Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu


 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Gửi Vân Anh,người đã cho tôi biết thế nào là yêu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
trandinhgiahai
Thành viên mới
Thành viên mới


Tâm trạng : shock
Nam
Tổng số bài gửi : 1
Age : 15
Đến từ : Thành phố Hồ Chí Minh
Châm ngôn sống : Sống vì người tôi yêu
Số lần được cám ơn : 0
Điểm : 6463
Ngày tham gia : 05/03/2015

Bài gửiTiêu đề: Gửi Vân Anh,người đã cho tôi biết thế nào là yêu   Thu Mar 05, 2015 6:31 pm

Gửi: Vân Anh nhân 3 năm mình gặp nhau
Lâu rồi Vân Anh nhỉ? Từ cái ngày anh và em gặp nhau lần đầu. Anh thật sự đã yêu em ngay từ lần gặp đầu tiên. Một người con gái tuy không xinh như bao cô gái khác nhưng lại rất đáng yêu. Trông em có một nét gì đó rất riêng và đặc biệt,ít ra là đối với anh. Anh đã để ý đến em ngay từ hôm đó,hôm đầu tiên ta gặp nhau.Anh còn nhớ,ngày hôm đó là một buổi tập huấn Ban chỉ huy Liên đội. Anh và em điều là lớp trưởng mà,em nhỉ? Anh đã rất vui hôm đó,anh và em đã cùng nhau đùa nghịch từ trò này đến trò khác. Có lẽ,anh sẽ phải cảm ơn Thầy tổng phụ trách. Chính thầy đã vô tình đưa anh và em đến với nhau. Với những động tác xã giao vô cùng bình thường của buổi sinh hoạt đã giúp anh quen được em. Cuối ngày hôm đó,cũng là lúc trời đổ cơn mưa. Người ta nói: mưa tượng trưng cho sự buồn bã,sự chia ly. Thế mà,mưa lại rơi khi một cuộc tình chỉ vừa mới bắt đầu,khi anh và em chỉ vừa mới quen biết nhau. Có lẽ nào, đó là điềm báo trước cho một chuyện tình buồn chăng? Anh không thể hiểu được nhưng cơn mưa ấy thật sự anh không thể nào quên được. Anh và em cùng che chung một chiếc dù,cùng bước dưới mưa. Hai chúng mình ướt như chuột lột,trông thật là thảm nhưng mà vui. Gương mặt em lúc ấy sao mà trông đáng yêu đến lạ,anh nhìn em rồi chỉ tay về bầu trời,nơi những giọt mưa buồn đang thấm thoát rơi và,em nhớ chứ? Tụi mình đang ngắm mưa.
Sau ngày hôm ấy,anh bắt đầu thường xuyên qua lớp em,chúng mình còn cùng nhau ra quán nước để trò chuyện và đùa giỡn cùng nhau. Và anh nhận ra, anh đang yêu! Anh nhiều lần đã định nói với em điều ấy nhưng không thể. Mỗi lần đối mặt với em,anh đều lo sợ,một cảm giác lo sợ vẩn vơ mà anh cũng không biết được là thật sự,anh sợ đều gì ở em. Em luôn lắng nghe mỗi khi anh định nói và ánh mắt của em như động viên anh hãy dũng cảm nói lên lòng mình nhưng,anh không thể. Rồi những cuộc thi,những buổi sinh hoạt sau đó,anh và em đều bên nhau. Còn nhớ,ngày anh và em đi thi học sinh giỏi Anh văn,anh và em đã ngồi bên nhau và đã "giúp đỡ" nhau trong bài thi,điều đó hoàn toàn phạm luật,nghĩ lại,chúng mình quậy thật,em nhỉ? Rồi sau khi thi,mình đã chơi đùa bên nhau. Thật sự mà nói,tuy em nhỏ con hơn anh khá nhiều nhưng em lại là người ăn hiếp anh. Sau một hồi đùa giỡn,anh và em lại rủ anh đi uống nước và nói chuyện. Anh đã đưa cho em một mảnh giấy được anh chuẩn bị sẵn để nói lên tình cảm của anh dành cho em. Em cầm mảnh giấy,nhìn anh và khẽ gặt đầu và cú gật đầu ấy là cả thế giới với anh lúc bấy giờ. Khoảng thời gian sau đos là khoảng thời gian êm và tuyệt diệu,một khoảng thời gian của riêng anh và em. Rồi ngày trường tổ chức đi tham quan,tuy anh và em không ngồi chung xe,vì mình khác lớp nhau nhưng hai trái tim vẫn kề bên nhau,anh vẫn thường nhìn thấy em cùng với lớp ở phía trước. Nhưng dường như chuyến xe tham quan năm đó chính là một chuyến xe mang em xa dần khỏi anh,em bắt đầu lạnh nhạt dần với anh,anh chỉ nghĩ rằng em muốn dành nhiều thời gian cho gia đình và việc học năm cuối cấp hơn nên anh càng thông cảm và yêu em hơn.
Nhưng rồi anh chợt nhận ra khoảng cách đã quá xa khi thấy em tay trong tay bên người khác. Tuy bên ngoài anh tỏ ra cứng rắn,con trai mà,nhưng trong lòng anh là cả một trận cuồng phong giông tố. Anh đau lắm nhưng quyết định gặp em để nói chuyện. Nơi gặp nhau vẫn là băng ghế đá ngày nào mình ngắm mưa,vẫn cơn mưa đó nhưng không phải cơn mưa lãng mạng ngày mình quen nhau,mà là một cơn mưa lạnh lùng tạt vào hai trái tim mà đã hóa đá vì nhau. Buồn lắm chứ em,đau lắm chứ em khi nghe em nói:" Em xin lỗi,hết rồi anh ạ." Em yêu người đó chỉ vì nó đẹp trai hơn anh?Hay chỉ vì những lời nói văn hoa bóng bẩy mà anh không có? Anh không biết được và anh chỉ gật đầu,cố kìm nén dòng nước mắt. Khi em đi rồi,cũng là lúc anh không thể kìm chế được hơn nữa,nước mắt anh hòa lẫn vào cơn mưa. Anh lặng lẽ lê bước mặc cho cơn mưa nặng hạt như muốn cào xé thâm tâm anh. Anh đã mất em! Đó cũng là ngày cuối cùng của năm học và cũng là ngày cuối cùng anh gặp em.
Dòng đời xô đẩy đưa anh xa dần nơi ấy,anh đã rời xa ngôi trường năm ấy theo gia đình đi xa. Anh đã trải qua thêm hai mối tình nữa và đã hạnh phúc bên người mà anh yêu. Còn em thì sao? Em hạnh phúc chứ, người ấy có tốt với em như anh đã từng không? Đó là câu hỏi đã mãi mãi bám víu anh. Anh cố lao vào làm việc và cố gắng để lo cho người mới thật tốt từ những kinh nghiệm sau hai lần đổ vỡ. Anh cố quên em,cố xoá nhạt hình bóng vốn đã quá sâu đậm của em trong tim anh nhưng không thể. Mỗi lần thảnh thơi ngồi suy nghĩ,anh lại nhớ về em với muôn vàn câu hỏi không có lời giải.
Hôm nay anh viết lên đây tất cả suy nghĩ của mình,mong em hãy hiểu cho anh. Không biết em còn nhớ anh không? Còn anh vẫn và sẽ mãi nhớ em. Em sẽ sống mãi trong tim anh và cảm ơn em vì đã cho anh biết thế nào là yêu, cơn gió thoảng qua của đời anh ạ! .
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Gửi Vân Anh,người đã cho tôi biết thế nào là yêu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn của những bạn trẻ đang yêu :: Những bức thư tình hay nhất :: Viết về cuộc tình của tôi-