Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Ngoại Tình (Tâm Sự Người Trong cuộc)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
dinhnhathao1
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : bored
Nam
Tổng số bài gửi : 31
Age : 34
Đến từ : thanh pho Ca Mau
Châm ngôn sống : Sách mở ra trước mắt tôi những chân trời mới!
Số lần được cám ơn : 3
Điểm : 28478
Ngày tham gia : 02/03/2010

Bài gửiTiêu đề: Ngoại Tình (Tâm Sự Người Trong cuộc)   Wed Mar 03, 2010 11:44 pm

Em - một người vợ ngoại tình. Anh - một kẻ phản bội người yêu. Hai con người mang đầy tội lỗi đã đến với nhau, bất chấp tất cả, bất chấp ngày mai sẽ ra sao.
Em - một đứa con gái bình thường, sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường và mọi thứ đối với em cũng rất đỗi bình thường.
Tốt nghiệp đại học, khi công việc đã ổn định, em và người yêu cưới nhau. Em đã từng lấy đó là niềm tự hào của mình vì đấy là mối tình đầu và cũng là tình cuối. Em đã bước qua những bước ngoặt lớn của cuộc đời: đỗ đại học, xin được việc làm và lấy chồng một cách yên bình như thế đó. Mọi thứ đối với em như một dòng sông êm đềm trôi qua, không một chút dậy sóng.
Môi trường làm việc của em cũng rất tốt, mọi người hòa đồng vui vẻ, ở đó em có thêm những người bạn mới sẵn sàng chia sẻ vui buồn trong công việc và cuộc sống. Nếu mọi thứ dừng lại ở đây thì em nghĩ cuộc sống của mình cũng tương đối hạnh phúc và em cũng không mong gì hơn thế nữa.
Nhưng cuộc đời có những ngã rẽ mà ta không thể nào ngờ trước được. Và một ngày anh đã đến, đi qua cuộc đời em, dòng sông êm đềm ngày nào đã bắt đầu dậy sóng…
Anh - một người con trai bình thường như vô số người bình thường khác mà em đã từng gặp. Nhưng gương mặt của anh đã để lại ấn tượng trong em ngay lần đầu gặp gỡ. Không biết trời sắp đặt thế nào đó mà lại để mình làm chung với nhau. Nhưng em đã có tổ ấm của mình và em cố gắng ra sức vun đắp nó, còn anh thì đã có người yêu và chờ đợi ngày cưới. Chúng mình vẫn là những người bạn, thời gian ấy rất vui phải không anh?
Và rồi trong chuyến du lịch ở một vùng biển của cơ quan, cũng như bao chuyến du lịch khác, mọi người vui đùa cùng hòa mình vào làn sóng biển vỗ ồ ạt vào bờ. Tối đó, anh đã nhắn tin cho em, lúc đầu cũng chỉ là những tin nhắn vu vơ. Bất chợt:
"Không hiểu sao đi chơi với em anh thấy rất vui, phải chi giờ được đi dạo biển với em ha".
"Sao anh nói kỳ thế, sao lại thích đi dạo biển với em?"
Em đã cố gắng nói sang các vấn đề khác về công việc… thế rồi sau một hồi nhắn tin cả hai đã thiếp vào giấc ngủ tự lúc nào không biết.
Kể từ đó mình thường xuyên nhắn tin cho nhau, quan tâm nhau… Em thấy vui và đắm chìm trong những dòng tin nhắn của anh. Em đã suy nghĩ rất nhiều và biết rằng mình chỉ nên dừng lại ở đấy thôi vì em còn có gia đình và anh còn có người yêu của mình nữa.
Thế nhưng, giống như có một bàn tay vô hình nào đó đã sắp đặt sẵn. Kết thúc chuyến du lịch vài ngày, cả anh và em đều có những ngày đi công tác cách xa nhau. Những ngày không gặp anh, em thấy lòng mình trống trải vô cùng và nhớ anh đến quay quắt.
Em đã có bao đêm không ngủ, không ngủ vì nhớ anh, không ngủ vì trong em có sự đấu tranh, giằng xé. Con tim em bảo rằng rất vui khi được nhìn thấy anh, được nghe anh nói và muốn được luôn ở cạnh anh. Nhưng lý trí trong em lại bảo rằng mình không thể làm thế được, vì mình đã có gia đình, mình không thể làm chuyện có lỗi với chồng mình được. Em đã từng hỏi anh:
"Em là người đã có gia đình, nếu yêu em thì anh được gì hay cuối cùng anh phải mất tất cả, mất luôn cả tình bạn đẹp của mình hiện tại".
"Khi yêu anh đâu nghĩ là mình sẽ được gì và mất gì, anh chỉ biết là quen em anh rất vui và anh chỉ làm theo con tim của mình thôi".
Thế là, cuối cùng con tim em đã chiến thắng, lý trí em đã gục ngã trước những dòng tin nhắn của anh.
Em rung rẩy trước nụ hôn đầu anh trao, run rẩy vì nụ hôn quá bất ngờ và run rẩy vì cảm thấy mình tội lỗi. Đã sinh ra là kiếp con người, đâu ai muốn mình là người xấu nhưng kiếp này em đã trót mang một cái tội mà người đời không thể nào chấp nhận, đó là ngoại tình.
Em - một người vợ ngoại tình. Anh - một kẻ phản bội người yêu. Hai con người mang đầy tội lỗi đã đến với nhau, bất chấp tất cả, bất chấp ngày mai sẽ ra sao. Hiện tại chỉ biết mình có nhau, nhịp tim em hòa với nhịp tim anh mà thôi. Em như người lần đầu tiên biết yêu, biết nhớ nhung, biết hẹn hò và biết cười một mình khi thoáng nghĩ về anh…“Tình yêu không có lời” đúng thế đấy, không có lý lẽ nào để lý giải nổi tại sao mình đã đến với nhau dẫu biết rằng mình không thể nào có nhau trong cuộc đời này.
Bài hát kỷ niệm “Như đã dấu yêu” mang đầy tâm trạng của hai đứa, “nhưng em ước gì mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc và em chưa thuộc về ai” cứ ray rứt mãi trong lòng em. Anh có biết không? những lúc bên anh, em hạnh phúc vô bờ và chỉ mong thời gian như ngừng trôi để những giây phút ấy đọng lại mãi. Để khi đêm về, em đau khổ dằn vặt vì những lỗi lầm của mình, em có lỗi với gia đình, với chồng và với người yêu anh…
Rồi thời gian cứ thế trôi đi, đến một ngày đất trời như hoàn toàn sụp đỗ dưới chân em khi em biết được sự thật là anh đã lừa dối em bấy lâu nay, một sự thật phũ phàng, cay đắng. Em như điên, như dại, em khóc hết nước mắt rồi lại cười, cười cho số phận, cười cho bản thân mình. Em đau, đau thấu tim gan. Em hận, hận đến nỗi muốn giết chết anh mà thôi, để lôi cho được trái tim anh ra xem nó đang nghĩ gì và chứa đựng những ai trong đó. Mọi thứ đối với em bỗng trong phút chốc vụng vỡ tan tành. Thế là, em lên kế hoạch để vạch trần anh và bao toan tính mỗi ngày sẽ mỉa mai, đay nghiến anh như thế nào cho hả cơn tức giận của em. Em cười một cách thỏa mãn với những ý nghĩ cay độc của mình và cười chua chát cho những nỗi đau mà anh mang đến.
Cuối cùng em cũng đã làm tổn thương anh và ta đã không nhìn mặt nhau khi mỗi ngày phải đối mặt nhau trong một cơ quan nhỏ bé này. Nhìn thấy gương mặt buồn, đau khổ của anh, đáng lẽ ra em phải vui, phải cười hả hê vì em đã trút được cơn oán hận của mình, đã bắt anh phải trả giá cho những gì mà anh đã gây ra cho em, nhưng sao em cứ thấy nghèn nghẹn, thấy trái tim như ai cắt khi phải nhìn thấy anh như vậy. Những tưởng ngọn lửa hận thù đã đốt cháy bao yêu thương mà em đã dành cho anh, chỉ còn lại đống tro tàn kỷ niệm mà thôi.
Nhưng không.
Em nhớ anh! Nhớ quay quắt đến từng giờ, từng ngày! Nhớ ánh mắt, nhớ nụ cười… và nhớ cả nụ hôn nồng nàn. Mỗi ngày trôi qua đối với em là chuỗi ngày dài vô tận. Anh đó, em đây, gần nhau thế đấy mà ánh mắt nhìn nhau như xa vạn dặm. Những thói quen lúc còn bên nhau em vẫn chưa thể nào quên được, câu chúc ngủ ngon mỗi tối và gọi điện thoại đánh thức anh dậy lúc 6g30 mà em vẫn chưa quên. Em ngồi hàng giờ nhìn đăm đắm vào chiếc điện thoại để chờ đợi một tin nhắn, nhưng rồi đợi mãi, đợi mãi nó vẫn nằm ì ra đó không chịu rung lên một tí nào cả, em lại đắm mình trong nỗi nhớ của mình và những kỷ niệm cứ ào ạt ùa về từng cơn trong tâm trí.
Sau tất cả những gì đã xảy ra, em vẫn còn ngỡ ngàng như là một giấc chiêm bao. Giờ đây, trong tim em không còn hờn, không còn giận, không còn đau nữa, chỉ còn lại nỗi nhớ thương vô bờ bến. Phải chăng tình yêu em dành cho anh lớn hơn nỗi đau mà anh đã mang đến cho em? Em biết trong sâu thẳm trái tim anh, em vẫn có một góc nhỏ để ngự trị, em biết tình yêu anh dành cho em là chân thành, là từ đáy lòng mình. Nhưng anh ơi! tình yêu của anh bao la quá, mênh mông quá trong khi bản chất của tình yêu là sự ích kỷ không muốn sẻ chia, là muốn chiếm hữu trái tim người mình yêu.
Tình đã qua ngoài những giọt đắng xót còn lại gì trong tim hỡi anh.
“Em sẽ cố quên rằng mình đã đến bên nhau, rộn ràng như đã dấu yêu….từ thuở nào” Nhưng biết em có quên được không hỡi anh?!
Heo con
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Ngoại Tình (Tâm Sự Người Trong cuộc)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Trứng gà tác hại...
» Ghi danh học lớp thơ lục bát
» Các kiểu cười qua ca dao
» Giọt nước bắn tung
» Ngộ
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Trang thơ :: Thơ tình yêu đôi lứa-