Chị Trăm nguyên ak!Đăng giúp em bài này cái nhé.............."Nhìn ra khe cửa tiếng gió thổi nhẹ nhàng,dường như mọi người đã chìm sâu vào trong giấc ngủ,nơi đây chỉ còn lại mình em,bỗng dưng em thấy nhớ anh.Ngồi một mình trong căn phòng chống vắng,em đang nhìn về phía nơi mà anh đang ngủ,nơi đó được gọi là hạnh phúc của riêng em.Anh biết không từ khi gặp anh em đã tưởng anh là một con người hoàn hảo mà em có thể tin tưởng và trao mọi hi vọng,nhưng thực sự em đã quá lầm tưởng khi đặt hi vọng quá nhiều vào anh.Đêm nay lại một đêm nữa mà em thức trắng nhìn ra bên ngoài cửa sổ,căn phòng vẫn vậy 4 bức tường dường như chẳng có gì thay đổi,nó vẫn lặng và lạnh ngắt.Bỗng dưng em thấy nhớ anh thật nhiều,có lẽ đây là những lời nói từ tận đáy lòng mình mà em muốn gửi đến anh.Thời gian qua là một thử thách khá dài mà em đã phải cố gắng chịu đựng vượt qua,dù em biết điều đó là rất khó,nhưng chỉ vì một lí do mà em đã tự bước lên trên nỗi đau của mình,đó là vì anh.Chắc anh cũng đã được nghe câu "một người chỉ dược yêu một người" vỚi em tình yêu là không tranh giành,nhiều lúc em muốn anh hiểu một điều rằng vì em cũng là con gái nên tất nhiên em cũng không muốn chia sẻ tình yêu của mình cho bất kì một người con gái nào khác.Nhiều lúc em đã thật lòng yêu em,nhưng thực sự em đã quá lầm tưởng.Anh đến với em không phải là mối tình đầu,mà em chỉ là ngưởi thế vai cho cô ấy.Khi yêu anh em đã bỏ qua tất cả và phất lờ đi những gì người khác nói về anh.Vì không nghe và không tin nên giờ em phải chấp nhận sự thật rằng anh đã gạt em,giờ em mới nhận ra những gì người khác nói về anh là đúng.Với anh em chẳng là gì cả,chỉ là người che lấp đi khoảng trống trong anh,em thua anh thật rồi anh ạ!Giờ mới nhận ra phải chăng đã quá muộn,cuộc chơi này đã có người chiến thắng,và đó chính là anh.Chắc giờ anh rất hạnh phúc khi cười và dẫm đạp lên trên nỗi đau của em.Dù đau lắm nhưng em sẽ chấp nhận vì em tôn trọng quyết định của anh,nhưng chúng mình sẽ là bạn anh nhé.Em mong rằng anh đừng xem em như người xa lạ mà hãy cứ bình thường cho em vơi bớt những nỗi đau,để những lúc vui buồn,mệt mỏi,đau khổ em luôn có anh làm điểm tựa những điều đó,chắc anh sẽ làm được phải không anh.Em đã đợi anh quá lâu mà anh vẫn không cho em cơ hội,giờ đã đến lúc em nên đi tìm hạnh phúc mới cho riêng mình.Dù em biết anh ấy dành cho em lại rất nhiều,không làm em đau khổ,không làm đau buồn,không làm em rơi lệ,không làm em đợi chờ như em đã đợi chờ anh.Nhưng em tin chắc một điều rằng dù anh ấy có tốt có yêu em bao nhiêu thì tim em vẫn mãi chỉ có một bóng hình,và đó là anh.Lúc này những giọt nước mắt đã lăn dài,ngày chia tay anh em đã khóc rất nhiều và khóc như chưa bao giờ được khóc.Nhưng em đã tự an ủi mình rằng khóc làm gì khi anh không còn yêu em,khóc làm gì khi những giọt nước mắt của em không đủ để níu kéo bước chân anh ở lại.Em đau lắm như mất một phần nào đó trên cơ thể mình,em mong rằng một ngày nào đó anh sẽ hiểu tình yêu mà em dành cho anh,nơi đây em vẫn mong chờ bước chân anh quay trở lại.Ở nơi xa đó em mong anh sẽ hạnh phúc với người mà anh đã chọn và em mong rằng anh sẽ không làm người ấy đau như anh đã làm em bị tổn thương.Cầu mong anh hạnh phúc"......................Anh!Người mà lòng em yêu nhất lại là người làm em đau,em biết em luôn yêu anh thôi hỡi người ơi.Những phút xa nhau người biết em luôn nhớ đến anh,muốn anh biết rằng từng hạt tuyết rơi như bao nhiêu lần yêu anh..Mãi love anh................! Bé Bo_KuTe