Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Giáng sinh yêu thương

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
DiTim_GaiNgoan
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn


Tâm trạng : sad
Nam
Tổng số bài gửi : 179
Age : 36
Đến từ : Korea
Châm ngôn sống : Thành Thật Với Tình Yêu , Chỉ Nói Điêu Khi Cần Thiết
Số lần được cám ơn : 5
Điểm : 33872
Ngày tham gia : 01/10/2008

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: đẹp zai không đối thủ
Hài hước:
1111111/1111111  (1111111/1111111)
Nội tâm:
25251325/1325  (25251325/1325)

Bài gửiTiêu đề: Giáng sinh yêu thương   Fri Dec 19, 2008 6:14 pm

Em không phải là người theo Chúa, em có niềm tin tuyệt đối vào Phật và những lời răn dạy của Người. Bởi vậy, Giáng sinh với em cũng như bao ngày bình thường khác, một ngày trước đó của em màu xám chứ không phải của sắc đỏ lung linh và những quả chuông ngũ sắc, thậm chí có lúc Giáng sinh trở thành hai từ xa lạ nhất trong từ điển của em.

Chỉ có điều lễ Noel hàng năm đều diễn ra dưới tiết trời lạnh se của mùa đông Hà Nội và từ lâu người ta mặc nhiên đã coi nó như một dịp đặc biệt để ủ ấm những yêu thương và trao nhau hẹn ước, một sự mặc định vừa có lý lại vừa vô lý. Gần một tháng trước ngày lễ đó ở ngay cả những nơi hẻo lánh nhất của phố phường đã vang lên những bản tình ca mừng Giáng sinh bất hủ, đó là điều duy nhất gợi nên trong em đôi chút cảm hoài.

Có thật nhiều Giáng Sinh đi qua em buồn tẻ và đơn điệu. Khi người ta nô nức kéo nhau ra ngoài đường, mắt trao mắt, môi trao môi, tay trong tay thì em ngồi một mình trên căn gác nghe những bản nhạc buồn, em không khóc như em vẫn vốn thế, nhưng nụ cười thì không được trọn vẹn. Em thờ ơ với những món quà Noel em được tặng và đọc những tin nhắn chúc mừng với một thái độ dửng dưng đáng ghét. Em một mình, luôn luôn một mình kể từ một mùa Giáng sinh xa lắc nào đó em không còn nhớ nữa. Em không thích ra đường để thấy mình đơn độc, em cũng chẳng biết làm gì giữa phố phường náo nức và càng không thích đi với một người mà em không cảm nhận được hơi ấm từ trái tim em dành cho họ… Ừ đấy, em cô đơn, thì sao? Mọi cái dường như đã trở thành thói quen, một thói quen em không hề muốn giữ nhưng không biết làm thế nào để thay đổi nếu như…



Nếu như anh không đến vào một ngày mùa thu đầy nắng kịp làm trái tim em xôn xao trở lại, kịp làm cho mỗi ngày bình thường trở thành những thời khắc đặc biệt, kịp chuyển sắc xám thành những sắc màu lung linh. Và em đã được ủ ấm suốt cả một mùa đông bằng nụ cười của anh, bằng những yêu thương, lo lắng ân cần. Hàng đêm em vẫn nghe nhạc nhưng lẫn trong những giai điệu buồn em thấy những thanh âm trong trẻo, dịu dàng cất lên. Dù vậy em vẫn chưa có khái niệm thật rõ ràng về Giáng sinh nếu như nó không gần với một ngày với em là vô cùng đặc biệt, ngày anh chào đời… Em đã muốn ở bên anh vào ngày sinh nhật đầu tiên của anh mình có nhau, em đã muốn quay trở lại với phố phường nô nức đêm Giáng sinh, mình cùng nhau ngồi ở một góc quán yên ả nào đó nghe hơi thở hòa quyện trong nhau lẫn giữa hương thơm của trời đất.

Nhưng Sinh nhật của anh, Giáng sinh của chúng mình em và anh lại xa nhau cả ngàn cây số. Anh ở nơi không có mùa đông, chỉ có mưa và nắng… Em ở lại Hà Nội, một mình. Nhưng em chưa bao giờ thấy một mình của em lại có ý nghĩa đến vậy. Chưa bao giờ một mình lại không đơn độc như vậy! Em thức dậy bằng niềm tin mỗi sáng, một niềm tin tuyệt đối như niềm tin vào tôn giáo của em, em đi ngủ bằng nỗi nhớ trong lành. Giáng Sinh đó, như thường lệ, em vẫn nằm trên căn gác nhỏ đọc “Đêm qua sân trước một nhành mai” của Nguyễn Tường Bách. Cuốn sách anh đã gửi vào đó thật nhiều yêu thương và mong đợi.

Đêm đó em nhớ anh hình như ở trên tàu ngoài biển. Và mình đã nói chuyện với nhau rất lâu, câu chuyện về một gia đình với những em bé thiên thần. Khi mọi người nô nức kéo nhau về phía Nhà Thờ Lớn, em lại thấy lòng rộn ràng như tâm hồn vừa được gội rửa bằng một thứ hương thơm tinh khiết. Anh xuất hiện cùng với tình yêu là món quà tuyệt vời nhất em được hóa công ban tặng vào ngày lễ Noel. Mình đã thuộc về nhau vĩnh viễn như sự sắp đặt hoàn hảo của định mệnh. Em cho là như vậy…

Giáng sinh này em không một mình nữa. Khi gặp anh em biết mình cảm nhận được hạnh phúc là có thực, và khi có một sinh linh bé nhỏ đang lớn dần trong em, em đã chạm được vào hạnh phúc. Sinh nhật của anh năm nay, Giáng sinh của gia đình mình, vì cuộc sống anh vẫn ở rất xa nhưng cả anh và em đều thấy hạnh phúc và niềm vui đang hiện hữu xung quanh, không phải là một giấc mơ. Không còn mơ hồ nữa, không còn là những Giáng sinh buồn tẻ và đơn độc nữa…

Em biết những mùa Giáng sinh tiếp nối cả nhà sẽ mãi mãi ở bên nhau và chúng mình cùng hát vang bài hát “Ba là cây nến vàng, mẹ là cây nến xanh, con là cây nến hồng, ba cây nến lung linh, thắp sáng một gia đình”. Ba sẽ là ông già Tuyết đến tặng quà cho thiên thần và mẹ của thiên thần nhé! Những Giáng sinh đi qua và chỉ còn yêu thương vĩnh hằng ở lại…

CMK, chồng yêu của em, em và thiên thần nhỏ của chúng ta muốn nói với anh rằng: HAPPY BIRTHDAY n' MERRY X-MAS TO YOU. Hãy mãi là chỗ dựa vững chãi cho em và con và là tình yêu của gia đình mình anh nhé!

Ngoài kia, bài hát Jingle Bell vang lên như một tiếng chuông ngân dài dịu dàng và ấm áp:

... Jingle bell, jingle bell, jingle all on the way

Oh what fun it is to ride in a one-horse open sleigh...

http://ngoisao.net
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Giáng sinh yêu thương

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Ăn chay cũng sát sinh phải không?
» TẮM RỬA CHO CHÚNG SINH ĐAU KHỔ
» Thư sinh nghèo.....làm thơ " Người con gái "
» Bàn ăn Giáng sinh lung linh ánh nến
» Chúc mừng sinh nhật Thầy Ái Hoa
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thông điệp tình yêu-