồi thi đại học. Tất cà, tất cả đi vào quên lãng..... Sau khi tốt nghiệp xong thì tôi cùng gia đình chuyển chỗ ở và chúng tôi không còn gặp nhau nữa. Mẹ tôi ngày đó làm việc trong bệnh viện. Tôi thường ra vào để đón mẹ tôi khi tan ca trực. Hôm đó, cũng như bao ngày, tôi vừa đi vừa suy nghĩ về công việc của mình. Bỗng thấy có ai đó vỗ lên vai tôi hỏi:" Có phải mày là Phượng không?" Tôi chưa kịp trả lời thì người ấy đã tự giới thiệu: "Tao là Dung nè! Còn đây là anh Phước. Mày có nhớ chuyện mày kẹp vào vở cho tao chiếc khăn không? Hihi!!! Ngày đó, nhờ mày mà tụi tao thành vợ chồng! Ê! Giờ mày đã lấy chồng chưa? Đi đâu dây?..." Bạn ấy hỏi một tràng như bắn đại bác, tôi chỉ kịp trả lời: Mình đưa mẹ mình đi làm. Mẹ mình làm trong này! Thế rồi bạn ấy líu lo không ngớt kể cho tôi nghe về chiếc khăn tay ngày ấy! Tôi và hai người bạn ngồi lại trên ghế đá của bệnh viện trò chuyện cho đến khi trời sẫm tối....
Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in câu chuyện đã xảy ra. Tôi thưởng mỉm cười hài lòng khi mình đã mang lại hạnh phúc cho bạn và câu chuyện này tôi có kể lại cho bạn bè tôi nghe. Các bạn ơi! Tình yêu đến thì ta hãy giữ lấy đừng để vuột mất cũng như ta không nên tranh giành khi nó không phải và không còn là của ta nữa!....
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Tình yêu của tôi   

Về Đầu Trang Go down
 

Tình yêu của tôi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Viết về cuộc tình của tôi-