Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Có lẽ em yêu anh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Thanh Diệp
Thành viên đặc biệt
Thành viên đặc biệt
avatar

Tâm trạng : happy
Nữ
Tổng số bài gửi : 4748
Age : 31
Đến từ : Long An
Châm ngôn sống : sống không thẹn với lòng
Số lần được cám ơn : 68
Điểm : 39833
Ngày tham gia : 25/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Có lẽ em yêu anh   Fri May 29, 2009 12:39 pm

Có lẽ em yêu anh! Suy nghĩ đó giờ đây làm em cảm thấy đau nhói trong lòng, làm em cảm thấy rùng mình khi nửa đêm tỉnh dậy nhớ tới anh, khiến em nghĩ tại sao em lại có tình cảm với anh và tại sao em lại chỉ có thể khóc ở trong lòng một mình lúc này đây.

Nó khiến em nghĩ giá như em không tỉnh táo đến thế, gía như em bớt già dặn hơn cái tuổi của em nhiều đến thế như anh vẫn nói thì giờ này em đã không phải cảm thấy cô đơn và tự hỏi lòng mình phải chăng em đã yêu anh? Em và anh quen nhau thật tình cờ. Em vẫn nhớ đó là một ngày trời mưa, khi em đang dắt xe đi làm thì nhận được một tin nhắn từ số máy lạ với nội dung:" Em ơi, bây giờ em ở đâu để anh qua cho em vé, đợt này bên anh có nhiều chương trình hay lắm." Theo phản xạ tự nhiên, ngay khi đọc xong tin nhắn đó, em đã nhắn tin trả lời:" Anh ơi, anh nhầm máy rùi, em không biết số của anh." Lúc đó, giản đơn em chỉ nghĩ rằng người nhắn tin chắc đang có việc cần và em phải nhắn lại để họ biết họ đã nhắn nhầm. Nhưng không ngờ nó đã khiến em quen anh.

Em bất ngờ bởi những câu hỏi của anh, để khiến em hỏi anh tại sao anh lại hỏi em như thế và anh đã thẳng thắn trả lời em là anh muốn hỏi em những câu hỏi đó và chỉ đơn giản có thế, để em cũng thẳng thắn khi trả lời những câu hỏi của anh. Nhưng đến giờ phút này thì em không còn biết được thật sự là những điều em biết về anh từ khi quen anh tới giờ, từ những cảm nhận của một người con gái hay điều anh nói ngày hôm đó là sự thật. Trong em lúc này là tâm trạng thanh thản và đau đớn khi nói với anh những điều em nghĩ một cách thẳng thắn đến thế để lại nhận được một câu trả lời của anh là:" Em già dặn quá" mặc dù em chưa một lần yêu ai, chưa một lần cảm thấy có ai đó làm cho em có cảm giác như cảm giác em đứng trước anh, nói chuyện cùng anh và được cảm thấy em thật nhỏ bé trong vòng tay anh. Anh to lớn với em cả về nghĩa đen và nghĩa bóng. Khi ngày hôm đó, em hỏi anh tại sao anh không lấy vợ khi mà các bạn anh đã có gia đình và khi mà anh cũng đã ở cái tuổi ngoài 30 rùi thì anh nói với anh rằng anh đã có vợ, anh có vợ thì sao, thì không có quyền được có tình cảm với em sao, thì không được thích em sao? Cảm giác của em lúc đó không phải là ghen như anh đã hỏi em mà nó như một tiếng gà gáy đánh thức em là bình minh buổi sáng. Nó khiến em bằng trực giác của một người con gái biết rằng anh chưa có vợ nhưng khi nghe anh nói thế thì lại thấy cần phải suy nghĩ lại. Vì anh là đàn ông còn em là đàn bà. Mà người đàn bà khi đã yêu thì dễ tổn thương và cũng dễ tin lắm. Cho nên khi tình cảm em dành cho anh chưa đủ để làm em bất chấp tất cả, để làm em mù quáng thì em cần phải nói thẳng thắn với anh mọi điều em nghĩ sau khi nghe câu nói đó của anh rằng em dù rất muốn được gần anh, được ở trong vòng tay anh để anh có thể cảm thấy to lớn khi bên em và em nhỏ bé khi bên anh như anh đã nói, để được anh dạy bảo em những điều trong cuộc sống từ công việc đến cách em nói với anh nhưng khi anh đã có vợ thì em không thể đến bên anh nữa. Anh hỏi em tại sao lại không, em chỉ có thể nói rằng, em cũng như bao nhiêu người con gái khác, em mong em sẽ có một gia đình hạnh phúc với người chồng yêu thương em và tôn trọng em thì làm sao em có thể làm điều đó với người chồng của người phụ nữ khác. Vì em nghĩ rằng em muốn người khác tôn trọng em thì trước tiên em phải tông trọng họ đã. Có thể có những người con gái có thể làm được việc đó, là khi biết người mình yêu đã có vợ họ vẫn bất chấp để được yêu nhưng em thì không thể. Mặc dù, lúc này em cũng chưa biết rằng tình cảm em dành cho anh đã là tình yêu chưa. Nhưng có một điều em chắc chắn rằng đôi tay em không thể ôm trọn hạnh phúc khi đôi chân em giẫm đạp lên hạnh phúc của người khác. Chính vì thế mà có thể anh đã có vợ cũng có thể chưa thì với em, lý trí của em cho em biết em không thể quan hệ tình cảm với người đã có gia đình. Chỉ có thế thui anh. Để hơn lúc nào hết, em có một ước muốn mà anh vẫn cười khi nói với anh rằng nếu có một điều ước thì em không ước gì cả chỉ ước được làm con trai như anh, được sống phóng khoáng với suy nghĩ của em mà không phải giày vò bản thân khi lý trí và nhận thức của em đã làm tâm hồn em mệt mỏi. Để em có thể đến bên cô gái mà em thích và nói với cô ấy rằng em yêu cô ấy, để em có thể làm những việc mà chỉ có đàn ông mới có thể làm như là chỗ dựa cho người phụ nữ mà em yêu, là đứa con trai thật sự của bố mẹ em....và rất rất nhiều những điều khác nữa. Nhưng có lẽ chính vì thế mà số phận đã khiến em phải là đàn bà, là người con gái có hình thức khá trẻ so với tuổi, là người con gái dễ gần mà lại khó gần khi ai đó muốn tiến xa hơn, để những người khi đến bên em cảm thấy rằng có lẽ họ chưa đủ độ chín để có thể nói lời yêu em mà chỉ có thể là bạn của em, có thể nhờ em tư vấn những vấn đề của họ mà thui, để họ phải tự đặt câu hỏi chắc để có những trải nghiệm đó thì em phải có cuộc sống phức tạp lắm.

Để những khi đó em chỉ cười và trả lời rằng, em biết cái phức tạp để chọn cái đơn giản cho riêng em, để em được là chính em, được sống trong hạnh phúc của gia đình nề nếp, được đau khổ trong tận sâu trái tim mình và....để hiểu tại sao em lại có tình cảm với anh nhanh đến thế. Vì em là luồng gió mới thổi mát tâm hồn anh, con người của công việc và công việc, con người của những chuyến đi triền miên tháng ngày, con người của những đam mê cháy bỏng khi yêu. Vì em thấy ở anh sự thẳng thắn đến trần trụi những điều anh nói với em. Vì em thấy anh thật sự đã cho một cô gái có cái đầu luôn bị nói là quá lý trí và tỉnh táo trước khi bắt đầu một mối quan hệ như em thấy rằng anh là một người đàn ông thật sự, anh có thể là chỗ dựa cho em, là tất cả những gì em cần bấy lâu nay. Không phải bởi công việc, địa vị hay tiền bạc của anh mà chỉ bởi từ chính con người anh. Vì em vẫn nói với anh rằng, khi đã không còn tôn trọng và tin tưởng nhau thì dù đã kết hôn cũng chẳng có ý nghĩa gì. Vì với em hôn nhân là mối quan hệ hợp tác giữa hai người. Cuộc hôn nhân hạnh phúc chỉ khi cả hai tôn trọng và có sự chịu đựng lẫn nhau, chịu đựng cả cái tốt và cái xấu của nhau. Và em thấy được sự đồng cảm đó ở anh. Và cuối cùng là vì tất cả những gì em cũng không biết nữa, em chấp nhận và tự tin vui vẻ sống tiếp với ước mơ trong công việc, trong tình yêu để có thể có một hạnh phúc của riêng em trong tương lai, để không bao giờ gặp lại anh nữa khi thật sự anh đã có gia đình, có tổ ấm của riêng anh. Và lại cảm thấy trào dâng hạnh phúc khi tất cả những câu anh nói với em, để khiến em khó chịu ngày hôm đó và hỏi em em có ghen không, có khó chịu không đều không phải là sự thật. Để những phút giây bên anh là điều bí mật của em, của anh, của hai đứa mình...

"ST"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
huecuatoi
Thành viên diễn đàn
Thành viên diễn đàn
avatar

Tâm trạng : worried
Nữ
Tổng số bài gửi : 456
Age : 34
Đến từ : hue
Châm ngôn sống : Cuộc sống là không chờ đợi
Số lần được cám ơn : 10
Điểm : 33189
Ngày tham gia : 27/02/2009

Đôi nét về bản thân
Ngoại hình: 6/10
Hài hước:
6/10  (6/10)
Nội tâm:
8/10  (8/10)

Bài gửiTiêu đề: Re: Có lẽ em yêu anh   Sun May 31, 2009 3:16 pm

Chiều buồn man mác gió heo may
Cơn bão lòng như làm tim tôi se thắt
Biết yêu người là không đúng
Nhưng con tim ta trót yêu người rồi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Có lẽ em yêu anh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Thư tình chưa gửi-