Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Gió vô tình

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Thanh Diệp
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt
avatar

Tâm trạng : happy
Nữ
Tổng số bài gửi : 4748
Age : 31
Đến từ : Long An
Châm ngôn sống : sống không thẹn với lòng
Số lần được cám ơn : 68
Điểm : 39833
Ngày tham gia : 25/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Gió vô tình   Tue Jun 09, 2009 10:10 am

Mấy tuần nay anh không gọi cho em nữa, vì anh sợ sẽ không kiềm chế được cảm xúc, tâm trạng của mình, chứ không phải vì anh ghét em hay anh muốn quên em, mặc dù anh ước gì mình có thể. Nhưng càng cố quên em thì anh càng thấy nhớ em nhiều hơn nữa.

‘Nếu như lòng anh không còn yêu em hơn chính mình, thì anh đã quên được em’. Đêm qua anh lại nằm mơ thấy em, cũng như nhiều đêm trước, nhưng trong giấc mơ em thờ ơ, lạnh lùng như người không quen biết, nhưng anh vẫn thấy đựợc đó là sự lạnh lùng giả tạo mà em cố đang cố thể hiện để che đậy tình cảm của mình. Sáng thức dậy, nhớ lại giấc mơ, anh thấy đó vừa là mộng đẹp, lại vừa là ác mộng. Mộng đẹp vì được gặp lại em, ác mộng vì sự thật phũ phàng là em lại nhẫn tâm như vậy, anh thấy tim mình thắt lại. Em nhắn tin xin lỗi anh, mặc dù anh đã từng nói là : ‘đừng bao giờ xin lỗi anh, anh rất ghét nghe 2 từ đó từ chính miệng em nói ra’. Anh sợ em làm điều gì đó khiến anh buồn rồi lại xin lỗi, vậy mà giờ đây anh phải nghe 2 từ tưởng chừng như ngọt ngào nhưng thật ra là rất chua xót đối với anh. Anh không biết em có lỗi hay anh có lỗi nữa, nhưng em ơi !!! chỉ biết lỗi của anh là đã yêu em quá nhiều, để giờ đây khi đã xa nhau rồi, anh lại thấy mình thật đau đớn, hụt hẫng, không thể nào chịu đựng được sự mất mát này Từ ngày mình xa nhau, anh vẫn chưa quên em 1 ngày, từ ngày mình xa nhau, anh vẫn vẫn nhớ mãi hình bóng em. Đôi vòng tay thuở xưa vẫn hay thường ôm em trong lòng, nay tay anh lẻ loi ngoài gió lạnh. Đường dài mình anh đi, đôi bước chân bơ vơ âm thầm, đường dài mình anh đi, chỉ có gió với gió và anh. Có những lúc anh muốn cố quên em cho tim thôi buồn, nhưng sao anh vẫn nhớ trong từng giấc mơ. Phố đêm riêng anh bước lạnh căm, nhớ em nhiều hơn anh vẫn nhớ, cứ mong chờ dáng em về, dẫu biết rằng ....... Có đôi khi anh ngỡ gặp em giữa con đường, chợt rơi nước mắt.

Gió vô tình cuốn xa rồi, những ân tình của anh trong em. Có bao giờ giấc mơ đầu sẽ quay về với anh và em ? Em đã từng bảo anh hãy chờ em, chờ đến khi anh và em có thể đến đựơc với nhau. Em đã níu kéo anh cùng đi với em trên con một con đường, vậy mà bây giờ em lại quay đầu, bỏ lại anh đơn độc, ngơ ngác, không còn phương hướng trên con đường đó lẫn đường đời. Anh xin lỗi vì đã tạo áp lực làm cho em mệt mỏi, nhưng em ơi !!! anh làm vậy là vì chỉ muốn mình mau chóng đến được với nhau thôi, anh không bao giờ có ý nghĩ là anh sẽ xa rời em nên anh nghĩ em cũng vậy với anh. Em quyết định làm vậy để cảm thấy thanh thản hơn, nhẹ nhàng hơn, không còn phải mệt mỏi nữa. Giờ đây khi đã xa nhau rồi, em có được như em mong muốn không hả Vc ??? Hay em vẫn cảm thấy mệt mỏi và tồi tệ hơn nữa ??? hay em vẫn tiếc nuối 3 ngày mình làm tình nhân của nhau và 1 ngày làm vợ chồng với anh (như lời em đã nói). Còn anh thì vẫn nhớ, không bao giờ quên, mãi mãi không bao giờ quên những ngày đó, và trong phút giây hạnh phúc đó, em gối đầu lên ngực anh, mình cùng ngắm biển, anh đã thì thầm với em rằng : ước gì thời gian ngừng trôi, em hé ! Em còn tinh nghịch bắt bẽ anh là : anh hãy làm Siêu Nhân mà bay ngược vòng quay trái đất để giữ cho thời gian không trôi qua tại giờ phút đó. Và anh cũng đã nói với em rằng : mong là mình sẽ được như thế này mãi mãi ! Sao em không như khi xưa, khi mình mới bắt đầu yêu nhau hả em? Không sợ gì hết! em tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu em dành cho anh, em chỉ sợ một sớm mai thức dậy anh biến mất khỏi cuộc đời em, nhưng em ơi ! anh nỡ nào làm vậy đâu bao giờ? Anh chỉ sợ ông Trời ngăn cản mình thôi, vì anh vẫn linh cảm sẽ chỉ có 1 sức mạnh siêu nhiên nào đó mới có thể chia lìa chúng ta. Em giãy nãy lên rằng : ‘đến lúc này mà anh còn sợ ông Trời nữa thì em phải biết làm sao đây hả anh?’. Nghe câu hỏi đó, anh thấy mình thật tự hào và hạnh phúc vì cuối cùng anh cũng đã tìm đuợc người yêu anh thật sự rồi (nhưng tìm được nhau rồi mà không đến được với nhau thì đau đớn lắm !), lúc đó anh đã không một chút mải mai, đã tuyệt đối tin vào tình yêu em dành cho anh rồi, không còn sợ ông Trời nữa. Nhưng bây giờ đây, hình như ông Trời đang trừng phạt anh, vì tội không biết sợ Ổng. Ông trời đã bảo em hãy rời xa anh, trả cho anh và em cuộc sống bình thường nhưng vô vị, như truớc khi anh và em quen nhau. Đó là nhận định chủ quan của Ổng thôi ! làm sao mà bình thường được khi chúng ta không thể quên nhau hả em ?

Anh biết mãi mãi đến hết cuộc đời này anh và em vẫn không thể quên được nhau, không thể quên những tháng ngày hạnh phúc mình đã có với nhau, không thể quên được dự định cho tương lai mà mình đã bàn tính, về tên những đứa con mà chúng ta sẽ có với nhau, về tất cả ..... và còn nhiều điều khác nữa. Vậy mà em bảo anh: ‘hãy ghét em đi, hãy quên em đi’. Em mang đến cho anh biết bao niềm vui, cho anh biết mình cũng đựơc yêu thương, quan tâm, lo lắng, cho anh thấy mình sống có ý nghĩa với người khác.... Vậy sao lại nói là : ‘Em chỉ làm khổ anh thôi. Nếu chúng ta thật sự mắc nợ nhau thì chúng ta sẽ đến được với nhau ’. Nếu nhắc đến nợ nần thì chúng ta mắc nợ nhau nhiều lắm, em àh ! Em nợ anh 1 tấm chân tình, những đứa con xinh đẹp bụ bẫm, những sợi tóc bạc trên đầu anh chưa nhổ, những món ngọt em đã hứa sẽ làm cho anh ăn, nợ anh 1 trái rau câu dừa, nợ anh những chầu kem mà em hay khoe với anh rằng rất ngon rất thích, ......... Anh nợ em 1 mái ấm gia đình hạnh phúc, những buổi tối dạo phố cùng nhau, những chuyến du lịch về nơi mình cùng yêu thích, những buổi shopping trong siêu thị, nợ em những buổi tập luyện môn cầu lông em và anh cùng đam mê, nợ em hội chợ hoa xuân vào những ngày cuối năm, nợ em cả cuộc đời này, ........ Cho dù vì những lý do nào đó em không thể cùng anh bước đi trên con đường mình đã chọn, anh vẫn sẽ chờ (như lời anh đã hứa với em) cho đến 1 ngày nào đó em sẽ quay lại, nắm tay anh, mình cùng bước tiếp trên con đường ấy, vì tình yêu anh dành cho em vẫn tràn đầy như cũ, vẫn mãnh liệt và nồng nàn như lúc mình mới bắt đầu. Vì tình cảm con người đâu phải là 1 cơn gió lùa, đâu phải là cơn mưa rào, thoảng qua rồi biến mất, tạnh rồi lại nắng đâu em. Nếu thời gian có quay về truớc khi gặp em … thì anh vẫn xin … đi cùng. ‘Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi trên lối về … thì anh sẽ không vội qua…..’. Mong là bài viết này sẽ được đăng để em có thể đọc và hiểu đuợc lòng anh nhe Vc ! Rc .

"ST"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nh0c
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : happy
Nữ
Tổng số bài gửi : 49
Age : 24
Đến từ : Phù Đổng- Gia Lâm- Hà Nội
Châm ngôn sống : Sống phải biết vị tha và độ lượng. Phân biệt yêu và tàn nhẫn khi cần.
Số lần được cám ơn : 15
Điểm : 28679
Ngày tham gia : 16/02/2010

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 5/10
Hài hước:
6/10  (6/10)
Nội tâm:
8/10  (8/10)

Bài gửiTiêu đề: Re: Gió vô tình   Sat Feb 27, 2010 8:05 pm

Nước vô tình ngàn năm chảy mãi
Mây vô tình trôi mãi về đâu
Trăng vô tình nô đùa với gió
Người vô tình ko hiểu lòng tôi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Gió vô tình

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thông điệp tình yêu-