Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Anh đã mở cửa trái tim em và cũng chính anh làm tổn thươngnó. Nỗi đau quá lớn đối với em. Em không thể biết được ngày mai em sẽ ra sao, em phải làm gì để có thể vượt qua những ngày sắp tới.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
DHK
Thành viên mới
Thành viên mới


Nữ
Tổng số bài gửi : 2
Age : 30
Đến từ : ha long, quang ninh
Châm ngôn sống : Yeu bang con tim, nhung ly tri la tren het
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 32880
Ngày tham gia : 11/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Anh đã mở cửa trái tim em và cũng chính anh làm tổn thươngnó. Nỗi đau quá lớn đối với em. Em không thể biết được ngày mai em sẽ ra sao, em phải làm gì để có thể vượt qua những ngày sắp tới.   Sat Dec 13, 2008 9:16 pm

Chuyện tình đã qua!!!
Khi ngồi đây viết lại những dòng tâm sự này, thì em đã chuẩn bị bước vào một cuộc sống mới. Cuộc sống không có anh, không có quá khứ của chúng ta.
Anh, người đã dẫn dắt em vào tình yêu. Anh đã cho em biết cảm giác yêu và được yêu. Và cũng chính anh là người đã cho em nếm trải vị đắng tình yêu như thế nào.
Nhà anh và nhà em chỉ cách nhau chừng 500m. Nhưng chúng ta rất ít hay nói đúng hơn là chưa bao giờ coi nhau như người quen cả. Rồi một hôm, vào một buổi tối thứ 7, khi em đang đi chơi cùng đứa bạn, thì anh và bạn anh đề nghị cho bọn anh đi chơi cùng. Rất vô tư, em đã không từ chối mà chấp nhận lời đề nghị rất vui vẻ. Thế là bắt đầu từ đó chúng ta trở thành 1 nhóm với 4 thành viên. Năm đó em mới chỉ là cô bé học lớp 10, còn anh đã ra trường được 1 năm.
Vì còn đang đi học nên em chỉ được đi chơi cùng anh và mọi người vào tối thứ 7. Nhưng không ai hẹn ai, cứ tối thứ 7 đúng 19h là tất cả đều có mặt để cùng nhau tán gẫu những câu chuyện vui hay kể về những nỗi buồn của mình. Sau bao nhiêu lần như vậy em cảm nhận được rằng, em có 1 thứ tình cảm rất đặc biệt đối với anh, và anh cũng dành cho em một sự quan tâm đặc biệt.
Tối nào anh cũng lên nhà em giúp em chuyện học hành. Em rất vui vì có anh bên cạnh. Và em ngày càng tiến bộ hơn trong học hành. Một đứa con gái mới lớn chưa bao giờ biết đến tình yêu là gì giờ đã có những lúc suy tư vẩn vơ. Khi em xác định được tình cảm của mình đối với anh thì cũng là lúc anh đi xa. Đêm cuối trước hôm anh lên đường chúng ta đã không hề có 1 khoảng không riêng để tâm sự, em không biết nói gì ngoài lời chúc anh lên đường may mắn.
Ngày đầu tiên không có anh tất cả quanh em như bao phủ một màu đen tối. Em đi dọc con đường mà chúng ta đã cùng nhau đi để nhớ về anh, nhớ về những ngày vui vẻ bên anh. Và em tự hỏi, không biết giờ này anh có nhớ tới em không nhỉ?
Thật vui và bất ngờ, 2 ngày sau em nhận được thư của anh. Em rất hạnh phúc khi anh nói rằng anh cũng rất nhớ em. Thư anh viết cho em tuy không có những lời yêu đương mặn nồng, nhưng em cảm nhận được, chất chứa trong đó rất nhiều sự quan tâm. Cả ngày hôm đó với em thật tuyệt vời. Và buổi tối em đã biên thư ngay cho anh.Lần đầu tiên em cầm bút viết thư cho 1 người, em lo lắng không biết rằng mình nên nói gì với anh đây. Mình đã viết thư bao giờ đâu, bây giờ thì làm sao mà viết. Nhưng thật bất ngờ, khi em ngồi vào bàn, cầm cây bút lên em viết một mạch hết cả 2 tờ giấy luôn. Thật là 1 kỷ lục.
Thỉnh thoảng anh cũng có về thăm em, và em cũng ra thăm anh. Nhưng đó chỉ là thời gian đầu. Sau đó những cánh thư của anh gửi về cho em cứ thưa dần mà em không biết tại sao. Và anh cũng ít về thăm em hơn.
Thư em viết đi cho anh đã nhiều lần rồi mà không thấy anh trả lời, em bắt đầu cảm thấy có điều gì đó bất ổn.
Lúc này em bắt đầu ôn thi tốt nghiệp cuối cấp, và anh cũng đã về. Để không bị ảnh hưởng đến chuyện học hành em đã nhắn tin cho anh rằng em không muốn gặp anh nữa. Ngay tối hôm đó anh đã gặp em hỏi lý do. Nhưng anh biết không lúc đó em đã quá mệt mỏi theo kiểu mèo vờn chuột của anh rồi. Tình cảm của em đã dành chọn cho anh. Còn anh, anh vẫn luôn dành cho em sự quan tâm đặc biệt, nhưng điều mà em luôn mong đợi thi anh lại chẳng bao giờ nói ra. Em đã chờ, đã đợi, nhưng càng chờ đợi em lại càng thất vọng. Em quyết định không gặp anh nữa. Tinh thần em suy sụp, học tập giảm sút, may sao em vẫn thi đậu tốt nghiệp. Em rất đau khổ khi hàng ngày vẫn nhìn thấy anh, nhưng lại phải giả vờ lạnh lùng với anh. Anh đã hẹn gặp em rất nhiều lần nhưng em đều từ chối gặp anh. Em biết anh cũng rất yêu em, nhưng cách thể hiện của anh lại ngược lại làm em không tin vào trực giác của mình.
Và một ngày em hẹn anh, nhưng không phải để giãi bày tâm sự, mà em thông báo với anh rằng em sắp đi một nơi rất xa, rất xa. Anh đã hỏi em tại sao lại đi? Và sang đó làm gì? Em đã không trả lời anh, nhưng anh biết không em muốn thử thách tình cảm của chúng ta. Nếu thật sự yêu em thì anh sẽ chờ được em vì thời gian em đi không lâu, chỉ 6 thang thôi. Và nếu khi em về nươc anh vẫn còn yêu em thì em sẽ không đắn đo mà yêu anh trọn trái tim mình.
Trước hôm em lên đường, anh đã mua cho em rất nhiều thứ. Nào là khăn mặt, bàn chải đánh răng và cả mấy cuốn sách nữa. Nhưng giá như hôm ấy anh cầm tay em và nói với em rằng em đừng đi thì chắc chắn em sẽ không đi. Định mệnh của chúng ta bắt đầu từ đây.
Hôm sau em lên đường. Khi vừa đặt chân lên mảnh đất xa lạ cả về cảnh vật và con người, nước mắt em tự nhiên tuôn trào, em đã xa anh, đã thật sự xa anh.
Cuộc sống của em nơi đất khách thật buồn, ngày nào em cũng nghĩ về anh, nhớ về những kỷ niệm của chúng ta, và em tự hỏi, giờ này anh đang làm gì nhỉ. Anh có nhớ tới em nơi đất nước xa xôi này không? Em có còn vị trí nhỏ bé nào trong trái tim anh không? Em mong từng ngày về nước để được gặp anh, và thổ lộ tất cả những nhớ nhung mà em dành cho anh trong thời gian này.
2 tháng sau em viết thư về cho anh, và em cũng cho anh điạ chỉ để viết lại cho em, nhưng em chờ hoài không thấy. Em tự an ủi mình rằng, do điều kiện địa lý xa xôi nên thư bị thất lạc vì vậy thư anh gửi cho em mà em không nhận được. Nhưng tại sao khi bố em qua đây thăm em mà em cũng không thấy anh nhắn gửi gì cho em cả. Và em đã viết 1 lá thư nữa nhờ bố mang về gửi tận tay cho anh, nhưng anh cũng không có hồi âm cho em. Từ đó, em không viết thêm cho anh 1 búc thư nào nữa, mặc dù em vẫn rất yêu và nhớ anh vô vàn.
Ngày em mong đợi đã đến. Em về nước với sự nhớ nhung bố mẹ và nỗi nhớ anh cồn cào. Nhưng trời đất sụp đổ trước mặt em khi vừa về tới nhà em nhận được tin anh đã có người khác. Em buồn lắm, em đau lắm mà anh đâu có biết. Bây giờ không phải là anh hẹn gặp em nữa mà là em hẹn gặp anh, nhưng năm lần bảy lượt anh đều có lý do từ chối. Em đã chờ đợi 1 câu giải thích của anh, nhưng anh im lặng. Điêù đó chứng tỏ rằng mọi người nói đúng về anh. Nhưng em càng đau lòng hơn khi biết rằng, em mới chỉ xa nhà 1 tuần thôi là trái tim anh đã có bóng hình khác. Em đau khổ, em thẫn thờ nhìn lại quá khứ. Phải chăng em đã sai lầm khi chọn cách thử thách tình yêu như vậy? Trong khi em luôn nhớ về anh, luôn mong chờ ngày về bên anh thì anh lại vui vẻ bên 1 người con gái khác. Và em đã không cần nghe 1 lời giải thích nào của anh nữa. Em cố gượng mình để vượt qua thời gian này. Đêm nào em cũng khóc, tại sao anh lại đối xử với em như thế? Anh thật là tàn nhẫn.
Em lang thang một mình trên con đường kỷ niệm, và vô tình rẽ vào quán nước trước kia anh hay đưa em vào đó. Em gọi cho mình một ly café sữa, sở thích của em mọi khi mà sao hôm nay em thấy đắng chat nơi đầu môi vậy. Em giật mình, tiếng ai nghe quen quá, có phải anh không? Em ngoảnh mặt nhìn lại, đúng là anh rồi, nhưng anh không chỉ đi một mình, mà bên cạnh anh còn có một người con gái khác. Anh và cô ấy tay trong tay bước vào quán. Tại sao, tại sao anh lại đưa cô ấy vào đây, vào nơi chất chứa kỷ niệm của anh và em mà lại đúng lúc này. Hình như anh và người đó cũng nhìn thấy em và như muốn true ngươi em vậy. Em đã chứng kiến tất cả sự chăm sóc của anh dành cho cô ấy, mà anh chưa bao giờ đối xử với em như vậy. Em muốn bỏ chạy thật nhanh ra ngoài mà chân em không thể bước nổi. Trái tim em đau lắm nhưng em lại không thể khóc được, những giọt nước mắt cứ như muốn rơi ngược vào trong lòng em vậy. Cố gắng mãi em cũng đã đứng lên được và em lê từng bước về nhà. Anh biết không, đoạn đường rất ngắn nhưng em đã phải mất 2 tiếng mới về đến nơi.
Anh đã mở cửa trái tim em và cũng chính anh làm tổn thươngnó. Nỗi đau quá lớn đối với em. Em không thể biết được ngày mai em sẽ ra sao, em phải làm gì để có thể vượt qua những ngày sắp tới.
Cuộc sống của em lại bắt đầu với 1 màu đen u tối. Em khinh thường tất cả đàn ông xung quanh em, với em họ đều như nhau cả mà thôi. Và em cũng bắt đầu đi làm, một công việc bình thường, giản dị nhưng nó giúp em vơi đi nỗi buồn. Mỗi lần về thăm nhà, mặc dù nhìn thấy anh nhưng em phải coi như không quen biết. Không lúc nào là em không nhớ tới anh.
Thời gian lặng lẽ trôi đi, Thấm thoát đã 2 năm trôi qua. Anh vẫn chưa lập gia đình và em cũng chưa có bạn trai mới. Nhưng cuộc sống của em đã có sự thay đổi rất lớn. Em đã gặp anh ấy. Anh ấy rất tốt với em, anh đã cho em thấy được trái đất này không phải chỉ có mình anh.
Hình bóng của anh nhạt dần trong trái tim em, mà nhường vào đó là hình ảnh của anh ấy. Và bây giờ trái tim em đã không thuộc về anh nữa, nó thuộc về một người xứng đáng hơn anh. Chúng em sắp đi đến đích cuối cùng của tình yêu. Em thật sự yêu anh ấy rất nhiều. Người ta vẫn nói “Mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, nhưng mối tình vĩnh cửu là mối tình cuối cùng”. Em đã tìm thấy mối tình vĩnh cửu của mình, còn anh, anh đã thấy nó chưa? Chúc anh hạnh phúc bên người ấy.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Anh đã mở cửa trái tim em và cũng chính anh làm tổn thươngnó. Nỗi đau quá lớn đối với em. Em không thể biết được ngày mai em sẽ ra sao, em phải làm gì để có thể vượt qua những ngày sắp tới.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thông điệp tình yêu-