Con chẳng biết có còn gặp lại mẹ
Mẹ hiền hòa yêu dấu của đời con
những tháng năm nuôi dưỡng tâm hồn
Để con lớn qua từng dòng sữa ngọt
những lời ru trắng muốt cánh cò.
Tuổi thơ bên mẹ chỉ ngắn hơn khúc mía
Những lần đi xa, mẹ lấy đó làm quà
Rồi cuộc sống ngược xuôi đưa đẩy
Mẹ theo người sang nơi ấy bỏ lại con
Để cho con khóc trong tiếng mỏi mòn
mây trắng muốt chiều bến sông nhớ mẹ
Tiếng pháo hồng ngày nào con vẫn nhớ
Lạc mất mẹ rồi, con sống với buồn thương
ngày tháng trôi, con ngày ấy lớn khôn
những đêm lạnh nhìn mưa con lại khóc
Dẫu vẫn biết nơi phương trời khó nhọc
Xa xôi nào mẹ vẫn nhớ về con
10 năm xa mẹ là 10 năm con trách
Sao nỡ lòng mẹ bỏ lại con thơ
10 năm xa mẹ là 10 năm con vẫn nhớ
10 năm con thèm ấp ủ một vòng tay.
mẹ ơi chiều nay con lại tìm về đây
Nơi bến cũ mẹ nhìn con lần cuối
Con nắm vạt áo, mẹ gạt ra thật vội
Nước mắt trào nhưng lại chạy về xa
Cả tuổi thơ con thiếu lời dạy cha
khi biết nghĩ thì mẹ không gần nữa
Biết khi nào, biết khi nào nữa
Mẹ sẽ tìm về, và lại sẽ ôm con?