Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 xin anh xem bài viết này là 1 lời xin lỗi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
DiTim_GaiNgoan
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn


Tâm trạng : sad
Nam
Tổng số bài gửi : 179
Age : 36
Đến từ : Korea
Châm ngôn sống : Thành Thật Với Tình Yêu , Chỉ Nói Điêu Khi Cần Thiết
Số lần được cám ơn : 5
Điểm : 33882
Ngày tham gia : 01/10/2008

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: đẹp zai không đối thủ
Hài hước:
1111111/1111111  (1111111/1111111)
Nội tâm:
25251325/1325  (25251325/1325)

Bài gửiTiêu đề: xin anh xem bài viết này là 1 lời xin lỗi   Sun Jan 04, 2009 7:39 pm

Chưa bao giờ em cảm nhận được sự xót xa và cô đơn như lúc này. Em vẫn thường nghe người ta nói rằng: "Hạnh phúc ở trong tay mà không biết trân trọng, mất đi rồi mới thấy tiếc nuối". Lúc đó, em dại khờ, ngây thơ không hiểu. Giờ không anh, em mới biết anh quan trọng với em đến nhường nào, nhưng tất cả chỉ còn như giấc mơ...

Mình xa nhau được bao lâu rồi anh nhỉ, hình như là đã rất râu rồi thì phải vậy mà em cứ nghĩ mọi chuyện mới xảy ra ngày hôm qua. Em nghe người ta nói thời gian là liều thuốc kì diệu nhất để xóa đi mọi nỗi đau, ấy vậy mà hình như điều đó lại không hề đúng đối với em. Càng xa anh em càng thấy nhớ anh, nhớ đến cồn cào, quay quắt.

Ngày ấy, đã lâu lắm rồi nhưng em còn nhớ rất rõ là em đã "cưa" đổ anh như thế nào. Mặc dù là con trai nhưng anh không hề giống với đám bạn nam cùng lớp luôn cố gắng tìm mọi cách để "tán tỉnh" em. Họ càng ra sức chiều chuộng để lấy lòng em bao nhiêu thì em lại càng dửng dưng trước tình cảm của họ bấy nhiêu. Ấy vậy mà em lại để ý đến anh, trong khi anh luôn lạnh lùng và coi em như những người bạn gái khác trong lớp. Điều đấy không quan trọng, bởi em nghĩ thời gian chúng ta học bên nhau còn dài, hơn nữa chuyện tình cảm là điều tự nhiên không nên gượng ép. Em chấp nhận làm một người bạn tốt của anh với hy vọng một ngày nào đó anh sẽ hiểu tình em.

Trái tim em quả thật rất bướng bỉnh, nó luôn đi ngược với hành động của em, em không thể bắt nó phải chờ đợi đến khi trái tim anh lên tiếng. Biết em thích anh, lũ bạn cùng phòng đã cùng nhau soạn lên một kế hoạch khá chi tiết để "đưa anh vào rọ" như lời cái H. vẫn thường trêu mỗi khi thấy em thở dài. Cuối cùng thì anh cũng bị em hay nói đúng hơn là cả phòng em "cưa" đổ.

Em sung sướng và ngất ngây trong niềm hạnh phúc vô bờ mà em đã chờ đợi bấy lâu. Và niềm hạnh phúc ấy càng được nhân gấp đôi khi anh thú thật với em rằng "anh cũng để ý đến em đã lâu nhưng do thấy em có nhiều vệ tinh quá nên anh không dám. Hơn nữa, anh nghĩ một người năng động và sôi nổi như em sẽ không bao giờ thèm để ý đến một người không có gì là nổi bật như anh. Anh không dám mơ ước một ngày có em như thế này, cám ơn em vì đã yêu anh".

Tình yêu của chúng mình thật đẹp phải không anh, em còn nhớ như in những kỉ niệm mỗi lần chúng mình đi chơi với nhau. Cuộc sống sinh viên nghèo không cho phép anh tặng em những mòn quà đắt tiền như những đôi trai gái nhà giàu yêu nhau thường làm. Thế nhưng em lại cảm thấy thật hạnh phúc và cảm động lắm trước sự quan tâm đầy trách nhiệm của anh dành cho em. Mỗi lần đi chơi với nhau, nhìn những đôi bạn ăn mặc sành điệu đi trên những chiếc xe máy đời mới nhất cùng vào những nhà hàng sang trọng anh lại cảm thấy xót xa vì hiện tại không thể đem đến cho em những điều mà có lẽ cô gái nào cũng mơ ước.

Biết anh ngại, nhưng đối với em, mỗi lần được ngồi sau chiếc xe đạp mà anh vẫn nói là "đồ cổ nên không dám chạy qua viện bảo tàng vì sợ người ta tịch thu" em thấy lòng thật ấm áp. Em còn nhớ có lần anh quyết định "liều mạng" dẫn em vào một nhà hàng ăn một bữa cho biết với người ta, hôm đó anh phải trả hết gần 3 trăm nghìn nhưng anh vẫn rất vui cho dù cả tháng sau có thế anh phải ăn... mì tôm trừ bữa.

Kỷ niệm thì nhiều là thế nhưng cuối cùng em đã ngốc ngếch đánh rơi hạnh phúc của mình chỉ vì những câu nói mà em cho là "đùa vui" trong khi nói chuyện với bạn bè. Vậy mà, cho đến tận bây giờ em vẫn không sao quên được ánh mắt của anh lúc ấy, nó vừa đau đớn, vừa ngạc nhiên và không giấu nổi sự thất vọng.


Hạnh phúc mong manh như thuỷ tinh và em đã vô tình để để nó tuột khỏi tầm tay...


Đó là một lần trong lúc kí túc xá mất điện, cả phòng em mới ngồi tán chuyện gẫu hết chuyện này tới chuyện khác với nhau. Cuối cùng tới chủ để nóng bỏng nhất đó là khi cái H. đưa là tình huống: "Nếu mẹ chồng tương lai sau này khó tính, ghét con dâu thì mỗi đứa sẽ làm thế nào"? Lần lượt các bạn em đều đưa ra những phương án để "xử lí" được những bà mẹ chồng như cái H. nói một cách rất trẻ con. Bởi suy cho cùng thì chưa đứa nào trong số bọn em biết cảm giác "mẹ chồng nàng dâu" và những khó khăn của cuộc sống là thế nào. Mỗi đứa đều đưa ra những phương án cụ thể với suy nghĩ hết sức đơn giản, thậm chí đa số đều biểu quyết với ý kiến của L là "tẩy chay" mẹ chồng.

Đến lượt em, em "hoành tráng" phán rằng: "Nếu mẹ chồng tương lai của tớ mà hắc xì dầu hả? Coi chừng với tớ vì tớ sẽ cho ra chuồng bò mà ngủ ấy chứ. Lúc lấy vợ thì đàn ông chỉ có biết mỗi vợ thôi, nhất vợ nhì trời mà. Vì thế, bà nào biết điều, tớ sẽ đối xử tử tế, còn không thì tớ sẽ xui chồng tớ...". Mới nói đến đấy thì em nghe thấy tiếng gõ cửa, chúng bạn đang cười ngả nghiêng trước câu nói của em bỗng im lặng bởi người xuất hiện là... anh.

Anh lịch sự xin phép mọi người cho anh "mượn" em ra ngoài một lát. Em vẫn hồn nhiên bước theo chân anh mà không hề nghĩ rằng câu nói đùa của mình nhưng vô tình nghe được đã làm tổn thương đến anh ghê gớm.

...Anh nói lời chia tay với em chỉ vì "với anh, mẹ lúc nào cũng là người phụ nữ quan trọng của cuộc đời, không có mẹ làm sao có anh ngày hôm nay để yêu em và được em yêu. Mẹ chỉ có mỗi mình anh trong khi bố mất sớm...". Anh còn nói rất nhiều nữa nhưng lúc đó, em nghĩ rằng đó chỉ là lời nói đùa và giận anh vì là đàn ông nhưng lại "chấp vặt" không nghe em giải thích...

Thế là mình chia tay trong sự tiếc nuối và ngỡ ngàng của bạn bè chỉ vì một lí do như thế. Biết trách ai bây giờ phải không anh, thôi thì hãy cứ nghĩ rằng mình có duyên mà không có nợ anh nhỉ? Giờ đây khi khôn lớn hơn, em mới hiểu cuộc sống không phải chỉ có màu hồng như em vẫn thường nghĩ. Giá như... mà thôi, đã quá xa rồi anh nhỉ? Ở một nơi xa xôi nào đó, nếu có lúc nào vô tình đọc được những dòng chữ này mong anh hãy coi nó như một lời xin lỗi của em, xin lỗi vì đã không biết giữ lấy hạnh phúc của chính mình.

St
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

xin anh xem bài viết này là 1 lời xin lỗi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thông điệp tình yêu-