Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Ai mới là người tha thứ cho ai?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Thanh Diệp
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt
avatar

Tâm trạng : happy
Nữ
Tổng số bài gửi : 4748
Age : 31
Đến từ : Long An
Châm ngôn sống : sống không thẹn với lòng
Số lần được cám ơn : 68
Điểm : 39813
Ngày tham gia : 25/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Ai mới là người tha thứ cho ai?   Mon Jul 27, 2009 12:48 pm

Có lẽ suốt cuộc đời này anh sẽ không bao giờ tha thứ cho em vì những lời lẽ em đã gửi cho người đàn bà đó, phải không anh ? Một tin nhắn rất nhẹ nhàng lịch sự nhưng như xát muối vào tim nếu là người trong cuộc, và nó đã trở thành khoảng cách để mình mãi mãi xa nhau. Nhưng tận sâu trong trái tim em cũng luôn tự hỏi ai mới là người phải tha thứ cho ai?

Em ghét người mà anh đã nhận là " bà xã" cùa anh khi anh đã có em bên cạnh, người đã săn đón và đáp ứng cho anh bằng sự nồng nhiệt từng trải với đầy kinh nghiệm của người đàn bà đã có chồng, Người đã cướp anh trong tay em bằng vật chất xa hoa bằng ánh hào quang sang trọng, Trong khi em chỉ là một cô gái tầm thường nổi bật ở cái tính ngang tàng nóng nảy luôn xem thường vật chất. Mình trái ngược nhau ở điểm đó, vậy mà em đã không nhận ra, em ngây thơ nghĩ rằng tình yêu của em dành cho anh đủ để giữ chân một kẻ phong trần vì em tin chắc rằng : Anh yêu em, và vẫn rất yêu em Ngày mình chia tay nhau, em đã như thế nào anh biết không ? Người ta có thể khóc lóc, vật vã, thậm chí nghĩ đến chuyện phải từ bỏ dương gian này để tìm cho mình một lối thoát . Còn em ? Em đã phải nuốt ngược nước mắt vào tim, tráo đổi sự khổ đau bằng nụ cười để che đậy cảm xúc của mình bởi vì em phải sống và làm việc để trả hiếu cho cha mẹ già, em phải tỏ ra là người phụ nữ kiên cường để mọi người an tâm dù trong lòng em là một nỗi đau quá lớn.

Cuộc sống của em dường như không còn ý nghĩa nữa, mỗi buổi sáng thức dậy đến sở làm với cõi lòng tan nát, mà trên môi cứ phải nhỏen miệng cười khi đối diện với nhau, rồi xách xe chạy khắp Sài Gòn với cái khẩu trang và cặp mắt kiếng để che đậy bên ngoài mà ai biết được bên trong là những tiếng nấc ngẹn ngào, mãi cho đến khi thành phố lên đèn đủ để che đậy đôi mắt sưng vù và cái khẩu trang ướt đẫm, là lúc em phải trở về nhà với căn phòng đầy ắp những món quà kỷ miệm của anh. Em không nỡ vứt bỏ chúng vì em nghĩ chúng chỉ là những vật vô tri vô giác, chỉ để làm phong phú thêm cho cuộc đời nên chúng không có tội, cho dù vì chúng mà vết thương lòng của em khó nguôi ngoai. Lý do đơn giản là em vẫn yêu chúng vì em vẫn còn yêu anh. Trong khi người ta chạy trốn nỗi đau và chạy trốn quá khứ, thì em lại tìm về quá khứ để đối diện với nỗi đau cũng là cách để xoa dịu cho mình, em quay lại nhìn ngắm những nơi mình đã từng hạnh phúc bên nhau, ngủ lại một mình ở cái căn phòng em đã trao cho anh điều thiên liêng nhất của một người con gái .... rồi lặng lẽ trở về . .. Hai năm rồi... Sài Gòn vẫn hai mùa mưa nắng, vẫn đầy ắp khói bụi đua chen có những con người vô tình lướt qua nhau mà không biết rằng đâu đó có một ánh mắt dõi theo và tự đọc thầm hai câu thơ như tự nhủ với bản thân mình : Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên

"ST"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Ai mới là người tha thứ cho ai?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thông điệp tình yêu-